Trọng Sinh Làm Giàu Niên Đại 70: Bị Chồng Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 207: Lên Đường Đến Nông Trường

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:49:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thư đại tỷ, cố ý lừa chị, cũng Sấu Bì Hầu là bọn buôn .” Tô Minh Châu vẫn cảm thấy chút áy náy với Thư đại tỷ.

Thư đại tỷ cũng đối xử chân thành với họ, mà cô che giấu việc bọn buôn nhắm đến, còn chuyện Tần Cảnh Niên âm thầm ẩn nấp.

các nhận nhiệm vụ, chuyên bắt bọn buôn ?” Thư đại tỷ nghi hoặc hỏi.

cảnh sát, nhận nhiệm vụ gì chứ? Nếu bọn buôn suýt nữa hại c.h.ế.t con trai , cũng mạo hiểm dụ chúng .”

Tô Minh Châu kể sơ qua sự việc, chỉ giấu chuyện Nữu Nữu thể đoán điềm dữ.

“Nếu cô sớm với , cũng thể phối hợp với các hơn.” Thư đại tỷ sờ sờ cái cổ đau nhức.

Hôm nay cô thật sự chịu khổ nhiều, đau bụng, đau cổ, còn suýt bán vùng núi sâu.

Tô Minh Châu bất đắc dĩ giải thích: “Bọn buôn đó tinh ranh, ngay cả Anh Kỳ cũng dám , chỉ sợ chúng phát hiện vấn đề.”

mà…” Thư đại tỷ còn gì đó, chủ nhiệm khoa sản cắt ngang, “Cô điều thế? Nếu sớm ai là bọn buôn , trực tiếp báo cảnh sát là xong , cần gì vác bụng bầu mạo hiểm?”

“Cô nên thấy may mắn vì gặp Tô Minh Châu, nếu bọn buôn bán hang núi thì cũng nước mắt. Trước đây từng gặp một phụ nữ nghi bắt cóc, đến bốn mươi tuổi, chân gãy, điên, răng rụng hết, cơ thể cũng suy sụp, tìm nhà đẻ, báo án , cảnh sát cũng đành chịu.”

Chủ nhiệm khoa sản thở dài một , chính vì thấy những trường hợp như , nên bà mới cảnh giác với Tần Cảnh Niên đến thế.

“Bọn buôn đúng là .” Thư đại tỷ mắng hai câu, lập tức nắm tay Tô Minh Châu xin : “Minh Châu, vội, cô đừng để trong lòng nhé.”

“Cô cứu một mạng, việc gì cần đến cứ , chỉ cần là việc , đảm bảo từ chối.”

Tô Minh Châu vỗ vỗ tay Thư đại tỷ, : “Thư đại tỷ, may mà chị ở cùng toa với chúng , chúng mới thể thuận lợi bắt bọn buôn đó, công lao cũng một nửa của chị.”

Vì là quen cũ với Thư đại tỷ, nên họ mới thể thoải mái như , thuận lợi dụ băng nhóm buôn .

Nếu đổi là một đàn ông ở cùng toa với Tô Minh Châu, cô cả ngày nghi thần nghi quỷ chắc chắn sẽ khiến bọn buôn nghi ngờ.

Thư đại tỷ sờ sờ mặt , buồn bã : “Hết cách , quá ưu tú chính là dễ kẻ nhắm đến.”

Tô Minh Châu nhịn , tâm thái của Thư đại tỷ đúng là tuyệt vời.

Buổi tối, Tần Cảnh Niên và Trần Anh Kỳ xong việc điều tra, cùng từ đồn công an trở về.

“Băng nhóm buôn thu hút sự chú ý của lãnh đạo cấp , mấy tỉnh thành liên hợp thành lập tổ chuyên án điều tra chúng, nếu trong tay chúng thật sự mạng , thì tuyệt đối sẽ kết cục .”

“Tệ nhất cũng tù mấy chục năm, nếu lấy điển hình, chừng còn ăn kẹo đồng.”

Tần Cảnh Niên giơ ngón tay lên, động tác b.ắ.n s.ú.n.g.

“Đáng đời!” Tô Minh Châu chút đồng cảm nào với bọn buôn , cho chúng ăn kẹo đồng còn là quá nhẹ.

“Đội trưởng ở đồn công an sẽ báo cáo công lao của chúng lên , đến lúc kết quả xét xử công khai cũng sẽ thông báo cho chúng .” Tần Cảnh Niên an ủi vỗ vai Tô Minh Châu.

“Ừm!” Tô Minh Châu quan tâm đến những công lao , cô chỉ những kẻ trả giá.

Tần Cảnh Niên : “Bác sĩ em và Thư đại tỷ vấn đề gì lớn, lấy ít t.h.u.ố.c là thể xuất viện .”

“Vậy thì xuất viện thôi!” Tô Minh Châu cũng bệnh viện, thà ở nhà khách còn hơn.

Làm xong thủ tục xuất viện năm giờ, Thư đại tỷ vội vàng : “ gọi điện đến nông trường, bảo cháu trai đừng ga tàu đón .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-lam-giau-nien-dai-70-bi-chong-quan-nhan-sung-len-troi/chuong-207-len-duong-den-nong-truong.html.]

Trước đó cô hẹn với cháu trai, tối nay tám giờ đến ga tàu, bây giờ xảy sự cố cô đến , cháu trai sẽ một chuyến vô ích.

“Bưu điện ở ngay gần đây, đưa chị qua đó, Minh Châu em và Anh Kỳ ở đây đợi chúng .” Tần Cảnh Niên lúc từ đồn cảnh sát về thấy bưu điện.

“Làm phiền .” Thư đại tỷ cùng Tần Cảnh Niên đến bưu điện gọi điện cho họ Thư Chấn Cường.

“Có cần để Tiểu Bắc đến huyện Thông Châu đón em ?”

Thư Chấn Cường tin em họ suýt bọn buôn bắt kinh ngạc tức giận.

Chỉ cảm thấy bọn buôn đúng là súc sinh, ngay cả phụ nữ ba mươi mấy tuổi cũng tha.

Thư đại tỷ vội : “Không cần , đồng hương cứu em đến nông trường thăm , ngày mai họ sẽ cùng em chuyến tàu sớm nhất.”

Thư Chấn Cường quan tâm hỏi: “Họ đến nông trường thăm ai?”

Thư đại tỷ đáp: “Trần Khang, chính là đoàn trưởng giàn giáo đè trúng.”

“Trần Khang ? Tình hình lắm, nhưng vẫn còn sống, tình hình cụ thể đợi các em đến !” Thư Chấn Cường nhiều trong điện thoại, dù tiền điện thoại cũng rẻ.

Thư đại tỷ cúp máy, thuật lời của họ.

“Còn sống là .”

Tần Cảnh Niên tin tưởng y thuật của Tô Minh Châu, chỉ cần c.h.ế.t là còn cơ hội.

Sau khi bệnh viện hội ngộ với Tô Minh Châu, bốn nhà khách một đêm, sáng sớm hôm liền ga tàu lấy hành lý mua vé.

Sau khi A Thắng bắt, cục đường sắt mới trong đội ngũ nhân viên một khối u độc như .

Để tỏ lòng cảm ơn, lãnh đạo cục đường sắt tạo điều kiện, chỉ giúp họ mua vé tỉnh J sớm nhất với giá nội bộ, mà còn cho họ qua lối dành cho nhân viên.

Năm giờ chiều, Tần Cảnh Niên và Tô Minh Châu cùng những khác thuận lợi đến tỉnh J.

Bốn xuống tàu, thấy xa xa giơ một tấm biển giấy lớn, đó ba chữ lớn “Cô Thư”.

“Tiểu Bắc, cô ở đây.” Thư đại tỷ thấy cháu trai Thư Tiểu Bắc kích động, từ xa vẫy tay lia lịa với .

Thư Tiểu Bắc dáng cao to, lông mày rậm, mắt nhỏ, môi dày, là tướng mạo cực kỳ chất phác.

Cậu chen qua đám đông đến mặt Thư đại tỷ, căng thẳng hỏi: “Cô, con bố cô suýt bọn buôn bắt , rốt cuộc là ?”

“Đừng nữa! Đều tại cô của con xinh quá, tên buôn đó thấy cô nảy sinh ý đồ , còn bán cô vùng núi sâu! Phì! Lão nương xử c.h.ế.t chúng thì mang họ Thư!” Thư đại tỷ hát mắng, cứ như đang diễn tuồng.

Thư Tiểu Bắc mặt đầy khâm phục, giơ ngón tay cái lên : “Không hổ là cô của , đúng là lợi hại.”

“Thật cũng công lao của một , Minh Châu và chồng cô mới là hùng thực sự.” Thư đại tỷ khoe khoang xong, cuối cùng cũng nhớ giới thiệu Tô Minh Châu, Tần Cảnh Niên và Trần Anh Kỳ.

Thư Tiểu Bắc thấy Tô Minh Châu ngẩn .

Cô gái trắng như b.úp bê sứ, mịn màng bóng loáng, ngũ quan tinh xảo xinh như bước từ trong tranh, dáng uyển chuyển thướt tha, liền bọn buôn bắt là cô, cô chỉ là tiện thể.

 

 

Loading...