Trọng Sinh Hào Môn Tiểu Kiều Tức - Chương 85: Bàn Tay Chữa Trị Của Thần Y

Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:52:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bị như bao lâu ?”

 

Đôi mắt Bạch Nhất Nguyệt sâu thẳm, hàng lông mày khẽ nhíu , sự lạnh nhạt đó thế bằng vẻ sắc bén, giọng khàn khàn mang theo một sức mạnh ma mị khiến thể chối từ.

 

Chiến Diệp cho rằng cô thực sự thể điều gì, do dự một thoáng lên tiếng: “Khoảng nửa năm.”

 

Thời gian là thật.

 

Bạch Nhất Nguyệt nhanh khôi phục sự bình tĩnh, điềm đạm thường ngày. Đột nhiên cô vươn hai tay về phía ...

 

Sự đề phòng hiện lên trong mắt Chiến Diệp, theo bản năng né tránh.

 

“Đừng nhúc nhích.”

 

Giọng nhàn nhạt, nặng nhẹ, nhưng thực sự khiến Chiến Diệp hiếm hoi “ lời”.

 

“Chỗ đau ?”

 

Đôi bàn tay của cô mềm mại, mang theo một tia lạnh lẽo, chạm gáy .

 

Chiến Diệp cố nhịn xúc động đẩy cô : “Ừ.”

 

“Chỗ thì ?”

 

“Ừ.”

 

“Vậy còn chỗ ?”

 

“...”

 

“Nếu dám trả lời qua loa với , lập tức tìm Chiến bá bá.”

 

Chiến Diệp còn kịp tiếp tục ừ, lời đe dọa của Bạch Nhất Nguyệt vang lên.

 

“Không đau.”

 

Mặc dù miệng đau, nhưng một vị trí khác khó chịu như nổ tung.

 

Bạch Nhất Nguyệt rút tay về, sâu một cái: “Đợi đó.”

 

Chiến Diệp trực tiếp ném lời của cô đầu, thấy cô ngoài, âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Cơn đau vẫn đang tiếp diễn, ngoài việc chịu đựng , còn cách nào khác.

 

Một giây dài như một năm, ngay lúc đau đến mức gần như ngất lịm, bên tai đột nhiên truyền đến giọng khiến cực kỳ mất kiên nhẫn .

 

“Há miệng .”

 

Lần từ chối, nhưng yếu ớt đến mức ngay cả sức lực để mở mắt cũng .

 

Thuốc, vẫn nhét miệng , đó ý thức của từ từ rời ...

 

Đợi đến khi tỉnh nữa, trong phòng là một mảnh sáng rực.

 

Từ từ dậy, lắc lắc cái cổ tê mỏi.

 

Cảm giác đau đớn biến mất, mà còn nhẹ nhõm hơn nhiều.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-hao-mon-tieu-kieu-tuc/chuong-85-ban-tay-chua-tri-cua-than-y.html.]

Ánh mắt Chiến Diệp khẽ d.a.o động.

 

Từ lúc thương đến nay, tần suất cơn đau tái phát ngày càng dày đặc, hơn nữa thời gian kéo dài lâu hơn . Có lúc thậm chí còn hành hạ cả một đêm, cho dù cảm giác đau đớn qua , cũng sẽ một thời gian dài cảm thấy căng tức, tê dại.

 

, dường như triệu chứng biến mất đặc biệt nhanh ch.óng?!

 

Anh vươn hai tay , nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m buông lỏng, nắm c.h.ặ.t, buông lỏng.

 

Không ảo giác, thể lực cũng hồi phục.

 

Chuyện gì thế ?

 

Sự “khác biệt” hiển nhiên sẽ đột ngột xảy , giây tiếp theo nghĩ đến việc tối qua Bạch Nhất Nguyệt xuất hiện trong phòng .

 

Con nhóc đó thấy quá trình phát bệnh của , đó cho uống t.h.u.ố.c?

 

Lúc đó ý thức của còn quá tỉnh táo, nhưng vẫn thể xác định, quả thực nuốt một viên t.h.u.ố.c.

 

Hơn nữa còn Bạch Nhất Nguyệt sống sờ sờ bóp miệng, nhét ...

 

Sắc mặt dần trở nên ngưng trọng.

 

Cốc cốc cốc.

 

“Thiếu gia, tỉnh ?”

 

Giọng của Má Trương từ bên ngoài truyền đến, cắt ngang dòng suy nghĩ của .

 

“Vào .”

 

Chiến Diệp dậy, liếc thời gian, gần mười giờ .

 

Má Trương đẩy cửa bước phòng, mớ hỗn độn mặt đất cho giật .

 

“Thiếu gia, chuyện ?”

 

Động đất ? Sao vỡ nhiều đồ thế ?

 

“Tối qua cháu uống say, cẩn thận vỡ, dọn dẹp .”

 

Chiến Diệp tùy tiện tìm một cái cớ để qua loa.

 

Má Trương cũng dám hỏi nhiều, vội vàng dọn dẹp.

 

Chiến Diệp chuẩn đ.á.n.h răng rửa mặt, đột nhiên dừng .

 

“Má Trương, Bạch Nhất Nguyệt ? Có ở trong phòng ?”

 

Anh cần chuyện đàng hoàng với cô.

 

“Nhất Nguyệt tiểu thư học ạ.”

 

Xem thiếu gia vẫn quan tâm đến vị hôn thê , nếu cũng thể sáng sớm tỉnh dậy hỏi thăm cô.

 

Trước từng thấy “để tâm” đến ai như bao giờ.

 

 

Loading...