“Đóng cửa , sống ngày tháng nhỏ bé của , tạm biệt quá khứ!”
Tiếp tục thu dọn căn phòng nhỏ, chồng bàn bạc với cô , dạo bận nữa sẽ xin nghỉ về quê đón chồng lên, chồng mù hai mắt, ở quê an .
Chồng hy vọng cô thể chăm sóc cho chồng, đối với yêu cầu , Hoàng Thanh Thanh cũng gì phản đối.
Con gái lấy gà theo gà, lấy ch.ó theo ch.ó, cô gả cho chồng, vợ chồng đồng lòng, chắc chắn là nhất trí đối ngoại, cùng tiến cùng lùi mà.
Cô tin rằng cô đối xử với chồng, chồng sẽ đối xử với cô, chồng sẽ đối xử với cô hơn nữa!
Tối qua chồng đưa sổ tiết kiệm cho cô !
Trên đó hơn hai nghìn tệ đấy!
Có thể thấy chồng tin tưởng cô đến mức nào!
Cô sẽ phụ sự tin tưởng của chồng !
“Cộc cộc cộc~"
Tiếng gõ cửa kéo Hoàng Thanh Thanh khỏi dòng suy nghĩ.
Sau khi do dự, cô đến cửa hỏi:
“Ai thế?"
“Thanh Thanh, là chị đây, chị chuyện bàn bạc với em.
Em mau mở cửa ."
Vành mắt Diệp Uyển Nhi đỏ hoe, rõ ràng là nhà chồng bắt nạt .
Tim Hoàng Thanh Thanh hẫng một nhịp, dự cảm lành ập đến.
Thế nên cô cố ý bộ vặn vẹo, ngại ngùng :
“Chị Uyển Nhi, thật ngại quá, em tiện lắm, chị chuyện cứ thẳng , em thử xem."
Diệp Uyển Nhi thấy câu trả lời , trong lòng lạnh toát.
Hoàng Thanh Thanh và Tô Toàn tối qua động phòng !
Trong lòng một khoảnh khắc ghen tị dâng lên, nhưng giây tiếp theo đè xuống, cần, Hoàng Thanh Thanh nhặt như nhặt r-ác , gì ghê gớm chứ?
“Thanh Thanh, nhà chồng chị đến, trong nhà đủ phòng ở, chị thấy sơ đồ nhà em cũng giống nhà chị, trong nhà chỉ hai vợ chồng em ở, là cho bọn chị mượn một phòng dùng tạm, đợi——"
“Ái chà, chị Uyển Nhi, thật ngại quá nha, chồng em chuẩn đón chồng em lên ở , căn phòng đó để dành cho chồng em, thể đưa cho ngoài .
Nếu em tự ý quyết định, chồng em sẽ giận mất."
Hoàng Thanh Thanh nhã nhặn lườm một cái, ngay mà, Diệp Uyển Nhi đến tìm cô chẳng ý đồ gì !
“Thanh Thanh——"
“Chị Uyển Nhi, em buồn ngủ quá , nữa , em giường ngủ nướng tiếp đây, tối qua nhà em thật là~"
Hoàng Thanh Thanh cố ý bộ thẹn thùng, đó liền còn động tĩnh gì nữa.
Sắc mặt Diệp Uyển Nhi khó coi, giống như nuốt một con ruồi ...
Chương 75 Yêu một , nên là chủ động chiều theo đó
Lúc buổi trưa, những đến lấy cơm mang về nhà ăn hầu hết đều là các sĩ quan quân đội mới cưới.
Chú nhà ăn đến mức mặt đơ luôn , chu đáo tặng cho mỗi sĩ quan mới cưới một phần thạch dừa, dặn dò mau mang về nhà cho vợ ăn, để muộn là ngon .
Cố Đình Thâm đương nhiên cũng nhận một phần, xách đồ ăn, chê bộ chậm nên đến chỗ chú Trần để xe đạp, đạp luôn xe đạp ~
Trần Ái Quốc họp xong muộn một chút, lúc xuống lầu chuẩn đạp xe về nhà, kết quả——
Xe đạp ?
Hỏi lính gác một tiếng, lắm, thằng cháu quý hóa đạp mất !
Được thôi, tự bộ về nhà , hy vọng mụ vợ đừng mắng về muộn...
“Kính coong~"
Sở Dao đang múc cua xào cay trong bếp thấy tiếng chuông, ngay là Cố Đình Thâm về.
Cua xào cay
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-hai-dao-my-nhan-danh-da-va-doan-truong-bung-den/chuong-94.html.]
“Vợ ơi, về đây~"
Cố Đình Thâm đẩy cổng viện đang khép hờ, dắt xe đạp trong, dựng ở cạnh cửa, đóng cổng viện .
Ngửi thấy mùi thơm cay trong khí, ánh mắt dừng ở hướng nhà bếp.
Xem chừng vợ lời, nghỉ ngơi cho , dậy việc ~
Chắc chắn là tối qua đủ nỗ lực!
“Rửa tay chuẩn ăn cơm."
Sở Dao bưng cua xào cay , đặt bàn ăn.
Cố Đình Thâm đặt túi đồ xuống, tiên mở từng món ăn mang về bày biện .
Trong giọng lộ vẻ quan tâm:
“Chẳng để lời nhắn bảo em nghỉ ngơi cho , còn khó chịu nữa ?
Hửm?"
Sở Dao xong, trong não kìm mà hiện lên vài hình ảnh triền miên mặn nồng.
Ngay lập tức nóng bốc lên mặt, ánh mắt long lanh, hờn dỗi liếc một cái.
Hửm cái gì mà hửm~
Nói năng cho hẳn hoi!
Cố Đình Thâm thu liễm vài phần, dừng đúng lúc, đến cạnh lu nước múc nước rửa tay.
Trong lòng là tâm hồn treo ngược cành cây, suy nghĩ lung tung...
Sở Dao xuống, thấy một hộp thức ăn hình vuông, dùng đũa gắp một miếng đặt cạnh mũi ngửi ngửi, là từ nước cốt dừa, chỉ là tên là gì.
Thế là đợi khi Cố Đình Thâm xuống, cô liền hỏi:
“Cái cũng lấy ở nhà ăn ?"
Thạch dừa
Cố Đình Thâm gật đầu, giải thích:
“Chú nhà ăn tặng đấy, chỉ tặng cho các đôi vợ chồng mới cưới thôi."
Hình như là món tráng miệng bổ dưỡng, cũng là thế.
“Có mùi sữa thơm, nước cốt dừa, lớp ngoài chắc là vụn dừa, món tráng miệng chắc chắn là phiền phức lắm, cũng ăn vài miếng , đừng phụ lòng của chú nhà ăn."
Sở Dao thấy là chú nhà ăn tặng, trong lòng tăng thêm một điểm thiện cảm cho vị chú lúc nào cũng híp mắt đó.
“Ừm."
Cố Đình Thâm đáp lời, kén ăn, hề kén ăn.
Chỉ cần là ở bên cạnh vợ~
Giữa hai dường như gì đổi, nhưng dường như gì đó giống nữa.
“Vợ ơi, ăn nhiều thịt chút ."
“Em thích ăn hải sản."
“Vậy thời gian sẽ cùng em bắt hải sản."
“Được."
Sở Dao vẫn còn nhớ nhung quả mít tố nữ, là tranh thủ lúc Cố Đình Thâm thời gian cùng, cô tự lượn một vòng ?
Nghĩ đến đống sầu riêng chất thành núi nhỏ trong gian, một luồng hạnh phúc lời nào diễn tả lan tỏa trong lòng.
Sau khi ăn xong sầu riêng, hạt thể trồng trong gian, đến lúc đó trong gian sẽ sầu riêng ăn bao giờ hết!
Cũng ở đảo mấy năm, còn thể trồng hai cây dừa trong sân nhỏ nữa...
Cố Đình Thâm thấy vợ lẳng lặng ăn chân cua, chính cũng nhịn mà gắp một c.o.n c.ua xào cay nếm thử.
Xì~