Trọng Sinh Gả Cho Cha Của Chồng Cũ - Chương 57: Trong lòng trong trí toàn là Tương Nghi

Cập nhật lúc: 2026-01-21 04:45:10
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyện bảo nàng tin nổi đời lời thề vĩnh cửu đổi , chỉ Bệ hạ, duy nhất nàng tin tưởng đời chỉ Bệ hạ.

, dù con đường sẽ là xương trắng chất chồng, miệng đời cay nghiệt, nàng cũng nhất định kiên trì tiếp.

Phong Quyết im lặng trong giây lát, chân mày khẽ cau .

Trịnh Tương Nghi hùng hồn : "Người đảm bảo kẻ chọn nhất định sẽ đối với con? Sẽ trở thành chỗ dựa của con?"

Đôi mắt nàng sáng hơn bất cứ lúc nào, rực rỡ như mặt trời mới mọc, ánh sáng lung linh bên trong khiến dám thẳng.

Phong Quyết chợt nhớ tới nụ hôn bất ngờ ngày hôm đó.

Ngày hôm , ông sớm tiếng bước chân của Tương Nghi khi nàng bước . Chỉ là ông tò mò tại nàng mặt lời nào. Dù nhắm mắt, ông vẫn cảm nhận ánh sâu sắc của nàng.

Cái khiến tâm tình ông thoáng chút xao động bất an, dường như chuyện gì đó sắp vượt khỏi tầm kiểm soát. Ngay khi ông định mở mắt , thì cảm nhận Tương Nghi đang tiến gần.

Ông lưỡng lự một giây, dung túng cho sự tiếp cận của nàng.

Trong bóng tối, ông cảm nhận thở ấm áp của Tương Nghi phả bên môi, mùi hương ngào ngạt bao phủ trong khí, hiện hữu khắp nơi, len lỏi từng lỗ chân lông.

Bàn tay đặt gầm bàn của ông khẽ siết , đầu tiên ông nếm trải cảm giác bồn chồn yên.

Tương Nghi đang ?

Tương Nghi gì?

Tương Nghi, Tương Nghi...

Trong lòng trong trí ông bộ đều là Tương Nghi.

Trong bóng tối, ông phân định trời đất trăng , cũng rốt cuộc bao lâu trôi qua. Rõ ràng đang chiếc long ỷ quen thuộc nhất, nhưng như xiềng xích vô hình giam giữ cơ thể, thể cử động dù chỉ một chút.

Cho đến khi một cảm giác mềm mại chạm khẽ lên môi ông.

Giống như một cánh hoa, mềm mại, ẩm ướt, ngọt ngào, một xúc cảm từng đây.

Đó là cái gì?

Hơi thở ông nghẹn , gần như sét đ.á.n.h ngang tai, đầu óc mất ý thức.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, ông nhận thức rõ ràng hơn bao giờ hết.

Đó là Tương Nghi.

Dường như chỉ trong một thoáng, dường như là thiên trường địa cửu, một thứ gì đó mềm mại ẩm ướt nhẹ nhàng l.i.ế.m qua môi ông, cái nhiệt độ quen thuộc khiến bất an cuối cùng cũng chậm rãi rời .

Ý thức của ông mới rốt cuộc trở về với thể xác.

Tương Nghi vẫn đang ông một cách cháy bỏng, ánh mắt tựa như đặt cả ông lên lửa mà thiêu đốt. Máu da ông vì thế mà sôi trào nóng hổi, gào thét bứt phá rào cản mà phun trào ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ga-cho-cha-cua-chong-cu/chuong-57-trong-long-trong-tri-toan-la-tuong-nghi.html.]

Và ông dùng đến nghị lực lớn nhất mới thể đè nén sự thôi thúc đó xuống.

Sau đó ông bắt đầu suy ngẫm, tại Tương Nghi .

Hiển nhiên, đó là nụ hôn nên xuất hiện giữa những thiết. Một mặt ông dùng đầu óc tỉnh táo để suy nghĩ, mặt khác cố gắng thuyết phục chính .

Tương Nghi vốn dĩ thiết với ông, chỉ là một cái hôn thôi mà, chẳng qua là trò đùa của trẻ con, ông nên để tâm.

Tương Nghi đợi lâu , ông thể để nàng đợi thêm nữa.

Thế là ông mở mắt , giả vờ như chuyện gì mà trò chuyện với nàng.

Phong Quyết rút tâm trí từ dòng hồi ức, đứa trẻ đang lớn lên kiều diễm rạng rỡ mắt. Từng nét gương mặt nàng đều là những gì ông quen thuộc, nhưng khác xa so với ký ức.

Tương Nghi lớn , còn là cô bé con rúc lòng ông, nũng đòi ông bế nữa.

Nhân lúc ông đang im lặng suy nghĩ, Trịnh Tương Nghi tươi rói : "Bệ hạ chẳng nên tin tưởng bản nhất ? Trên đời còn ai đối xử với con hơn nữa?"

Dù kiếp gả cho Phong Ngọc, nàng cũng bao giờ cảm thấy Phong Ngọc sẽ yêu nàng hơn Bệ hạ.

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Phong Quyết khẽ thở dài: "Trẫm sẽ già ."

" ai là già ạ?" Trịnh Tương Nghi , "Ba mươi năm , cũng sẽ thấy con già thôi."

Phong Quyết nhíu mày: "Tương Nghi dù bao nhiêu tuổi chăng nữa, trong lòng trẫm con mãi mãi là đứa trẻ của trẫm."

Trịnh Tương Nghi bản nhất thời thể thuyết phục ông, bởi vì trong mắt thường, giữa nàng và Bệ hạ quả thực tồn tại một hố sâu ngăn cách khó lòng vượt qua.

nàng chẳng lẽ vì lo sợ ánh mắt của kẻ khác mà chùn bước ? Trịnh Tương Nghi của kiếp , và kiếp cũng sẽ .

Nàng mãi mãi kiêu ngạo, mãi mãi phô trương, mãi mãi tùy ý.

Đây là sự tự tin mà Bệ hạ ban cho nàng, chỉ cần ông còn đó một ngày, nàng sẽ mãi là Đức Nghi Quận chúa kiêu kỳ rực rỡ.

"Vậy Bệ hạ đ.á.n.h cược với con một ?" Trịnh Tương Nghi Bệ hạ quen với việc cân nhắc cho nàng, ông sẽ bao giờ ngừng tính toán thiệt hơn cho nàng. Ngay cả kiếp , sự ép buộc của nàng, ông buộc lòng đồng ý hôn sự của nàng và Phong Ngọc, nhưng vẫn để một đạo thánh chỉ để bảo vệ nàng.

Nàng nên trách Bệ hạ nàng gả , chính vì ông lo cho nàng nên mới trăm phương nghìn kế mưu tính cho nàng.

Đó là cách ông yêu nàng.

Trịnh Tương Nghi cũng cách yêu của riêng , bất chấp tất cả để bùng cháy, trong mỗi khoảnh khắc của cuộc đời đều theo ý , oanh oanh liệt liệt.

Hơn nữa nàng là trẻ con, vốn dĩ cần ngó , chỉ cần tùy ý càn là đủ .

Phong Quyết xong, đầy vẻ hứng thú ngẩng mắt lên: "Tương Nghi cược cái gì?"

Trịnh Tương Nghi khẽ hất cằm, giọng trong trẻo: "Cứ cược những nam t.ử trong danh sách của . Con sẽ cho họ một cơ hội, để cược xem rốt cuộc họ thể đạt tới yêu cầu của ."

Bệ hạ nàng gả , nàng sẽ để ông tận mắt rõ xem những đó đáng để ông gửi gắm .

Loading...