Lần Trịnh Tương Nghi và phụ vui mà tan, chính là vì chuyện . Nàng khẽ hừ một tiếng, giọng điệu bất mãn: "Người đừng quan tâm đến ông . Nhị mới mười ba, ông gấp gáp lập Thế t.ử gì?"
Theo nàng thấy, đứa em trai sớm nuôi hỏng , cả ngày chỉ ăn chơi trác táng, văn thành võ thông. Phụ chắc là lo lắng tương lai nó nên nên mới vội vàng thỉnh phong nó.
chuyện đó thì liên quan gì đến nàng? Tước vị Bình Dương Hầu dù cũng rơi xuống đầu nàng, mà đứa em trai ngu ngốc , nàng cũng thực sự thích nổi.
Nàng khỏi thầm nghĩ, nếu năm đó mẫu khó sản thì mấy. Như nàng sẽ một đứa em trai ruột thịt, ở Bình Dương Hầu phủ cũng đến nỗi như ngoài, chỉ thể trơ mắt phụ và kế mẫu một nhà vui vẻ hòa thuận.
Phong Quyết , thuận tay đè cuốn tấu chương đó xuống cùng. Bình Dương Hầu thiên vị trưởng t.ử, ông từ lâu. Nghĩ cùng Tương Nghi ngoài tình cờ gặp Bình Dương Hầu, ông càng thấy xót xa cho nàng.
Ông kìm nhẹ nhàng xoa đỉnh đầu nàng. Tương Nghi ngoan như thế, đáng yêu như thế, Bình Dương Hầu dựa mà thích đứa trẻ khác hơn, bỏ mặc nàng lúc còn nhỏ xíu cô độc trong cung? May mà cuối cùng là ông đón lấy nàng.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Nhìn góc nghiêng kiều diễm rạng rỡ của Tương Nghi, trong lòng ông dâng lên một niềm tự hào thầm kín, chính tay ông nuôi nấng nàng khôn lớn, ông lẽ nên xứng đáng cha nàng hơn cả Bình Dương Hầu.
Chỉ tiếc là...
Ông bỗng thở dài một tiếng, thu tay từ mái tóc nàng. Đã đến lúc chú ý chừng mực , Tương Nghi là thiếu nữ lớn, thể cứ thiết chút kiêng dè như lúc nhỏ nữa.
Trịnh Tương Nghi nhận tâm tư của ông, thuận tay lật một cuốn tấu chương khác, xem liền nhịn mà . Thật khéo, đây là của Phong Khâm đến.
Hắn ở trong sớ kêu khổ thấu trời, dân đen ở huyện Cao Thành là cháu ngoại của Thái thú Thương Châu nên thường xuyên ném đá cửa nhà lúc nửa đêm, gào lên là sống nổi nữa, khẩn cầu phụ hoàng triệu về kinh.
Nàng thuận tay lật thêm vài cái, tìm cuốn của Phong Ngọc. Phong Ngọc là một thái độ khác, lời lẽ trong tấu chương khẩn thiết, cảm khái sâu sắc về những gian khổ của dân sinh mà chứng kiến, đồng thời chân thành cảm tạ phụ hoàng đưa đến giữa bách tính để thấu hiểu thực tế.
Chỉ hai cuốn tấu chương , liền Bệ hạ sẽ nghiêng về phía ai.
Tuy nhiên, nàng sẽ để Phong Ngọc thêm bất kỳ cơ hội nào bước lên ngai vàng. Vì nàng quyết tâm gả cho Bệ hạ, nên ngôi vị hoàng đế tương lai thuộc về con của nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ga-cho-cha-cua-chong-cu/chuong-54-hon-khong-du-van-con-muon-hon.html.]
Còn Phong Ngọc, nhất là cút càng xa càng .
Tính toán thời gian, còn hai tháng nữa là đến lễ Thiên Thọ, lúc đó hai em Phong Khâm, Phong Ngọc chắc cũng thể về kinh nhỉ? Nghĩ đến việc gặp gương mặt đó của Phong Ngọc, nàng thấy phiền lòng.
Kiếp nàng mờ mắt, Phong Ngọc là kẻ bạc tình bạc nghĩa, thật quá mất mặt. đây chắc chắn của nàng, đều tại Phong Ngọc quá giỏi ngụy trang mà thôi.
Vẫn là Bệ hạ lợi hại, liếc mắt một cái nhận Phong Ngọc là kẻ yên phận, trăm phương nghìn kế ngăn cản nàng thành hôn với .
Haiz, mặc dù vẫn ngăn cản thành công.
Càng nghĩ càng phiền, nàng dứt khoát đè sớ của Phong Ngọc xuống cùng, nhất là Bệ hạ vĩnh viễn lật tới, cứ để ở mãi huyện Hải Hưng , cả đời đừng nữa.
Trịnh Tương Nghi ở T.ử Thần Điện bầu bạn với Bệ hạ hơn nửa ngày, còn cùng dùng bữa trưa xong mới cáo từ ông.
Nàng giờ lớn thế , nếu còn ngủ T.ử Thần Điện sẽ chuốc lấy nhiều lời đàm tiếu. đợi đến khi nàng trở thành Hoàng hậu, nàng thể ở T.ử Thần Điện cả ngày, buổi tối cũng cần rời .
Cùng Bệ hạ trong một chăn, ôm ông sưởi ấm, vùi đầu hõm cổ ông. Lúc nhỏ nàng sợ tối sợ lạnh, Bệ hạ chính là dỗ dành nàng như .
Trước khi , ánh mắt nàng vô thức dừng môi ông, lúc nãy nếm đủ, vẫn còn hôn.
Thôi bỏ , tìm cơ hội . Dù Bệ hạ từ đầu đến chân, từ trong ngoài, tương lai đều sẽ là của một nàng. Đến lúc đó, nàng hôn thì hôn, sờ thì sờ, ngủ cùng thì ngủ cùng, xem ai còn dám cản.
Sau khi nàng rời , Quế công công mới nhẹ bước điện hầu hạ. Vừa cửa, liền thấy Bệ hạ tay cầm cuốn sách bàn, ánh mắt như đang rơi những dòng chữ, như tiêu điểm, thẫn thờ xuất thần.
Quả nhiên, Bệ hạ vẫn là một khắc cũng rời xa Quận chúa .
Lão tiến lên dâng một tách nóng, lặng lẽ ngước mắt quan sát, thấy Bệ hạ hồi lâu mới đặt sách xuống, bưng mà đưa tay khẽ vuốt ve đôi môi .
Thần tình đó, dường như mang theo vài phần mê hoặc, như vài phần lưu luyến khó nhận .