Trong lòng Trịnh Tương Nghi bỗng dâng lên một nỗi ngọt ngào khó tả. Nàng chợt nhận , vị Bệ hạ vốn dĩ uy nghiêm, thận trọng nhường cũng lúc lộ dáng vẻ câu nệ, bối rối thế . Giống như một vị thần tiên chín tầng mây bước xuống phàm trần, chỉ để lộ một chút sơ hở hiếm ai mặt nàng.
Không chỉ là hoan hỉ, mà còn một sự đắc ý thầm kín đang âm thầm lan tỏa.
Nàng cố ý nhíu mày, vẻ mặt khổ sở đống vải vóc rực rỡ trong giỏ, lầm bầm: "Biết bây giờ đây... Chẳng Bệ hạ thích màu nào nữa..."
Bệ hạ vẫn đoan chính lời nào, tư thái vững chãi như núi. Thế nhưng Trịnh Tương Nghi khẽ liếc , bắt gặp một vệt đỏ cực nhạt vành tai Ngài.
"Bệ hạ..." Giọng nàng mềm mại như rót mật tai, chịu buông tha mà túm lấy tay áo Ngài khẽ lay: "Người thích màu gì, cho Tương Nghi mà."
Thân hình Phong Quyết căng thẳng, tư thế vẫn chút lay động. Trịnh Tương Nghi thấy Ngài để ý đến , bèn hừ nhẹ một tiếng, nước tới, cả quấn lấy Ngài, ôm c.h.ặ.t cánh tay Ngài như một nhành dây leo mềm mại.
"Bệ hạ thật sự ? Người , Tương Nghi tâm ý của Người? Hay là... Người đang ngượng ngùng đấy ?"
Cái tính chịu thua của nàng trỗi dậy, đôi mắt sáng rực chằm chằm Ngài, nhất quyết ép Ngài tự miệng thừa nhận mới thôi.
Phong Quyết chỉ cảm thấy thể mềm mại ấm áp đang vắt vẻo tay giống như một con mèo nhỏ đang nũng, một loại cảm xúc bồn chồn khó tả như ngọn lửa nhỏ đang nhen nhóm trong lòng. Ngài mím c.h.ặ.t môi, càng chịu mở lời.
"Bệ hạ!" Trịnh Tương Nghi bĩu môi, ngước gương mặt nhỏ nhắn thẳng mắt Ngài.
Phong Quyết khẽ rũ mi mắt, giọng thấp đến mức gần như thấy: "Còn thể thống gì nữa."
Trịnh Tương Nghi gần như ngay lập tức nhận cơ thể đang căng cứng của Ngài mềm nhũn . Ngài đẩy nàng , cũng phủ nhận, gần như mặc nhận cho hành động táo bạo của nàng, lặng lẽ dung túng cho sự mật .
"Thì cũng là do Bệ hạ chiều hư mà!" Trịnh Tương Nghi hừ nhẹ một tiếng, chọn một xấp lụa màu xanh thanh nhã mà nàng nhắm từ , đưa đến mắt Ngài: "Người xem , màu hợp ?"
Phong Quyết mảnh vải xanh, khẽ gật đầu, ngữ khí vẫn giữ vẻ bình thản: "Cũng ."
"Thiếp ngay là Người sẽ thích mà." Trịnh Tương Nghi rạng rỡ. Nàng luôn cảm thấy, màu sắc nào hợp với Bệ hạ hơn màu xanh .
Ngài giống như ngọc trong đá, như tùng núi, thanh cao lãng đãng, phong thái tuyệt trần. Cho dù hoàng t.ử, Ngài cũng nên là một bậc quân t.ử danh động thiên hạ, chỉ cần mỉm một cái cũng đủ khiến lòng xao động, thể tự kiềm chế.
Trịnh Tương Nghi gần như si mê ngắm góc nghiêng thanh tú của Ngài. Phong Ngọc tuy dung mạo giống Ngài, nhưng xa mới vẻ ôn hòa và thâm trầm qua sự lắng đọng của năm tháng thế . Ngài như một vực thẳm tĩnh lặng, khiến nàng mãi, mãi cũng thấy đủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ga-cho-cha-cua-chong-cu/chuong-38-ngai-dich-than-tuyen-chon-phu-quan-cho-tuong-nghi.html.]
Phong Quyết bất lực rũ mắt, trầm giọng hỏi: "Đã đủ ?"
"Chưa đủ!" Trịnh Tương Nghi dõng dạc lắc đầu: "Thiếp mãi thấy đủ, chẳng lẽ ngay cả chuyện Bệ hạ cũng quản ?"
Kiếp khi Bệ hạ , nàng chỉ thể gương mặt của Phong Ngọc – kẻ nét giống Ngài nhưng tài nào sánh kịp. Thật bốn năm khi Ngài rời bỏ thế gian, nàng vượt qua như thế nào.
Phong Quyết bật : "Làm gì con gái nhà ai suốt ngày chằm chằm mặt nam nhân như ?"
"Bởi vì Bệ hạ mà." Trịnh Tương Nghi một cách thản nhiên, ánh mắt hề che giấu sự ngưỡng mộ dành cho Ngài: "Thiếp từng thấy nam t.ử nào hơn Bệ hạ cả. Dù cũng gọi Người một tiếng 'cha' , Người cho một chút thì ?"
Con gái thích gần gũi với cha , quá là bình thường luôn!
Phong Quyết lời táo bạo của nàng cho nghẹn lời, gương mặt nhịn mà nóng bừng lên. Tương Nghi từ khi nào trở nên dạn dĩ như , ngay cả lời cũng , thật là...
Nhất định là do Ngài giáo dưỡng chỗ nào đó , Tương Nghi ngoan ngoãn của Ngài thể để Ngài nuôi thành một tính cách khinh suất như .
Ngài chậm rãi thẳng lưng, nghiêng đầu nàng, sắc mặt trở nên nghiêm nghị: "Những lời tùy tiện, càng để nam t.ử khác thấy."
Trịnh Tương Nghi: "Thiếp chỉ với Bệ hạ thôi."
Nàng dựa dẫm áp má cánh tay Ngài, ngước đôi mắt ươn ướt, mềm yếu Ngài.
Ánh mắt Phong Quyết khẽ động: "Với Trẫm cũng như ."
Trịnh Tương Nghi hiểu: "Tại ạ?"
"Bởi vì Trẫm là trưởng bối của nàng." Giọng Ngài trầm xuống: "Những lời nàng chỉ nên với phu quân tương lai của thôi."
Mặc dù Tương Nghi ít sẽ gả , nhưng trong lòng Phong Quyết luôn cảm thấy đó chỉ là lời trẻ con. Có lẽ chỉ vì đến nay nàng vẫn gặp tiểu lang quân nào lọt mắt xanh, nhưng tương lai sẽ .
Ngài vẫn hy vọng Tương Nghi thể gả cho một chồng phù hợp, sống bình hết đời , đến mức khi Ngài nơi nương tựa, cô độc một .
Trịnh Tương Nghi: "Sẽ ai hơn Bệ hạ ."
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Nàng còn nhỏ." Phong Quyết khẽ vuốt mái tóc suôn mềm của nàng, giọng ôn hòa: "Tương lai nàng sẽ gặp những tiểu lang quân hơn, còn Trẫm già ."