Thấy xem náo nhiệt vây quanh càng lúc càng đông, Hoắc Quân nhanh.
“Đã cô cố ý, cũng truy cứu chuyện cô giở trò lưu manh với nữa.”
Nói xong, Hoắc Quân đầu định .
Thấy , Lưu Thúy Thúy vội vàng kéo .
“Anh Hoắc, ? Em cùng .”
“Buông tay! quen cô! Mời cô tự trọng!”
Tự trọng?
Cô chỗ nào tự trọng ?
Nghe thấy giọng nam trong nháy mắt đầu tiên chạy .
Hơn nữa cô chẳng là vì gặp ?
“Anh Hoắc! Em là Thúy Thúy đây! Vị hôn thê của ! Anh thể mặc kệ em!”
“Chuyện hôm nay, em thể giải thích!”
Hoắc Quân bẻ từng ngón tay Lưu Thúy Thúy : “Cô đừng bậy bạ, quen cô, cô còn quấy rối , sẽ báo công an đấy!”
Đáy mắt Lưu Thúy Thúy tổn thương: “Anh Hoắc thể quen em? Giữa chúng còn hôn thư mà!”
Nghe đến đây, quần chúng vây xem phát một tiếng kinh ngạc.
“Hả? Không là con điên thấy Hoắc Bài trưởng chức vụ cao, cố ý xông nhà tắm nam, ăn vạ Hoắc Bài trưởng chứ?”
“Hai còn là vị hôn phu thê? Sao từng chuyện nhỉ? Hoắc Bài trưởng một lòng báo quốc, vô tâm chuyện đại sự cá nhân ? từng mối cho đấy! Lời là chính miệng !”
Tô Vãn Đường trốn trong đám đông, bóp giọng dẫn dắt dư luận.
“Ái chà, chiều nay hình như thấy Hoắc Bài trưởng tặng đồng hồ cho y tá Tô của bệnh viện quân khu đấy? Nghe y tá Tô đó là con gái Sư đoàn trưởng Tô.”
Cái gì? Tô Vãn Đường thật sự lừa cô ?
Ban đầu Lưu Thúy Thúy còn chút nghi ngờ thật giả, là tin .
Tô Vãn Đường xong câu , lập tức chị dâu hiểu chuyện hô to: “Chậc chậc, đây là Trần Thế Mỹ ?”
“Không ngờ Hoắc Bài trưởng thì thật thà, cũng là đàn ông ruột gan hoa hòe hoa sói, một khi phát đạt, liền chê vị hôn thê ở quê , trèo cao.”
“Người thể tướng mạo.”
Các chị dâu chiến sĩ nữ binh vây xem liên tục lắc đầu, nội tâm khinh bỉ.
Hoắc Quân , tâm g.i.ế.c c.h.ế.t Lưu Thúy Thúy.
sĩ diện nhất, thể như .
“Đồng chí! Mời cô cẩn trọng lời ! Cô là vị hôn phu của cô? Bằng chứng ? Chỉ dựa hai mép môi ? nhất định đến cục công an kiện cô tội phỉ báng!”
Theo câu của Hoắc Quân , chiều gió đổi.
“ thấy Hoắc Bài trưởng giống là giả, là phụ nữ điên chơi xỏ chúng chứ?”
“ cũng thấy , Hoắc Bài trưởng đều dám đến cục công an !”
“Điên điên khùng khùng, cũng mấy ngày tắm, thấy phụ nữ điên chính là ăn vạ Hoắc Bài trưởng!”
Cô điên chỗ nào?
Ai nước lạnh thế chứ?
Hơn nữa, đợi cô tắm xong, so với tiểu thư tư bản yểu điệu Tô Vãn Đường cũng chẳng kém gì?
“Ai bằng chứng?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-doi-dauthien-kim-tu-ban-den-khu-nha-linh-thieu-gia-thu-do-ngay-ngay-do-ngot/chuong-33.html.]
Lưu Thúy Thúy la lên, vạch cạp quần, từ túi bên chiếc quần đùi đỏ móc tờ hôn thư bảo quản cẩn thận.
“ hôn thư! Giấy trắng mực đen!”
Mọi ồ lên!
Lần ai nghi ngờ Lưu Thúy Thúy vấn đề, ánh mắt phức tạp xen lẫn khinh bỉ thổn thức rơi Hoắc Quân.
Hoắc Quân cũng tờ hôn thư Lưu Thúy Thúy móc dọa giật .
Bỗng nhiên, nhớ tới cái gì.
Mấy năm , mới mười mấy tuổi, gặp thương nhân giàu ở Hỗ Thị, nghĩ một cách, để cứu hai con ăn mặc sang trọng , thuận miệng khen con gái bà một câu ‘nếu bà cô con dâu hiểu chuyện như thế thì ’, phụ nữ xinh mà động lòng.
Thấy thế, dỗ dành hai câu, hai nhà liền định mối hôn sự .
Trước khi , phụ nữ ngốc còn cho nhà bọn họ một khoản tiền lớn.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Chỉ là bao nhiêu năm nay tin tức, Hoắc Quân sớm cho chuyện qua trang .
Hắn chằm chằm mặt Lưu Thúy Thúy, cau mày dữ dội.
Sao biến thành xí thế ?
Cô lúc đầu rõ ràng trông như thế !
Không đúng, nhà cô nhiều tiền như , chẳng lẽ đ.á.n.h đổ thành phần t.ử ?
Hoắc Quân báo động đỏ trong lòng, đợi nghĩ cách trấn an Lưu Thúy Thúy , lãnh đạo Tô Vãn Đường phái gọi tới đến .
“Xảy chuyện gì?” Lý Lỗi .
“Đoàn trưởng...”
Tuy trong lòng Lưu Thúy Thúy tin, nhưng sự thật chính là Hoắc Quân cưới con gái Sư đoàn trưởng , cưới cô !
Cho dù con tiện nhân Tô Duyệt thích Lục Hoài An!
Thế là, khi thấy Lý Lỗi, Lưu Thúy Thúy lập tức ngắt lời Hoắc Quân.
“Lãnh đạo, ngài nhất định chủ cho ! và Hoắc Quân hôn ước từ nhỏ, bây giờ để mắt đến con gái Sư đoàn trưởng, nữa... hu hu... còn giả vờ quen , đuổi khỏi bộ đội...”
“Hu hu... mà đuổi về, còn mặt mũi nào gặp nữa? sống nữa.”
Lý Lỗi cau mày an ủi, nhưng trong lòng nghiễm nhiên tin lời Lưu Thúy Thúy.
Dù Hoắc Quân sáng nay mới tìm ông xin giấy nghỉ phép.
Hoắc Quân biểu hiện trong bộ đội cũng coi như xuất sắc, Lý Lỗi vẫn cho một cơ hội sửa đổi.
Ông an ủi: “Vị đồng chí nữ , cô đừng vội, cô yên tâm, nếu sự việc đúng sự thật, ai cũng sẽ đuổi cô ! Mối hôn sự , bộ đội sẽ tổ chức cho hai thật long trọng.”
“Được, tin tưởng lãnh đạo.”
“Hoắc Quân, và vị đồng chí nữ theo đến văn phòng.”
Lý Lỗi đưa Hoắc Quân và Lưu Thúy Thúy , vở kịch cũng coi như hạ màn.
Tô Vãn Đường giấu kín công danh, lặng lẽ rời .
Lần , lãnh đạo bộ đội nhúng tay, Lưu Thúy Thúy còn hôn thư, Hoắc Quân đừng hòng rũ bỏ mối hôn sự .
Tô Vãn Đường ăn uống no say về đến nhà, cổng sân gõ vang.
Cô còn tưởng là Lục Hoài An, ngờ mở cửa là một khuôn mặt xa lạ.
Cậu đội một chiếc mũ vành to màu xanh lục, mặc đồng phục vải bông màu xanh mực, bên hông đeo túi đưa thư bằng vải bạt màu xanh lục.