Trọng Sinh Đối Đầu:Thiên Kim Tư Bản Đến Khu Nhà Lính, Thiếu Gia Thủ Đô Ngày Ngày Dỗ Ngọt - Chương 112

Cập nhật lúc: 2026-03-02 15:52:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W1aDEww4o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dụ Mạn Phàm nghiến răng: "Uyển Thanh, Hoài An xảy chuyện ?"

"Tớ tưởng xảy chuyện lớn như , Viễn Dương đều cho ."

Ôn Uyển Thanh nhíu mày: "Rốt cuộc xảy chuyện gì?"

"Vãn Đường đắc tội với con gái Sư đoàn trưởng đơn vị Hoài An, Hoài An Sư đoàn trưởng đó phái thực hiện nhiệm vụ nguy hiểm, trúng mấy phát đạn, cấp cứu mười mấy tiếng đồng hồ mới miễn cưỡng thoát khỏi nguy hiểm tính mạng, nhưng mà chân què ."

"Người còn sống là ." Bàn tay đang nắm c.h.ặ.t ống của Ôn Uyển Thanh chợt buông lỏng.

Giọng điệu bình , giống như việc Lục Hoài An thương nặng, trong mắt bà, chỉ là chuyện đáng nhắc tới.

Dụ Mạn Phàm , đây là do tính cách Ôn Uyển Thanh, đều thấy tiếng thở rối loạn ở đầu dây bên .

Nhếch môi : "Uyển Thanh, tớ thích lưng khác, cũng thích cô con dâu Vãn Đường , nhưng tớ thực sự nhịn thêm một câu."

"Hoài An là vì Vãn Đường mới nông nỗi ..."

Ôn Uyển Thanh nhíu mày: "Mạn Phàm, hồ đồ ?"

"Một đàn ông nếu ngay cả vợ cũng bảo vệ , thì còn là đàn ông ?"

"Chuyện , Vãn Đường sai."

"Là thằng nhóc Lục Hoài An , đ.á.n.h giá quá cao năng lực bản ."

Tư duy Ôn Uyển Thanh rõ ràng lắm, Lục gia cũng để trưng bày, con trai bà cũng kẻ ngốc, khác gài bẫy, còn ngốc nghếch nhảy .

Đây rõ ràng là Hoài An mượn cơ hội lập công.

Thằng nhóc , thế mà lọt tai những lời bà .

hiểu tính cách Ôn Uyển Thanh, Dụ Mạn Phàm cũng nhịn nín nhịn cơn tức mà thầm mắng.

Nghe những lời xem, đó là lời ruột thể ?

"Là sai, nhưng Vãn Đường thể chê bai Hoài An là tên què, ly hôn với Hoài An chứ?"

"Tại thể?"

Ôn Uyển Thanh hỏi ngược một cách đương nhiên, Dụ Mạn Phàm im lặng một cách quỷ dị.

"Mạn Phàm, lưng khác , thì đừng cái loa truyền thanh."

Dù là bạn nhất, đối với Ôn Uyển Thanh, chuyện nhà là chuyện riêng, là chuyện nên đóng cửa bảo giải quyết, cần thiết quá nhiều với ngoài, chỉ tổ thêm chuyện để bàn tán, ảnh hưởng phán đoán.

Ôn Uyển Thanh cũng , Dụ Mạn Phàm là lo lắng cho , nghĩ đến quá cứng nhắc, bà dịu giọng điệu một chút.

"Hai ngày nữa tớ về."

Tiếng tút tút truyền đến, sắc mặt Dụ Mạn Phàm vặn vẹo.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

ghét nhất bộ mặt thánh nhân của Ôn Uyển Thanh!

Cái gì mà băng thanh ngọc khiết?

Chẳng kết hôn lăn lộn với Viễn Dương ?

Viễn Dương, rõ ràng là đàn ông bà trúng !

Cái gì mà suốt ngày hô hào 'nữ quyền', 'độc lập'?

Chẳng màu ? Thật sự quan tâm, còn vội vã trở về gì?

Ôn Uyển Thanh cũng quả thực như lời Dụ Mạn Phàm , trong lòng bình tĩnh như .

Xảy chuyện như thế, đòi ly hôn là bình thường.

ứng cử viên đề nghị ly hôn , bà cảm thấy kỳ lạ thế nhỉ?

Chẳng lẽ bà nhầm ?

"Dì, Hoài An kết hôn ?"

Đợi đến khi Ôn Uyển Thanh cúp điện thoại, Cố Nam Chi mới chậm rãi mở miệng.

Vành mắt đỏ, rõ ràng là đả kích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-doi-dauthien-kim-tu-ban-den-khu-nha-linh-thieu-gia-thu-do-ngay-ngay-do-ngot/chuong-112.html.]

Ôn Uyển Thanh nhíu mày: "Ừ."

"Dì Hoài An , chỗ cháu một cây nhân sâm trăm năm? Dì việc cần dùng, sẵn sàng mua với giá cao gấp ba thị trường, cháu chịu bán ?"

Cố Nam Chi vặn ngón tay, ánh mắt khẽ động.

"Dì , đương nhiên cháu sẵn lòng tặng cho dì giải quyết khó khăn..."

"Không thích, cháu tặng dì gì? Dì mua nổi."

"Dì, cháu ý đó, dì hiểu lầm cháu ."

"Có bán ? Một câu dứt khoát."

"Được."

Một , Cố Nam Chi c.ắ.n môi .

" mà... nhân sâm, khi nước ngoài, cháu giao cho bố, cháu gọi điện thoại hỏi xem, bố dùng nhân sâm ."

"Điện thoại ở , cháu gọi ."

Mắt Cố Nam Chi càng đỏ hơn, lề mề cầm điện thoại lên gọi.

Hồi lâu, cô yếu ớt : "Dì, ở nhà ai máy."

Ôn Uyển Thanh chẳng giao du với Cố Nam Chi, mệt .

Làm như bà bắt nạt .

Hơn nữa, nhà ai máy chẳng bình thường , giờ là giờ .

"Vậy cháu về , hỏi xong , gọi điện thoại cho dì."

Miệng , nhưng Ôn Uyển Thanh chuẩn nghĩ cách khác .

linh cảm, lấy cây nhân sâm trong tay Cố Nam Chi, e là khó...

Ra khỏi bệnh viện, Tô Vãn Đường trở về đại viện quân khu.

Lục Chấn Thiên và Lục Viễn Dương đều ở nhà, còn đang tranh cãi gì đó.

"Thằng ranh con! Muốn ly hôn đời nào!"

Ông hứa với Lão Tô đầu, hôn sự , bắt đầu và kết thúc, đều do Vãn Đường chủ.

"Bố, bố đừng giận, lát nữa, con chuyện với thằng nhóc đó."

bậy.

Vãn Đường chê nó, nó giở chứng .

"Ông nội, bố, con đồng ý ly hôn."

Câu bất ngờ xen của Tô Vãn Đường khiến hai cha con đồng thời im bặt, mắt to trừng mắt nhỏ...

Sau khi rời hôm đó, Tô Vãn Đường mấy ngày đến bệnh viện.

Mỗi thấy cửa động tĩnh, Lục Hoài An đều nhịn liếc mắt qua, nhưng nào cũng thất vọng.

Người đến, vẫn là Lục Viễn Dương.

Ông phòng bệnh lâu, Dụ Mạn Phàm tuần phòng cũng theo .

Lục Hoài An nhíu mày: "Dì, cần đến thăm con , con chỉ cần dưỡng thương, cơ thể gì đáng ngại nữa ."

"Lục Hoài An! Con chuyện kiểu gì thế? Dì Dụ của con cũng là lo lắng cho con!"

Dụ Mạn Phàm ngăn Lục Viễn Dương : "Viễn Dương, thằng bé cũng là ý , sợ ảnh hưởng công việc của em, đ.á.n.h nó gì?"

Nhìn bàn tay Dụ Mạn Phàm kéo cánh tay Lục Viễn Dương, ánh mắt Lục Hoài An thâm trầm hơn vài phần.

Hy vọng là nghĩ nhiều.

Lục Viễn Dương cũng hành động của Dụ Mạn Phàm cho giật , vội gạt tay bà , lùi mấy bước.

 

 

Loading...