TRỌNG SINH ĐỔI CHỒNG - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-02-08 16:36:58
Lượt xem: 178

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

Hơn nữa, coi như là nhận lời , thì đến cũng quá sớm !!!

 

Bởi vì nó cứ lôi kéo hươu vượn, cuối cùng tỷ tỷ tám tuổi của nó, cũng chính là con gái Yên Nhi của tẩn cho một trận.

 

Yên Nhi hồi nhỏ ốm yếu, liền để con bé theo Trình Kiêu và Thẩm Quỳnh tập võ.

 

Mấy năm trôi qua, cũng chút thành tựu, còn bệnh tật ốm yếu nữa, ngược còn vài phần phong thái của Thẩm Quỳnh.

 

Từ đó về , hễ Cố Lân năng linh tinh là ăn đòn.

 

"Đệ thật to gan! Nắm lấy mẫu cái gì?"

 

"Mẫu là của phụ , bớt nhảm !"

 

Bị đ.á.n.h nhiều , Cố Lân cũng dám loạn nữa.

 

Về tuổi ngày một lớn, hình như thằng bé cũng quên mất chuyện kiếp , cả ngày lẽo đẽo theo m.ô.n.g Yên Nhi, một câu tỷ tỷ hai câu tỷ tỷ gọi ngọt.

 

Trái tim vẫn luôn treo lơ lửng của , lúc mới coi như hạ xuống đất.

 

An Nhu Truyện

Ta và Cố Ngọc Hiên , cả hai đều thở phào nhẹ nhõm.

 

Nhớ lúc kể chuyện kiếp kiếp cho Cố Ngọc Hiên , kinh ngạc đến mức nên lời.

 

Chàng hỏi : "Yến Yến, nàng hối hận ?"

 

"Nàng hối hận vì chọn ?"

 

Ta lắc đầu: "Ta hối hận, hối hận vì kiếp đầu tiên chọn ."

 

"Đời kiếp , đời kiếp , đời đời kiếp kiếp đều sẽ chọn ."

 

Cố Ngọc Hiên ôm c.h.ặ.t lấy .

 

"Được, đời đời kiếp kiếp đều đợi nàng."

 

Ngoại truyện 2: Góc của Tiêu Kính Đường.

 

Ta tên Tiêu Kính Đường, chức quan Thái thú Lương Châu. Khi đến bàn chuyện quyên góp tiền quân lương với Thẩm gia - phủ thủ phú vùng , Thẩm lão gia đưa yêu cầu cưới con gái ông .

 

Ta ngoài đôi mươi mà vẫn lập gia thất, sớm danh nhị tiểu thư Thẩm gia là Thẩm Quỳnh chút tài danh, nên gật đầu đồng ý.

 

Nào ngờ, đêm đại hôn, khi vén khăn trùm đầu lên, đó Thẩm Quỳnh, mà là một kẻ ngốc đang chảy cả nước miếng.

 

Hỏi kỹ mới , nàng là trưởng nữ Thẩm gia tên Thẩm Yến Yến, vì lúc mẫu sinh nàng gặp ca sinh khó nên trí não lanh lợi.

 

Thẩm gia sẵn sàng quyên góp cả vạn quán gia tài để giúp khởi sự, hóa là để cưới đứa con gái ngốc nghếch của bọn họ!

 

Sau khi rõ chân tướng, nộ khí xung thiên. Thẩm gia - một lũ thương nhân hèn mọn, dám lừa gạt sỉ nhục như thật quá đáng ghét!

 

Lúc đó, tức giận phất tay áo bỏ ngay lập tức.

 

Đến ngày thứ hai mới tin, kẻ ngốc đó ở ngoài phòng đợi suốt cả đêm, mặt mũi cắt còn giọt m.á.u, co rùm một nhúm nhỏ hành lang ngoài thư phòng, trông thật t.h.ả.m hại.

 

Ta căm hận Thẩm gia lừa hôn, nhưng cũng khó một kẻ ngốc.

 

Nhìn thấy dáng vẻ khờ khạo của nàng, lập tức lớn tiếng quát mắng đám thủ hạ.

 

"Sao nàng ở đây? Lũ các ngươi c.h.ế.t hết ?"

 

Bà v.ú thưa: "Thưa đại nhân, chúng nô tỳ quản, mà là phu nhân nhất quyết chịu ạ!"

 

"Chúng nô tỳ khuyên thế nào cũng vô dụng."

 

Kẻ đang co ro thấy liền nở nụ : "Phu quân!"

 

Nàng tiến túm lấy ống tay áo của , trong tay còn siết c.h.ặ.t một miếng kẹo dính dính: "Phu quân, Yến Yến sai điều gì khiến vui ?"

 

"Kẹo cho , ngọt lắm, đừng buồn nữa ?"

 

Thấy nước đường bám đầy lên ống tay áo, sắc mặt càng thêm khó coi.

 

Nghĩ Tiêu Kính Đường văn thao võ lược, hùng nhất thế, cưới một kẻ ngốc về vợ.

 

Nàng thấy ngẩn , còn hỏi: "Phu quân, ăn ? Kẹo ngọt lắm đó!"

 

Ta nhếch mép: "Nàng tự ăn nhiều một chút ."

 

Nàng : "Không ! Phụ bảo, con gả cho thì chính là nương t.ử của , đồng cam cộng khổ. Có kẹo ngon thế con thể ăn một ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-doi-chong/chuong-8.html.]

 

Thực chẳng để ý đến nàng, nhưng bộ dạng mặt mũi tay chân nhem nhuốc đầy đường của nàng, thật sự quá bẩn.

 

Nàng là kẻ ngốc, đám hầu hạ chắc chắn cũng chu đáo, thế là kìm mà nắm lấy tay nàng, đưa nàng rửa mặt rửa tay.

 

Ta dạy bảo nàng: "Kẹo chảy thì vứt !"

 

"Không dùng đôi bàn tay bẩn thỉu đó chạm tay áo của ."

 

"Còn nữa, bình thường đừng tới phiền !"

 

Nàng : "Phu quân, thật , y như phụ và di nương của Yến Yến ."

 

Ta đáp: "Ta , hôm nay sẽ gói ghém đứa ngốc nhà nàng gửi trả về bên đó!"

 

cuối cùng vẫn thể trả .

 

Ta dẫn tới Thẩm phủ, Thẩm lão gia miệng thì một câu hiền tế, hai câu hiền tế, lấy mấy chục vạn lượng ngân phiếu, rằng chăm sóc đứa con gái ngốc của ông vất vả , cần bao nhiêu tiền cứ việc mở miệng.

 

Ông còn con gái ông tuy ngốc một chút nhưng lương thiện đáng yêu, chỉ cần giữ nàng bên , thứ gì cũng .

 

Vốn dĩ cũng chẳng mặn mà việc cưới xin, trong nhà phu nhân cũng như cả thôi.

 

Nay bỗng dưng tiền lớn thế , chỉ là nuôi một kẻ ngốc trong nhà, tính cũng lỗ.

 

Thế là hung hăng trấn lột ông một vố đau, dắt nàng về.

 

Kẻ ngốc chẳng gì hết, còn tưởng đưa nàng về nhà đẻ chơi một chuyến.

 

Nàng khờ khạo hỏi : "Phu quân, quá, khi nào đưa Yến Yến về nhà chơi nữa?"

 

Ta khẩy một tiếng: "Đợi đến khi hết tiền."

 

Kẻ ngốc tuy là ngốc thật, nhưng cái miệng ngọt, còn đặc biệt bám .

 

Ngày nào cũng quấn quýt quanh .

 

"Phu quân, lạnh ?"

 

"Phu quân, đói ?"

 

"Phu quân, khát ?"

 

"Phu quân, mệt ?"

 

Ta: "Nàng thật phiền phức."

 

Nàng bảo: "Phu quân, trai quá, Yến Yến ở gần bên phu quân cơ."

 

Ai thèm ở gần nàng chứ?

 

Thực nàng cũng khá ngoan, những lúc nháo thì là một kẻ ngốc.

 

Hơn nữa nàng còn hữu dụng, mỗi khi thiếu tiền chỉ cần dẫn nàng về Thẩm gia dạo một vòng, Thẩm lão gia sẽ dâng hai tay đống bạc lớn.

 

Chỉ là buổi tối ngủ rắc rối, cứ đòi dỗ dành, đòi kể chuyện mới chịu.

 

Ban đầu, dỗ nàng ngủ xong mới về thư phòng ngủ.

 

mấy mệt quá, kể chuyện xong là ngủ luôn, thế nào mà chung giường với nàng.

 

Sau phát hiện , chỉ cần xuống là nàng liền rúc lòng , cũng chẳng quấy, cũng cần kể chuyện nữa, cứ thế ngoan ngoãn ngủ .

 

Ta thật sự ngày nào cũng kể chuyện, nên đành ngày ngày ôm nàng ngủ.

 

Nàng tuy ngốc, nhưng ôm ngủ ấm áp, mềm thơm...

 

Sau đó, nàng ai rằng cứ ngủ chung là sẽ sinh em bé, còn bảo: "Phu quân, Yến Yến sinh một đứa con gái, giống như Quỳnh nhi , thông minh xinh !"

 

Ta đáp: "Ta thích con gái, sinh con trai."

 

Sinh con trai thì giống , sinh con gái thì giống nàng.

 

Ta mới thèm sinh một đứa ngốc con gái .

 

Nàng liền mẩy với : "Cứ thích con gái thôi! Phải là con gái cơ!"

 

Ta đè c.h.ặ.t lấy nàng, cho nàng cựa quậy nữa.

 

"Đồ ngốc, sinh con trai con gái mà cũng đến lượt nàng quyết định ?"

 

 

Loading...