TRỌNG SINH ĐỔI CHỒNG - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-02-08 16:36:57
Lượt xem: 196
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta chính là một kẻ vô dụng như đó, nhưng đối diện với , cố gắng hết sức .
Ta khổ sở cầu xin : "Tiêu Kính Đường, thả , thả mà... sợ."
18.
Ta dứt lời, chỉ cảm thấy bụng đau như cắt, trán toát một tầng mồ hôi lạnh, lảo đảo ngã xuống.
Tiêu Kính Đường vội vàng đỡ lấy : "Yến Yến, nàng ?"
Ta cau mày, tay ôm c.h.ặ.t lấy bụng :
"Bụng của ... đau quá..."
Tiêu Kính Đường bế xốc lên, liều mạng chạy trong phòng, khàn giọng gào thét: "Mời đại phu!"
Ta hôn mê bao lâu, khi tỉnh thì đại phu động t.h.a.i khí, cần giường tĩnh dưỡng, thể chịu thêm kích động nào nữa.
Nếu , cái t.h.a.i e là sẽ giữ .
Sắc mặt Tiêu Kính Đường vô cùng khó coi, còn trong chăn, tay nhẹ nhàng xoa bụng nhỏ nhô lên, trong lòng thầm niệm tâm kinh, sám hối vì tội của chính .
Con ơi, xin con, đừng trách mẫu tâm địa độc ác.
Mẫu như , cũng là vì tính mạng của cha con, của ngoại tổ phụ, ngoại tổ mẫu và cả Thẩm gia.
Tiêu Kính Đường tâm địa sắt đá, quả thực đúng là kẻ lòng sắt đá.
Trước khi đến đây, uống một loại t.h.u.ố.c dễ dẫn đến sảy thai, tuy rằng liều lượng nhẹ.
Trong tình thế vạn bất đắc dĩ, cũng chỉ thể dùng đến khổ nhục kế .
Tiêu Kính Đường cuối cùng cũng thỏa hiệp, đồng ý thả Thẩm gia .
Cố Ngọc Hiên đến đón , tin động t.h.a.i khí, nghỉ ngơi một thời gian hãy lên đường.
Ta nắm c.h.ặ.t lấy tay , lắc đầu nguầy nguậy:
"Thân thể của tự rõ, chúng ngay trong vài ngày tới, tránh đêm dài lắm mộng."
Tâm tư Tiêu Kính Đường đổi, sợ sẽ đổi ý.
Mấy ngày nay, luôn tâm thần yên, khó mà ngủ ngon giấc.
Mãi cho đến khi khỏi địa phận Lương Châu, mới thở phào nhẹ nhõm, òa lên một trận thật lớn.
Cuối cùng cũng rời khỏi Lương Châu, chạy thoát khỏi Tiêu Kính Đường.
Ta hy vọng, đời kiếp sẽ bao giờ gặp nữa.
Nửa năm vội vã trôi qua, cả nhà chúng định cư ở Ung Châu. Đến cuối năm, hạ sinh một bé gái, đặt tên là Yên Nhi.
Chỉ là do lúc m.a.n.g t.h.a.i động t.h.a.i khí, do đường xá xóc nảy, mà Yên Nhi từ nhỏ thể yếu ớt.
Ta đây là sự trừng phạt mà ông trời dành cho , nên mỗi ôm con, kìm nước mắt.
May tiểu nha đầu hiểu chuyện, uống t.h.u.ố.c cũng quấy, còn ôm lấy , giọng mềm mại gọi: "Mẫu ."
19.
Ở kiếp , tốc độ đoạt lấy thiên hạ của Tiêu Kính Đường còn nhanh hơn .
Không lâu khi chúng rời khỏi Lương Châu, Tiêu Kính Đường khởi binh, lượt công hạ Vũ Châu, Uyển Châu, Thanh Châu, Việt Châu...
Chức quyền cũng liên tục thăng tiến, từ Đại tư mã, Thừa tướng, Thái sư... cho đến khi phong Triệu Quốc Công.
Thiên hạ chín châu, quá nửa trong tay . Bước tiếp theo, chỉ cần g.i.ế.c c.h.ế.t Nhi Hoàng đế ở Trung Châu, liền thể xưng đế.
Một ngày nọ, đưa Yên Nhi ngoại thành đạp thanh, đường bắt .
Ta liều c.h.ế.t che chở cho Yên Nhi trong lòng. Người tháo khăn che mặt xuống, hóa là tâm phúc của Tiêu Kính Đường - Tiêu Tá.
"Cố phu nhân, chủ công gặp ."
Ta theo bản năng ôm c.h.ặ.t lấy con gái: "Ta !"
Ta và Tiêu Kính Đường tròn bốn năm liên hệ, gặp lúc để gì?
Tiêu Tá sự kháng cự trong lòng , thanh kiếm đè vai dùng sức:
"Những năm nay, chủ công lao tâm khổ tứ, mắc bệnh nặng, còn sống bao lâu nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-doi-chong/chuong-7.html.]
"Ngài chỉ khi c.h.ế.t gặp phu nhân một , chẳng lẽ một yêu cầu nhỏ nhoi , phu nhân cũng chịu thành ?"
"Cũng , thì để Thẩm gia, còn cả con gái của phu nhân, chôn cùng chủ công !"
Ta hoảng sợ thất sắc: "Đừng! Ta là !"
Hắn là một kẻ điên, trung thành tuyệt đối với Tiêu Kính Đường. Vì Tiêu Kính Đường, cái gì cũng dám .
"Thả con gái về, sẽ theo các ngươi."
Tiêu Tá khó Yên Nhi, đưa gặp Tiêu Kính Đường.
Suốt dọc đường , trong lòng khỏi nghi hoặc.
Tai họa như Tiêu Kính Đường, thật sự sắp c.h.ế.t ?
Sắp c.h.ế.t , tại gặp ?
Hắn hẳn rõ, vốn dĩ hề gặp .
Mãi cho đến khi thấy bộ dạng gầy gò ốm yếu, tàn thoi thóp của Tiêu Kính Đường, mới rốt cuộc nhận thực sự sắp c.h.ế.t.
"Yến Yến..."
Hắn giường, sắc mặt xám ngoét, vươn tay gọi tên .
Ta bỗng cảm thấy tim thắt , nhưng vẫn cố nén xúc động lao tới xem thế nào, sang hỏi Tiêu Tá bên cạnh: "Hắn mắc bệnh gì?"
Tiêu Tá lắc đầu, chỉ : "Đại phu , là do tư lự quá độ."
Nói cho cùng, là do toan tính quá nhiều.
Ngày hôm đó, Tiêu Tá dùng kiếm áp giải, giường Tiêu Kính Đường, nhiều chuyện.
Kể lể những chuyện đắc ý, những điều hối tiếc và cả những thứ cầu mà trong cuộc đời .
Cuối cùng, nắm c.h.ặ.t lấy tay , : "Yến Yến, kiếp , bỏ lỡ nàng ."
"Chúng còn kiếp ? Kiếp còn cơ hội ?"
Ta rằng, kiếp , kiếp , kiếp nữa, đều gặp ngươi.
lẽ vì e ngại thanh kiếm Tiêu Tá đang gác vai, hoặc lẽ là để c.h.ế.t sớm một chút.
Ta do dự một hồi lâu, đáp một câu: "Kiếp ... hãy đến sớm một chút."
Tiêu Kính Đường , mặt lộ một nụ nhẹ nhõm.
Bàn tay đang nắm lấy tay siết c.h.ặ.t hơn:
"Kiếp , nàng đợi ."
"Yến Yến, kiếp , tuyệt đối sẽ phụ nàng..."
An Nhu Truyện
Nói , lực đạo tay bỗng nhiên buông lỏng.
Kiếp , Tiêu Kính Đường năm hai mươi lăm tuổi, buông tay trần thế mà .
(Hết)
Ngoại truyện 1:
Sau khi Tiêu Kính Đường c.h.ế.t, thiên hạ như rắn mất đầu, càng trở nên loạn lạc.
Cả nhà chúng theo Trình gia phiêu bạt khắp nơi, chạy đông chạy tây, trốn chui trốn lủi.
Cuối cùng, bình định loạn thế, kiến lập tân triều, chính là Tiêu Tá.
Cha con Trình gia quy thuận tân triều, mang theo cả nhà chúng dọn đến kinh thành, lúc mới hưởng mấy ngày thái bình.
Ta và Cố Ngọc Hiên sinh thêm một bé trai, đặt tên là Cố Lân.
Đứa bé từ nhỏ trầm tĩnh, ba tuổi mà vẫn , khiến hai vợ chồng sầu c.h.ế.t, sợ đứa nhỏ giống , là một đứa ngốc.
Ai ngờ, đúng ngày sinh nhật ba tuổi, tiểu gia hỏa từng mở miệng chuyện , mà lên tiếng.
Nó nắm c.h.ặ.t lấy tay áo , hung hăng trừng mắt .
"Nàng , hứa cho kiếp mà, đến đây!"
Ta lập tức dọa cho rùng một cái.
Tiêu Kính Đường c.h.ế.t ngày mùng chín tháng tám, Cố Lân sinh tháng năm năm , sẽ chuyện trùng hợp đến thế chứ?