Trọng Sinh Đấu Xuyên Không: Em Gái Kế Kiêu Kỳ Của Nữ Chính Văn Niên Đại - Chương 52
Cập nhật lúc: 2026-04-18 03:04:38
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nếu lúc đường vắng lặng quá mức, e là Lâm Nhiễm cũng chẳng chú ý tới vẫn đang theo .
Người quả hổ là quân nhân, ngay cả công tác ẩn nấp cũng như .
Lâm Nhiễm âm thầm lầm bầm, tiếp tục về phía , từng nghĩ tới việc chủ động bắt chuyện với Tống Sĩ Nham ở phía .
Dù bây giờ cô chỉ cần thấy Tống Sĩ Nham, là sẽ nhớ tới cái cây ăn quả tươi ...
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân
Nên thôi bỏ , cứ coi như phát hiện .
Về phần Tống Sĩ Nham, cũng coi như phát hiện sự thật là bước chân của Lâm Nhiễm khựng một chút, đó bất giác tăng tốc, dường như cắt đuôi .
Mặc dù trong một giây ngắn ngủi Lâm Nhiễm rốt cuộc nghĩ gì, nhưng vẫn khỏi cảm thán một câu, cô gái hình như suy nghĩ cũng khá phong phú nhỉ?
Cũng tư duy của các cô gái ở độ tuổi đều hoạt bát như , chỉ riêng cô là thế.
Tống Sĩ Nham lắc đầu, đó cũng tăng nhanh bước chân theo.
Có trời mới đoạn đường về cô thấy ngượng ngùng đến mức nào.
Mặc dù giữa cô và Tống Sĩ Nham hề giao tiếp, nhưng cứ nghĩ đến việc phía theo, là cô thấy mất tự nhiên vô cùng.
May mà bây giờ về đến nhà, bà nội và chất xúc tác .
Sau khi bước trong sân, Lâm Nhiễm lập tức gọi một tiếng: “Bà nội, chúng cháu về !”
Sau đó liền thấy giọng của bà nội cũng vang lên.
“Ừ, về , bà nội ngay đây, Nhiễm Nhiễm cháu cứ nghỉ một lát nhé!”
Giọng thì truyền , nhưng ?
Lâm Nhiễm khẽ nhíu mày, quét mắt một vòng trong sân, về phía nhà chính, nhưng thấy bóng dáng bà nội .
Bà nội đang ở nhỉ?
Ngay lúc cô đang đầy mặt nghi hoặc, Tống Sĩ Nham ở phía nhờ thính lực , lập tức giọng của bà nội truyền từ căn buồng nhỏ phía nhà chính.
Thấy Lâm Nhiễm vẫn đang xoay đầu dáo dác xung quanh, nhịn nhắc nhở một câu: “Bên trong nhà chính còn một căn buồng nhỏ.”
Lâm Nhiễm sửng sốt, đó theo bản năng theo lời nhắc của Tống Sĩ Nham.
Nhìn một cái, mới phát hiện bên hông nhà chính quả nhiên còn một cánh cửa.
Sao đây cô chú ý tới nhỉ?
“Trước đây từng đến nhà ?”
Đối mặt với sự nghi ngờ của Lâm Nhiễm, Tống Sĩ Nham cô một cái, lắc đầu phủ nhận: “Chưa từng.”
Nói xong, nhịn dùng giọng điệu lơ đãng bổ sung thêm một câu: “Chỉ là dựa việc âm thanh để đoán vị trí thôi.”
Lâm Nhiễm: “.......”
Tự dưng thấy đang vẻ là nhỉ?
Lâm Nhiễm nhếch khóe miệng, như tâng bốc: “Vậy thính lực của thật đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-dau-xuyen-khong-em-gai-ke-kieu-ky-cua-nu-chinh-van-nien-dai/chuong-52.html.]
Tống Sĩ Nham tuy cảm thấy nụ của cô là lạ, nhưng lời giống như đang khen .
Vậy thì cứ coi như cô đang khen .
Thế là trực tiếp gật đầu, hào phóng thừa nhận: “Ừ, cũng tạm.”
Lâm Nhiễm: “.......”
Giờ phút , Lâm Nhiễm rốt cuộc thể xác nhận, đây Tống Sĩ Nham cố ý trêu chọc cô, mà là đầu óc thật sự chỉ một nếp nhăn, quá thẳng thắn !
Vừa nãy cô thật sự đang khen , mà còn thừa nhận nữa chứ.
Người EQ thấp như , cũng mà bình an vô sự sống đến ngần tuổi?
Chẳng lẽ là dựa nắm đ.ấ.m?
Lâm Nhiễm âm thầm lầm bầm trong lòng, thẳng căn buồng nhỏ nơi bà nội đang ở.
“Bà nội, bà đang gì trong đó , cần cháu giúp ?”
Lúc Lâm Nhiễm bước , bà nội mới dọn dẹp xong đồ đạc trong phòng, đó đang sai cháu đích tôn Lâm Quan Thanh bê đồ ngoài.
Nghe thấy tiếng hỏi của Lâm Nhiễm, bà nội vội vàng : “Không cần cần, Nhiễm Nhiễm, cả cháu giúp là đủ !”
Hơn nữa, loại việc bưng bê đồ đạc bẩn mệt , thể để cô gái nhỏ chứ!
Chẳng ở đây sẵn một sức lao động !
Sức lao động sẵn Lâm Quan Thanh đang khổ sở ôm một cái rương gỗ to đùng, đó với bà nội đang ở cửa hỏi han Lâm Nhiễm dạo bên ngoài mệt , những : “Bà nội, là bà cho cháu bê đồ ngoài , hẵng chuyện với Nhiễm Nhiễm ?”
Lúc lời , giọng của Lâm Quan Thanh đều run rẩy.
Không đủ sức, mà thật sự là cái thứ nó quá nặng!
“Ây da, chỉ cái nhiều lời! Nhìn cháu to xác thế , bê hai bước kêu mệt, thật chẳng tiền đồ!”
Bà nội mới thừa nhận là quên mất phía còn đứa cháu đích tôn đang bê đồ , cố ý mắng vài câu, vội vàng nhường chỗ cho Lâm Quan Thanh.
Lâm Quan Thanh sớm quen với việc bà nội nhà mắng mỏ đủ kiểu, cũng tức giận, chỉ vội vàng hì hục bê cái rương gỗ lớn nhà chính, đó cẩn thận đặt lên bàn, lúc mới thở phào nhẹ nhõm một lớn.
Còn Lâm Nhiễm vẫn luôn đợi khi Lâm Quan Thanh đặt rương gỗ xuống đàng hoàng, mới nhịn tò mò bà nội, hỏi: “Bà nội, đây là cái gì ạ?”
Thể tích của cái rương gỗ đó thật sự lớn, Lâm Nhiễm ước lượng bằng mắt một chút, cô mà thu , khéo còn thể chui tọt trong đó trốn luôn chứ!
Mà bà nội cô hỏi , nghĩ tới điều gì, sắc mặt bỗng nhiên đổi, đó hừ mạnh một tiếng.
“Cái lão Ngô Đại Chí , ngần tuổi mà vẫn còn nhớ thương mấy chuyện rách nát năm xưa. Ngày thường ngày nào cũng kiếm chuyện với thằng ba thì thôi , hôm nay vất vả lắm Nhiễm Nhiễm nhà mới về, ngày vui lớn như , cái thứ ch.ó má thế mà cũng đến tìm xui xẻo cho chúng !”
Lại thấy cái tên Ngô Đại Chí, Lâm Nhiễm sửng sốt một lúc, liền nhanh ch.óng phản ứng .
Xem bà nội chắc là chuyện bọn họ gặp Ngô Đại Chí ở bên ruộng nước, hơn nữa còn cãi một trận .
Mà sự thật cũng đúng như Lâm Nhiễm đoán.
Vốn dĩ bà nội sẽ chuyện nhanh như , nhưng chịu nổi việc nhà họ Lâm danh tiếng khá ở bên ngoài, cộng thêm việc nãy Lâm Nhiễm còn khoe tấm giấy khen lớn “Phần t.ử tích cực xuống nông thôn” của cô, nên lúc càng đối xử với cô hơn. Thế là liền ngay lúc nhóm Lâm Nhiễm rời , chạy tới báo tin cho bà nội.