Tả Đan Đan bĩu môi: "Anh thu lương thực thì quyết định nhanh lên. Hôm nay lời Thẩm Nhất Minh cũng thấy . Cả công xã đều bận rộn thu lương thực đấy. Theo như , bà con đều định mang hết lương thực tinh trong nhà đổi. Đợi qua đợt , cả năm nay cũng đừng hòng thu lương thực tinh nữa."
Nghe Tả Đan Đan , Lý Thần Lượng mới nhớ chuyện : "Cái tên Thẩm Nhất Minh !" Lại buồn bực : "Lương thực cô thu đều là loại chứ?"
"Anh ý gì hả?" Tả Đan Đan mặt đầy phẫn nộ, mắt lộ hung quang: "Anh nếu lương thực thì thẳng, đừng nghi ngờ nhân phẩm của . Tả Đan Đan việc, già trẻ lừa. Thôi, thu thì thu nữa, đỡ tốn sức. Nếu đó là bao nhiêu thu bấy nhiêu, cũng lười chuyện ."
Lý Thần Lượng ngờ Tả Đan Đan phản ứng mạnh như , theo bản năng cảm thấy nên những lời đó. "Được , là sai ."
Lý Thần Lượng cảm thấy từng gặp cô gái nào hung dữ như . Tính tình đanh đá , mồm mép còn ghê gớm.
Tả Đan Đan Lý Thần Lượng nhận sai, mặt lập tức lộ vẻ ôn hòa: " cũng nhỏ mọn, chuyện bỏ qua. Sau như thế nữa. Anh hiểu cho, chuyện đúng là ơn mắc oán. Anh nghĩ xem gánh chịu rủi ro lớn thế nào, bây giờ công xã thu lương thực, trả thêm cho một lạng, giá lương thực tăng ..."
"..." Lý Thần Lượng đến chuyện tăng giá, da đầu tê dại. Sao giá lương thực bao giờ cố định, cứ tăng mãi thế...
Tả Đan Đan thấy vui, cũng sa sầm mặt giận dữ : "Đều tại Thẩm Nhất Minh, gây chuyện . còn đang nghi ngờ cố ý ngăn cản chúng thu lương thực . Anh chắc chắn nghĩ thế , sẽ thu lương thực nữa. Này, chuyện tiết lộ ngoài cho đấy chứ."
Tả Đan Đan trừng mắt : "Anh đừng liên lụy đấy."
"Sao thể!" Lý Thần Lượng cũng trừng to mắt cô: " là loại ngu ngốc thế ?" Sau đó nhíu mày : "Mặc kệ gây chuyện gì, tin thu lương thực. Công xã trả thêm một lạng, chúng trả thêm hai lạng! Có giỏi thì bảo công xã trả thêm ba lạng !"
"Tốt, khí phách , chuyện thu lương thực coi như thành vấn đề. Anh yên tâm, vẫn câu cũ, bao nhiêu, thu bấy nhiêu. vẫn nhanh lên, thực sự lo lắng phía xảy sơ suất."
Thế là Lý Thần Lượng móc một trăm đồng đưa cho Tả Đan Đan. Để đề phòng phía xảy vấn đề, thu nhiều một chút, dù cũng thiếu tiền. Mẹ , lương thực thu ngoài chia cho họ hàng, còn để dành một ít biếu xén dịp lễ tết. Tiền chi. Nghĩ đến ngay cả ông bố coi thường , cũng dùng lương thực kiếm về, Lý Thần Lượng cảm thấy đều đáng giá cả.
Nhìn xấp tiền, mắt Tả Đan Đan lóe lên. Tên giàu thật!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-co-gai-nha-nong-thap-nien-70/chuong-75.html.]
Vì lượng lớn, phí vận chuyển thêm chút, còn phí vất vả cũng thêm chút, Tả Đan Đan đề xuất mười đồng phí vận chuyển và phí vất vả. Chín mươi đồng dùng để thu lương thực. Vì tăng giá, chỉ thể thu bốn trăm cân lương thực.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Lý Thần Lượng từng quản chuyện cơm áo gạo tiền , Tả Đan Đan tính toán cũng khá rõ ràng, cũng ý kiến. Chỉ đề xuất, giữ cho một ít, ăn lương thực tinh.
Lúc Tả Đan Đan cõng củi về nhà, Lý Huệ vẫn đang nấu cơm. Bây giờ ai nấu cơm, mỗi ngày về còn nấu nướng.
Thấy Tả Đan Đan đặt củi bên cạnh bếp lò, Lý Huệ chau mày, Tả Đan Đan thôi.
"Đan Đan, về muộn thế?" Lý Huệ thăm dò hỏi.
Tả Đan Đan : "Củi trong nhà đủ, con kiếm thêm chút về."
Lý Huệ củi chân, do dự : "Mẹ , con và một nam thanh niên trí thức..."
"À, tình cờ gặp thôi ạ." Tả Đan Đan cũng hoảng, thấy thì thấy, chỉ cần thấy bọn họ gì là .
Lý Huệ : "Đan Đan, quản con. thể tìm thanh niên trí thức. Mình tìm thật thà mà sống. Không thể tìm mấy đó, giữ ."
Tả Đan Đan vẻ mặt kinh ngạc : "Mẹ, nghĩ gì thế, con tìm họ bao giờ, chuyện đó . Hơn nữa, con mới mười bảy tuổi, nghĩ đến chuyện đó. Mẹ cứ yên tâm ." Cô mới thèm yêu đương với thanh niên trí thức .
Nhìn xem mấy thanh niên trí thức , mọt sách thì cũng ngốc nghếch, thì tâm cơ đen tối. Cô luẩn quẩn mà tìm mấy .