Sắc mặt Lý Huệ tái : "Mẹ... thấy cũng gì . Bà nội con tính tình như thế, chứ thực . Bác cả gái con cũng là trong lòng oán khí thôi."
"Con thì chẳng thấy bà nội ở chỗ nào." So với bà nội ruột của cô thì kém xa lắc.
Cô dò xét Lý Huệ: "Mẹ, bao giờ nghĩ đến chuyện nhà ở riêng ?"
Tay Lý Huệ trượt một cái, cái bát suýt rơi xuống, bà giật thon thót. Sau đó vẻ mặt nghiêm túc : "Đan Đan, con bậy bạ gì đó, mấy lời hồ đồ nữa. Chuyện mà để bà nội con chắc chắn sẽ giận lắm. Ba con cũng sẽ đồng ý . Thế là bất hiếu!"
Người già còn sống thì đạo lý phân gia.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Thấy Lý Huệ phản ứng lớn như , trong lòng Tả Đan Đan lộp bộp một cái, lập tức : "Được , con nữa, con chỉ thuận miệng hỏi thôi. Sau nữa."
Nói xong nhịn bĩu môi, xem đường lối từ phía ba là thông , hai tẩy não triệt để quá.
"Ông nó, cái nhà sống nổi nữa . Ông xem hôm nay con ranh đó hống hách kìa, bảo ai việc là đó . còn dáng bề nữa ?"
Ăn cơm tối xong về phòng, trong lòng Từ Phượng Hà vẫn luôn khó chịu. Đặc biệt đột nhiên nghĩ đến, tối nay bàn cơm là do con Đan Đan chuyện, đó đều nó dắt mũi , hại bà ngày mai còn xuống ruộng việc.
Trong lòng bà càng thêm bực bội. Hóa hôm nay bà cứ như con ngốc một đứa cháu dắt mũi chơi đùa.
Tả Hồng Quân đang hút t.h.u.ố.c lào, vợ phàn nàn thì chút mất kiên nhẫn: "Sao mà sống nổi, chẳng chỉ chút việc thôi ? Vợ chồng thằng hai đều việc, bà ?"
"Thế giống . Đó là nhà nó nợ. Nếu ông đại đội trưởng, thì điểm công chắc chắn cao hơn bây giờ, vốn dĩ thể cần xuống ruộng. Đều do bên nhà thằng hai hại cả. Ngày mai nhà nó ba , nhà cũng ba , thế chẳng bằng . Nhà thiệt lớn ."
Nhắc đến chuyện đại đội trưởng, trong lòng Tả Hồng Quân vui, rít mạnh một t.h.u.ố.c: "Thế bà thế nào?"
Mắt Từ Phượng Hà đảo một vòng, mấp máy môi: " ông đừng giận. thấy cho vợ chồng thằng hai ở riêng, mỗi vụ chia lương thực cho chúng , thế mới tàm tạm."
"Cái gì?!" Tả Hồng Quân kinh ngạc bật dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-co-gai-nha-nong-thap-nien-70/chuong-20.html.]
"Ông nhỏ tiếng thôi, đừng để ." Từ Phượng Hà vội vàng ấn ông xuống giường: " chẳng đang bàn bạc với ông ."
Tả Hồng Quân sa sầm mặt : " đồng ý."
Hồi xưa ông từng hứa với bố , nhà họ Tả tan đàn xẻ nghé.
"Sao đồng ý, ông lo cho thì cũng lo cho con gái chúng chứ. Cả cái nhà , mỗi thằng Thông nhà chú hai là lên huyện học, còn nuôi bao lâu nữa. Cũng thể để chúng nuôi mãi ."
Từ Phượng Hà tính toán rõ ràng. Nếu sống chung, tiền bà và Tả Hồng Quân đều nộp cho bà cụ, mà bà cụ dùng tiền chung để nuôi đứa cháu trai duy nhất của nhà họ Tả học.
Nếu bọn họ riêng, tiền họ kiếm cần nộp cho bà cụ, giữ tiêu. Còn thể bắt gia đình chú hai đưa tiền nuôi già.
Tả Hồng Quân : "Nuôi thằng Thông học cũng gì , thằng Thông là đinh nam duy nhất đời thứ ba của nhà họ Tả. Sau còn dựa nó chống đỡ gia môn. Chúng thể để tuyệt tự ."
"Phủi phui cái mồm, mà tuyệt tự , để con gái lớn tìm một thằng con rể ở rể cũng thế thôi, sinh con theo họ Tả."
Tả Hồng Quân kinh ngạc vợ: " còn tưởng bà định để con út bắt rể chứ, thấy bình thường bà cưng chiều nó thế mà."
Từ Phượng Hà đắc ý: " ngốc thế, con Hoan Hoan nhà như , gả cho đàn ông bản lĩnh, đàn ông chịu ở rể thì gì , để con Thanh bắt rể là ."
Vì con trai, Tả Hồng Quân đối với hai đứa con gái cũng tình cảm gì đặc biệt. Chỉ là vợ thích đứa nào thì ông cũng ý kiến. Giờ Từ Phượng Hà sắp xếp như , ông cũng ý kiến gì.
Chẳng qua đây ông vẫn luôn ủng hộ việc nuôi thằng Thông nhà chú hai học, cũng là vì thấy con trai, chừng còn nhờ đứa cháu bê bát hương.
Giờ nếu vợ sắp xếp thế , bản ông dù con trai, bắt rể về, sinh con trai thì cũng là cháu trai , cháu trai lo hương hỏa cũng thế.
Nếu đúng là như , thật sự để một khoản gia nghiệp cho cháu trai .