Trọng Sinh: Cô Gái Nhà Nông Thập Niên 70 - Chương 129

Cập nhật lúc: 2026-02-12 01:19:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tả Đan Đan : “Chú, chú cầm 30 đồng đưa cho , nhờ dạy cho lái. Đợt chú đừng gì cả, cứ chuyện cho cháu.”

 

“Chắc chắn là khó lắm,” Tả Thành Tài học lắm, ông từ nhỏ thích học hành, cảm thấy tốn não.

 

Tả Đan Đan nghiêm túc : “Chú, chú cứ nghĩ đến những ngày lành xem, nhà ngói gạch xanh, cưỡi xe đạp, mặc áo khoác da, tay trái kẹp t.h.u.ố.c lá, tay cầm rượu, thím nhỏ hầu hạ...”

 

Ánh mắt Tả Thành Tài bắt đầu mơ màng, cứ như đang .

 

Tả Đan Đan tiếp: “Chỉ cần chú học nghề, cháu sẽ nhanh kiếm cho chú một công việc đàng hoàng. Ngang nhiên kiếm tiền lớn.”

 

“Đan Đan, chú xin nghỉ phép đây.” Tả Thành Tài chỉnh cổ áo, ánh mắt cực kỳ kiên định.

 

Buổi chiều, khi Tả Đan Đan tìm Tả Thủy Sinh để ghi công điểm, Tả Thủy Sinh cứ thở ngắn than dài mãi.

 

Tả Đan Đan tưởng ông tâm trạng vì thấy nhà họ Tả xin nghỉ nhiều quá, liền : “Chú cháu chuyện chính đáng mà.”

 

Ai ngờ Tả Thủy Sinh xua tay: “Ai quản nó gì chứ, chú là đang nghĩ đến Nhất Minh, mấy ngày nay nó ở đây, trong lòng cứ thấy yên.”

 

Tả Đan Đan : “Chắc tối là về ạ.”

 

Tả Thủy Sinh thở dài: “ thế, một đường đêm về đấy.”

 

“...” Được , đây là coi như cháu trai ruột mà thương đây.

 

Thẩm Nhất Minh hơn hai giờ chiều đến huyện thành. Tìm tiệm cơm ăn một bát mì nước, thẳng bến xe huyện.

 

Vừa liếc mắt một cái thấy chiếc xe về trấn nhỏ vùng núi.

 

Tại cái bến xe mà phần lớn đều là xe cải tiến , chiếc xe cũng coi như là đẳng cấp xe buýt cao cấp . Người bán vé đang trò chuyện với tài xế, tâm trạng cả hai đều .

 

Sau khi đổi xe, hai nở mày nở mặt hẳn, ai cũng coi thường tuyến đường trấn nhỏ của họ, giờ thì ai cũng ghen tị. Xe từ tỉnh về, liền phân cho họ một chiếc. Trước đó còn tìm quan hệ để đổi sang lái chiếc , kết quả là thành. Khỏi nở mày nở mặt thế nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-co-gai-nha-nong-thap-nien-70/chuong-129.html.]

 

Thẩm Nhất Minh lên xe, cô bán vé liền ngẩn : “Ái chà, đồng chí, thăm về đấy . bảo mấy hôm nay thấy .”

 

Thẩm Nhất Minh mua vé, xuống ghế : “Hôm nay mới xuất phát. Xe thoải mái hơn nhiều, lái cũng chứ ạ?”

 

Người bán vé phấn khởi : “Ui chao, cũng chẳng cảm ơn thế nào. Hôm Tết là xe về tới . Tốt lắm.” Lại : “Đối tượng của hôm về luôn thế. Cô lên xe là ngủ, cũng chẳng chuyện câu nào.”

 

Thẩm Nhất Minh : “Cô mua đồ, tiện thể tiễn thôi.”

 

Người bán vé thầm nghĩ, đây là canh chừng kỹ thật. Lại dáng vẻ của Thẩm Nhất Minh, cũng khó trách giữ c.h.ặ.t.

 

Mấu chốt là còn năng lực nữa.

 

Cô liền : “Sau mua gì, cứ bảo , mang về cho. Dù chúng cũng về trong ngày, tiện lắm, đỡ công các tự huyện thành mua.”

 

Bác tài xế cũng : “ đấy, chúng tiện đường lắm, mang cái gì cứ .”

 

Thẩm Nhất Minh khách sáo cảm ơn: “Được, sẽ khách sáo .”

 

Nghe Thẩm Nhất Minh chấp nhận ý , tài xế và bán vé đều vui vẻ. Một là thực sự cảm kích Thẩm Nhất Minh giúp đỡ. Người chỉ nhờ xe một chuyến mà giúp việc lớn như , cảm ơn thì đúng là quá vô lương tâm. Hai là cũng thấy năng lực của Thẩm Nhất Minh.

 

Nói đổi xe là đổi xe ngay, chuyện quan hệ lớn cỡ nào trong hệ thống vận tải chứ. Người một câu còn giá trị hơn họ bao nhiêu cái đơn xin. Có thể giao hảo với như , đó là chuyện họ mơ cũng dám nghĩ tới.

 

Về đến trấn, tài xế còn định đưa Thẩm Nhất Minh về tận Tả Gia Truân, nhưng Thẩm Nhất Minh từ chối, thẳng sang phía bãi than của công xã. Lúc bên trong bãi than vẫn còn chong đèn.

 

Từ Đại Bằng tin Thẩm Nhất Minh đến, vội vàng từ trong ký túc xá chạy . Hắn dạo ở bãi than sống quá, mặt còn thêm chút thịt.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

“Thằng nhóc , cuối cùng cũng tới thăm . ở đây chán c.h.ế.t . May mà bọn Lý Thần Lượng qua đây bồi một thời gian, thì buồn c.h.ế.t mất.” Nhớ tới bộ dạng mặt đen sì suốt ngày chỉnh của bọn Lý Thần Lượng, nhịn , chuyện đủ để cả tháng.

 

Thẩm Nhất Minh : “ mới từ tỉnh về, tiện đường ghé thăm . , Bí thư Chương ở bãi than ?”

 

“Có đấy, mấy hôm nay bãi than đang chỉ đạo kỹ thuật, ông cả ngày cứ ở lỳ bên .” Từ Đại Bằng thở dài. Có bí thư ở đây, lười biếng cũng xong. Tuy nhiên cuộc sống nhỏ của ở bãi than đúng là tồi. Trong lòng cũng đặc biệt cảm kích Thẩm Nhất Minh.

Loading...