Sau khi phân gia, một con gà mái già ba ngày luân phiên ở. Một nhà ở một ngày, trứng đẻ trong ngày thuộc về nhà đó. Con gà mái già mức độ hoan nghênh còn đuổi kịp già trong nhà .
Tả Đan Đan trong sân bên bà cụ Tả c.ắ.n hạt dưa, vểnh tai động tĩnh.
Từ Phượng Hà đau đến mức còn sức trả lời. Ái chà, cái eo già gãy . Lại chuồng gà nhà , con gà mái định đẻ trứng, thế mà nín trứng trở về . Gà mái cứ kêu quang quác mãi, nhất quyết chuồng.
Tả Thanh bưng quần áo giặt xong cửa, liền thấy đang đất xoa eo, vội vàng qua đỡ bà dậy: "Mẹ, chứ, ngã thế?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Từ Phượng Hà cảm thấy dáng vẻ chật vật của Tả Thanh thấy, tức chỗ trút. Sao đứa con gái mắt thế chứ.
"Cút sang một bên, đồ vô dụng." Từ Phượng Hà hất tay cô , xoa eo ngoài cửa.
Tả Thanh rưng rưng bà ngoài, phân gia chứ. Nếu phân gia thì mấy, cô sẽ thời gian mắng cô nữa. Thím hai cũng thể giúp cô. Trước cả nhà sống cùng bao, giờ thành thế ?
Trong phòng Tả Hoan la lên: "Cơm nấu xong , c.h.ế.t đói ."
Tả Thanh vội vàng lau nước mắt, bếp nấu cơm sáng cho Tả Hoan.
Bên ngoài, Từ Phượng Hà trực tiếp vòng qua cổng lớn nhà Tả Thành Tài, trực tiếp gõ cửa sân nhà Tả Thành Tài.
Bà cụ Tả ở bên trong gọi: "Ai đấy, gì thế?"
"Mẹ, là con, Phượng Hà." Từ Phượng Hà lớn tiếng gọi.
Bà cụ Tả nhíu mày, thịt đang hun trong nhà, một chút cũng mở cửa. Từ Phượng Hà ở ngoài cửa cứ gõ mãi: "Mẹ, con đều thấy , mở cửa , thiên vị thế, cứ thiên vị nhà chú hai. Mẹ mua nhiều thịt thế, cũng chia cho con và Hồng Quân chút nào, thiên vị thế."
Bị đống thịt đó kích thích, Từ Phượng Hà lúc cũng to gan. Dám kêu oan với bà cụ .
Tả Đan Đan : "Cháu thấy bác cả gái nãy trộm , chắc chắn là đến gây sự, chuyện bà còn giúp giải quyết, đừng đầu hại chú ba cháu mất việc kiếm tiền."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-co-gai-nha-nong-thap-nien-70/chuong-108.html.]
Bà cụ Tả lời , tức giận mở cổng sân: "Sao thế, gọi hồn , cứ la lối cho cả thôn đều ?"
Từ Phượng Hà thấy cửa mở, vèo cái chui , chỉ thịt ở góc tường: "Mẹ, còn trách con la lối, con la lối bừa bãi, nhiều thịt thế , ngay cả một tiếng gió cũng , chỉ gọi nhà chú hai đến. Mẹ xem, lòng độc ác thế hả?!"
Bà một phen nước mũi một phen nước mắt, còn thuận tay hỉ mũi một cái.
Tả Đan Đan bà hỉ mũi, hạt dưa trong miệng suýt chút nữa nuốt trôi.
Hỉ mũi xong, Từ Phượng Hà tiếp tục : "Hồng Quân con trai , một miếng cũng cho ông ăn, , chúng con phục!"
Bà cụ Tả và Lý Huệ đều bà cho há hốc mồm. Trong lòng bà cụ Tả càng buồn bực thôi, còn cho thịt thằng cả ăn? Bà ngay cả một miếng cũng nỡ ăn đây . Đây đều là tiền! là đồ phá gia chi t.ử.
lời thể rõ với nhà thằng cả, cái vẻ loạn của bà , nếu với bà , chuyện kiếm tiền lớn của bà chắc chắn hỏng bét.
Thế là khí thế hung hăng chỉ Từ Phượng Hà: "Mày với thằng cả gì mà phục, thịt đều là thằng ba mua cho tao ăn. Tao giữ ăn dần, thì ? Nhà thằng hai hiếu thuận tao, bình thường đồ ngon nhớ đến tao, tao bây giờ cho nó một miếng ăn, đó cũng là tao vui lòng. Mày còn ba ba chạy đến đây loạn. Sao mày còn mặt mũi thế hả."
Lý Huệ cũng ở bên cạnh đỡ: "Chị dâu, em ăn, chị đừng loạn ở đây, chọc tức ."
Nhát d.a.o bổ lắm! Tả Đan Đan tiếp tục đ.â.m d.a.o, : "Mẹ, cho dù cho ăn cũng chẳng , bà nội cái nhà vẫn chủ ."
"Lát nữa tao cho mày ăn!" Bà cụ Tả tức giận : "Thịt thằng ba mua cho tao ăn, tao vui lòng cho ai thì cho."
Nghe bà cụ , Từ Phượng Hà òa lên . " cái khổ thế , Hồng Quân nhà cha thương yêu..."
Bà cụ Tả lời càng tức: "Mày đây là mở mắt lời bịa đặt. Thằng cả từ nhỏ đến lớn chỗ nào sống . Nó và thằng hai cùng thành phố học việc, đuổi về, một đồng tiền kiếm , kết hôn vẫn là tiền công thằng hai kiếm . Lúc thằng hai kết hôn, tiêu của nhà một đồng nào! Nhà chỉ thằng cả là tiêu tiền nhiều nhất." Bà cụ thế, cũng ý thức , dường như trong cái nhà , thằng hai đúng là sống khổ nhất. Vì ở giữa, nên từ nhỏ ai quản nó. Hơn nữa thằng hai từ nhỏ ngoan nhất, ngoại trừ chuyện cưới vợ giấu giếm bà, từng chuyện sai gì.