TRỌNG SINH CHỨC VƯƠNG PHI BỊ ÉP NHẬN - Chương 297
Cập nhật lúc: 2025-02-16 11:34:36
Lượt xem: 65
Sắc mặt Ninh Quý phi trắng bệch, đầu gối như nhũn ra, trong đầu “ong” một tiếng, thất kinh nhìn Sùng Trinh Hoàng đế.
Hoàng đế đi vào trong điện, theo sau là hai cung nhân mặc đồ đỏ.
Lúc này Ninh Quý phi mới nhớ tới Bệ hạ đã nói hôm nay sẽ qua chỗ bà ta, nhưng mà tại sao lại sớm như vậy? So với bình thường còn sớm hơn nửa canh giờ. Bà ta há hốc miệng, đôi môi mấp máy: “Bệ hạ…”
Sùng Trinh Hoàng đế không nhìn bà ta, cúi đầu nhìn Thanh Phỉ đang nằm rạp trên đất, giọng lạnh như băng hỏi: “Lời ngươi vừa nói là thật?”
Thanh Phỉ cúi đầu, sợ hãi nhìn hoàng đế rồi dập đầu: “Bẩm Điện hạ, những lời dân phụ vừa nói đều là thật, nếu có nửa điểm dối trá, dân phụ sẽ c.h.ế.t không được tử tế…”
“Câm miệng!” Ninh Quý phi gấp gáp quở trách, quay đầu nói với Hoàng đế: “Bệ hạ, ngài đừng tin lời nói của người đàn bà điên này, thiếp và bà ta không quen biết, cũng không biết tại sao bà ta lại xuất hiện trong cung của thiếp? Nhất định là có người muốn hãm hại thiếp…”
Sùng Trinh Hoàng đế lạnh lùng nhìn bà ta một cái, giọng nói chán ghét: “Trẫm không hỏi ngươi”. Ninh Quý phi bị cái nhìn của Sùng Trinh Hoàng đế làm cho hốt hoảng, hốc mắt liền hồng lên.
“nói lại chuyện năm đó một chút”. Sùng Trinh Hoàng đế đứng chắp tay, hai mắt nhắm lại, giọng nói đè nén: “Lưu Ly trúng độc như thế nào?”
Thanh Phỉ kể lại, đem chuyện năm đó rủ rỉ nói ra hết: “Lúc đó là tiệc mừng đầy năm của công chúa Lưu Ly, nô tỳ được nương nương phân phó…”
Sinh thần một tuổi của Triệu Lưu Ly, nàng ấy được bà v.ú ôm vào noãn phòng cho b.ú sữa, sau đó liền ngủ thiếp đi. Thục Phi nổi lòng hiếu kỳ, muốn đi vào phòng trong nhìn tiểu công chúa một chút, Trần Hoàng hậu liền kêu ma ma dẫn nàng ta đi vào xem một lát. Sau khi Thục Phi rời đi, Thanh Phỉ đi tới noãn phòng của tiểu công chúa, nhân lúc hai nha hoàn đẩy cửa phòng từ bên trong đi ra, bà ta liền đi vào trong phòng, cạy miệng nhỏ của Triệu Lưu Ly, đem độc bôi lên đầu lưỡi của nàng. Tiểu hài tử mới vừa tròn một tuổi liền khóc vô cùng lợi hại, thanh âm vừa nhỏ nhẹ lại yếu ớt, giống như con mèo nhỏ ngã bệnh, vô cùng đáng thương. Lúc đó Thanh Phỉ cũng độc ác, làm xong việc liền yên lặng không tiếng động rời khỏi phòng.
Sau đó Triệu Lưu Ly trúng độc, tội danh này quang minh chính đại rơi lên đầu Thục Phi, bởi vì người vào trong noãn phòng chỉ có mỗi mình nàng ta. Thục Phi liều c.h.ế.t không nhận tội, kêu oan cho bản thân, nhưng căn bản là không ai tin lời nàng ta, đem lời nàng ta nói xem như là lời ngụy biện, cả Sùng Trinh Hoàng đế cũng thế, ban cho nàng ta một ly rượu độc ngay giữa cung điện.
Giọng Thanh Phỉ càng lúc càng thấp: “... Mấy năm nay nô tỳ luôn sống mà tự trách bản thân, nô tỳ hổ thẹn với Lục công chúa”.
Tay Sùng Trinh Hoàng đế chắp sau lưng càng lúc càng siết chặt nắm đấm, mu bàn tay nổi lên gân xanh nhìn có chút đáng sợ. Ông nhắm mắt lại, trênmặt là một tầng sương lạnh, từng chữ từng chữ hỏi: “Ninh Quý phi, ngươi còn gì muốn nói không?”
Ninh Quý phi quỳ xuống trước mặt hoàng đế, lệ rơi đầy mặt nói: “Bệ hạ không thể chỉ tin lời phiến diện từ một phía của người đàn bà này, thiếp thật sự không biết bà ta, lại không biết vì sao bà ta luôn vu oan cho thiếp…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-chuc-vuong-phi-bi-ep-nhan/chuong-297.html.]
Sùng Trinh Hoàng đế mở to mắt nhìn chằm chằm Ninh Quý phi hỏi: “Ngươi không biết bà ta?” Ninh Quý phi lắc đầu nguầy nguậy: “không biết”.
Sùng Trinh Hoàng đế cười lạnh, vung tay áo lên nói: “Vậy gọi nữ quan Thượng Cung Cục tới, trẫm muốn xem một chút, rốt cuộc là có người này hay không!”
không lâu sau, nữ quan Thượng Cung Cục vội vã chạy tới, trong tay còn cầm một quyển sách ghi lại danh sách tất cả nữ tỳ trong cung. Nữ quan biết được yêu cầu của Hoàng thượng, vội vàng lật nhanh quyển sách, rất nhanh liền ngừng lại ở một trang nói: “Bẩm Bệ hạ, Năm Nguyên Gia thứ mười, Ninh Quý phi quả thật có cho ba tỳ nữ xuất cung, Thanh Phỉ là một trong số đó. Trong lòng bàn tay Thanh Phỉ có một nốt ruồi, Bệ hạ có thể tự mình kiểm chứng”.
Sùng Trinh Hoàng đế rũ mắt, nhìn Thanh Phỉ: “Mở hai tay ra”.
Thanh Phỉ nghe lệnh mở hai tay ra, trong lòng bàn tay trái của bà ta có một nốt ruồi đen, hiện lên dưới ánh nến vô cùng rõ ràng.
Ninh Quý phi ngã ngồi trên mặt đất, sức lực toàn thân như bị người ta rút hết đi.
Sùng Trinh Hoàng đế thu hồi tầm mắt, lúc ông nhìn Ninh Quý phi, trong mắt chỉ còn lại lạnh lẽo và thất vọng. Ông nhớ tới những lời lúc đó Trần Hoàng hậu nói, lúc đó hai người họ còn cùng nằm trên giường lớn, quan hệ cũng không cứng ngắc như bây giờ. Trần Hoàng hậu khẩn cầu ông điều tra lại chuyện Lưu Ly trúng độc một lần nữa, bà hoài nghi sự tình không đơn giản như bề ngoài, bởi vì cung nữ của Ninh Quý phi cũng ở đó. Đó là lần đầu tiên cũng là duy nhất bà yếu thế trước mặt ông, bây giờ nghĩ lại, nét mặt lúc ấy của bà cũng bất lực như vậy, đem tất cả hy vọng ký thác trên người ông. Nhưng còn ông thì sao, chẳng những không điều tra, còn cho rằng bà suy nghĩ quá nhiều, nói bà “Thần hồn nát thần tính”. Lúc đó thế lực nhà mẹ đẻ Trần Hoàng hậu càng lúc càng lớn, ông sinh lòng kiêng kỵ, ngoài mặt cũng không quá sủng ái bà, lại có tâm đề bạt nhà mẹ đẻ của Ninh Phi, thường nghỉ lại qua đêm ở cung điện Ninh Phi, thoạt nhìn bên ngoài chính là vô cùng sủng ái Ninh Phi.
Sau đó, Trần Hoàng hậu cũng không nói tới chuyện này nữa.
Sùng Trinh Hoàng đế mở miệng, giọng nói khàn khàn: “Người đâu”. Hai cung nhân từ bên ngoài đi vào: “Tham kiến bệ hạ”.
“Kể từ hôm nay, tước phong hào Quý phi của Trữ Thị, hạ xuống làm Thứ Nhân, tạm thời giam giữ ở Niệp Kim Điện”. Hoàng đế nói.
Trữ Thị khóc lóc kêu lên: “Bệ hạ!”
Niệp Kim Điện kia mặc dù tên nghe thì hay, nhưng lại chẳng khác gì lãnh cung. Trong cung không có nơi riêng biệt được gọi là lãnh cung, chỉ có những nơi hàng năm không ai ở, hẻo lánh, âm u lạnh lẽo như vậy liền được dùng làm lãnh cung. Phạm phải đại tội, phi tử thất sủng, đều phải đến đây không có ngoại lệ.
Sùng Trinh Hoàng đế không bị bà ta lay động, Trữ Thị tiến lên nắm lấy tay áo ông, lại bị ông vô tình hắt hủi. Trữ thị vùng vẫy giảy chết: “Thiếp toàn tâm toàn ý vì Bệ hạ, lúc trước Bệ hạ đã nói qua, cho dù thiếp phạm phải sai lầm gì, ngài cũng sẽ tha thứ cho thiếp…”
Sùng Trinh Hoàng đế nhíu mày, hẳn là đã quên bản thân từng nói những lời này, mặt không đổi sắc liếc nhìn bà ta một cái: “Trẫm có thể tha thứ cho ngươi, cũng có thể phế ngươi. Ngay cả nữ nhi của trẫm cũng dám hạ độc, ngươi cho rằng trẫm sẽ bỏ qua cho ngươi sao?”