TRỌNG SINH CHỨC VƯƠNG PHI BỊ ÉP NHẬN - Chương 171

Cập nhật lúc: 2025-02-12 16:22:56
Lượt xem: 68

Hai người kia sao lại trùng hợp như vậy…

Ngụy La nhất thời không còn tâm tư uống trà, từ trên sạp mĩ nhân ngồi dậy, tròng mắt xoay chuyển hỏi: “Tĩnh Vương đến đây làm gì?”

Lần trước Triệu Giới có nói qua, chờ hắn dưỡng thương tốt rồi sẽ tới Phủ Anh Quốc Công cầu hôn, bây giờ đột nhiên đến, không phải là tới cầu hôn đó chứ? Vết thương của hắn khỏi nhanh như vậy sao? Nhưng nếu Triệu Giới và người Phủ Trung Nghĩa Bá đụng nhau, đồng thời nói chuyện cầu thân, người khác sẽ nhìn nàng thế nào?

Cái này không thể được, Ngụy La có chút lo lắng, vội mang giày lụa trắng thêu mẫu đơn vào, chuẩn bị ra ngoài xem tình hình thế nào.

Cũng may Bạch Lam kịp thời nói: “Tĩnh Vương điện hạ tới tìm Quốc Công gia, có lẽ có chuyện quan trọng cần thương lượng”.

Ngụy La lập tức trấn tĩnh lại, ngồi lại lên giường. Nàng nghĩ gì đó, ngẩng đầu nhìn Bạch Lam: “Ngươi nói người của Phủ Trung Nghĩa Bá tới phủ nghị hôn, chuyện là thế nào?”

Bạch Lam mới từ chính phòng về, vì thế trả lời chỉn chu: “Là Trung Nghĩa Bá và phu nhân Trung Nghĩa Bá tới tìm Ngũ lão gia, muốn thương lượng chuyện hôn sự giữa tiểu thư và Tống Huy thiếu gia”.

Ngụy La sắp tròn mười bốn, Tống Huy cũng mới vừa thi đình xong, hôn sự hai nhà cũng nên sớm định ra. Phu thê Trung Nghĩa Bá ở nhà suy nghĩ vài ngày, mới quyết định tới Phủ Anh Quốc Công một chuyến, thương lượng chuyện hôn sự của hai đứa với Ngụy Côn.

Ngụy La sớm đã đoán được sẽ có ngày này, bây giờ nghe Bạch Lam kể lại, nàng cũng không quá sốt ruột. Ngụy La tĩnh tâm suy nghĩ một chút, lại hỏi Bạch Lam: “Phụ thân đâu? Tới gặp bọn họ rồi sao?”

Bạch Lam gật đầu: “Ngũ lão gia đã qua đó rồi”.

Ngụy La chống cằm, lông mày nhíu lại. Nếu Ngụy Côn còn chưa qua, nàng còn có thể nói trước với ông ấy một tiếng, không cần đồng ý cửa hôn sự này nhanh như vậy. Đáng tiếc, Ngụy Côn qua đó rồi, nàng không có cơ hội nói. Nhưng có lẽ cũng không sao, hôm nay chỉ mới thương lượng, chưa chắc có thể định xuống, rất có thể chỉ là hai bên thăm dò ý tứ lẫn nhau. Ngụy La mở mắt, hỏi: “Tống Huy ca ca cũng tới sao?”

Bạch Lam lại nói: “Đi cùng ạ, Tống Huy thiếu gia đang ở chính phòng”.

Ngụy La gọi Bạch Lam lại gần, ghé sát vào tai nàng ta, dặn dò: “Ngươi đi chính phòng nghe ngóng một chút coi bên trong nói gì. Cẩn thận một chút, đừng để ai phát hiện”.

Bạch Lam cẩn thận gật đầu, xoay người đi ra ngoài.

Ngụy La đứng trong phòng, đi tới đi lui hai vòng, xem ra chuyện giữa nàng và Tống Huy không thể kéo dài được nữa. Nên dứt thì phải dứt, cũng tới lúc nên nói chuyện rõ ràng, cứ kéo tiếp như vậy, hôn sự bị định xuống thật thì không dễ giải quyết.

*** *** ***

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-chuc-vuong-phi-bi-ep-nhan/chuong-171.html.]

Tại chính phòng.

Ngụy Côn ngồi trên ghế thiết mộc, bên trái là phu thê Trung Nghĩa Bá, bên phải là Tống Huy.

Hôm nay Tống Huy mặc áo bào màu xanh đậm thêu bồ đào, đầu đeo ngọc quan, khí chất gầy gò, có chút khác biệt so với mọi khi. Nếu thật phải nói khác biệt chỗ nào, đại khái là trong mắt có nhiều vui vẻ hơn, lại càng nhu hòa hơn. Hắn cầm chén trà men trắng hoa văn phù dung, ung dung thản nhiên ngồi nghe Ngụy Côn và phụ mẫu nói chuyện, ngẫu nhiên cũng đáp lại đôi ba câu.

Nếu là đến để thương lượng chuyện hôn sự, trong lòng đôi bên đều biết rõ, đề tài cho dù vô tình hay cố ý cũng đều hướng về Tống Huy và Ngụy La mà nói.

Ngụy Côn nhấp ngụm trà, nghiêng đầu nhìn Tống Huy: “Hiền chất đậu tiến sĩ rồi, có tính toán gì không?”

Kết quả thi đình đã có, Tống Huy đậu bảng nhãn, đứng thứ hai. Đệ nhất giáp là nhi tử của Lễ Bộ Thượng Thư – Tả Thừa Hoài, do Sùng Trinh Hoàng Đế phê chuẩn. Mặc dù Tống Huy xếp sau Tả Thừa Hoài, nhưng vẫn rất được Hoàng Đế coi trọng, quan lộ sau này chắc chắn sẽ thuận buồm xuôi gió.

Tống Huy đặt chén trà xuống, thái độ cung kính khiêm nhường: “Nếu không có gì bất trắc, hiền chất sẽ được lưu lại Hàn Lâm Viện đảm nhiệm việc biên soạn”.

Năm đó Ngụy Côn cũng xuất thân từ Hàn Lâm Viện, đối với việc này hai người cũng có không ít đề tài chung.

Một hỏi một đáp, phu nhân Trung Nghĩa Bá bên kia không nhịn được nói: “Mấy năm nay Huy nhi bận học hành, làm trễ nãi không ít thời gian. Bây giờ cuối cùng cũng có chút công danh, cũng nên quan tâm tới chuyện thành gia lập thất”. Nói xong bà lại nhìn Ngụy Côn, thẳng thắn nói: “Huy nhi và A La có hôn ước từ nhỏ, theo ta thấy, hôn sự này có phải nên định ra rồi không?”

Ngụy Côn không nghĩ phu nhân Trung Nghĩa Bá nói thẳng như vậy, trong nhất thời lại có chút không trả lời được: “Chuyện này…”

Tuy rằng ông có ý để hai nhà kết thân, nhưng khổ sở dưỡng dục khuê nữ, nói gả liền gả, vẫn có chút không nỡ. Hơn nữa nếu đồng ý quá nhanh, không phải làm nữ nhi của mình mất giá sao? Dù thế nào cũng phải thương lượng lại lần nữa, mới một lần liền gả ra ngoài, thật giống như không ai thèm cưới nữ nhi của ông, nên mới phải vội vàng đưa ra ngoài.

Ngụy Côn suy nghĩ cẩn thận, lại nhấp ngụm trà, chậm rãi nói: “Tống phu nhân nói không sai, hôn sự của A La và hiền chất nên suy nghĩ thật kỹ. Chỉ là, A La còn nhỏ, ta cũng không muốn gả sớm, nói thế nào cũng phải đợi sau cập kê…”

Ngụy La sắp sửa mười bốn, nói cách khác, còn phải chờ một năm nữa.

Nhưng mà Tống Huy đã hai mươi rồi, đợi thêm một năm nữa có phải là quá lâu hay không? Phu nhân Trung Nghĩa Bá có chút do dự, bình tĩnh nghĩ lại một chút, cảm giác mấy lời vừa rồi của bà có chút nóng vội, liền dịu giọng nói lại: “Sau khi cập kê mới gả không hẳn không thể, ý của ta là, có thể đính hôn trước, đến lúc đó mới đón dâu…”

Chỉ cần định thân, chậm thêm một năm nữa cũng không sao cả.

Bà đã gặp qua Ngụy La vài lần, đối với tiểu cô nương này mọi thứ đều rất hài lòng. Không những xinh đẹp, còn nhu thuận hiểu chuyện, quan trọng là Tống Huy rất thích nàng ta, nếu vì thế mà đợi thêm một năm nữa, cũng rất đáng giá.

Loading...