TRỌNG SINH CHI LỘ: CON GÁI CỦA TÔI, AI CHO PHÉP CÁC NGƯỜI BẮT NẠT? - CHƯƠNG 7: CHỮA LÀNH TRÊN ĐẢO NGỌC VÀ CƠN ÁC MỘNG Ở QUÊ NGHÈO

Cập nhật lúc: 2026-02-12 01:18:58
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi cánh cổng biệt thự họ Kiều khép , cắt đứt sự liên hệ với hai con bội bạc, quyết định đưa Kiều Hân rời khỏi thành phố đầy rẫy những ký ức đen tối . chọn một hòn đảo nghỉ dưỡng biệt lập, nơi chỉ tiếng sóng vỗ và ánh nắng vàng ươm để xoa dịu tâm hồn nhỏ bé của con gái .

Tại đây, Kiều Hân đầu tiên mặc những chiếc váy voan bồng bềnh như một nàng công chúa thực thụ. Nhìn con chạy tung tăng bãi cát, đôi môi nhỏ nhắn bắt đầu nở những nụ rạng rỡ, lòng bỗng chốc nhẹ tênh. thề với lòng , dù dùng cả đời để bù đắp, cũng sẽ khiến con quên bảy năm chịu khổ trong cô nhi viện và sự ruồng bỏ của chính cha .

Truyện sáng tác bởi Gió Mùa Hạ.

Trong khi đó, ở một vùng quê nghèo xa xôi, một cơn ác mộng khác mới chỉ bắt đầu đối với Trần Vũ và Kiều Thành. Không còn tiền bạc, còn xe sang, họ lếch thếch dắt díu về nhà bà nội họ Trần – đàn bà đ/ộ/c ác khơi mào cho bộ bi kịch tráo con năm xưa.

Bà nội họ Trần thấy con trai và cháu đích tôn trở về trong bộ dạng lấm lem, những xót thương mà còn gào lên c.h.ử.i rủa:

"Đồ vô dụng! Tao bảo mày nắm giữ hết tài sản của con mụ họ Kiều cơ mà? Sao bây giờ để nó đuổi đường như ch.ó thế ? Rồi còn thằng cháu nội 'thiên tài' của tao nữa, mày bảo nó tương lai, đường mà giữ tiền?"

Trần Vũ lúc nhếch nhác vô cùng, thụp xuống nền đất ẩm thấp, đôi mắt vô hồn . Sự nhu nhược khiến mất tất cả: vợ tài giỏi, cô con gái hiền thục và cả cuộc sống vương giả. Giờ đây, đối mặt với sự đay nghiến của từng tôn thờ hơn cả mạng sống.

Gió Mùa Hạ

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-chi-lo-con-gai-cua-toi-ai-cho-phep-cac-nguoi-bat-nat/chuong-7-chua-lanh-tren-dao-ngoc-va-con-ac-mong-o-que-ngheo.html.]

Kiều Thành co quắp chiếc giường gỗ cũ kỹ, đôi mắt nó đỏ ngầu, chứa đầy sự hận thù cam tâm. Đứa trẻ mang linh hồn ác quỷ đang chịu đựng sự hành hạ của cái đói và cái lạnh – những thứ mà kiếp bao giờ nếm trải.

【Nam chính Kiều Thành khổ quá! Sao bà Kiều Mạn thể nhẫn tâm du lịch sang chảnh trong khi con trai ăn cơm thừa canh cặn thế ?】

, dù nó cũng là một đứa trẻ, bà là vi phạm đạo đức ! Chờ xem, nam chính sẽ sớm vùng lên và khiến bà quỳ xuống hối .】

những dòng bình luận đó mà nhếch môi khinh bỉ. Đạo đức ? Khi nó miệt thị em gái ruột là "rác rưởi", khi nó âm mưu chiếm đoạt tài sản để nuôi dưng, ai đến đạo đức con? Sự trừng phạt đối với nó vẫn còn là quá nhẹ nhàng.

Tại đảo ngọc, lén lút cài đặt một hệ thống theo dõi hành trình của hai cha con họ. thấy họ lún sâu vũng bùn do chính họ tạo . gửi cho Trần Vũ một tin nhắn ngắn gọn: "Đơn ly hôn tòa án thụ lý. Ngày mai sẽ về quê thu hồi căn nhà , vì nó cũng mua bằng tiền của nhà họ Kiều ."

Tiếng gào khét của bà nội họ Trần và sự tuyệt vọng của Trần Vũ vang lên qua thiết lén khiến cảm thấy một sự thỏa mãn kỳ lạ. Công lý lúc nào cũng đến từ sự bao dung, đôi khi nó đến từ việc để những kẻ ác tự ăn thịt lẫn .

ôm Kiều Hân lòng, thì thầm bên tai con: "Hân Hân , từ nay về , sẽ là bầu trời của con. Không ai, một ai thể tổn thương con nữa."

Truyện sáng tác bởi Gió Mùa Hạ.

Loading...