Trọng sinh chi chí tôn tiên lữ - 734

Cập nhật lúc: 2026-02-19 02:47:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Linh Dục sững sờ cái ôm đột ngột của Trường Sinh. Trong căn phòng tối tăm, ấm từ đại sư như một liều t.h.u.ố.c chữa lành những vết thương rỉ m.á.u bấy lâu nay.

"Ta sẽ hỏi gì cả." Trường Sinh khẽ bên tai . "Nếu , sẽ bao giờ hỏi, ?"

"Đợi đến khi chuyện kết thúc, sát tu còn là mối họa, Cửu Giới trở bình yên... Nếu lúc đó vẫn còn thích , chúng sẽ tìm một nơi sơn minh thủy tú, lánh đời mà sống, chỉ hai chúng thôi. Có ?"

Linh Dục tim đập liên hồi, bàng hoàng hỏi : "Chỉ... chỉ hai chúng thôi ?"

"Phải, chỉ . Thêm bất kỳ ai khác cũng là dư thừa."

Lời thổ lộ như ánh mặt trời xua tan bóng tối bao trùm lấy Linh Dục suốt bấy lâu. Cậu xúc động đến mức dám mắt Trường Sinh, vội vàng đẩy y để "suy nghĩ thêm", nhưng thực chất là để che giấu niềm hạnh phúc đang vỡ òa.

Tuy nhiên, trong gian giới t.ử, Yến Thiên Ngân (linh hồn) hoang mang tột độ: "Đại ca, tại đoạn ký ức ? Đệ nhớ từng những lời đó!"

Lận Huyền Chi trầm ngâm: "Ta . Những gì xảy trong trận pháp đều là sự thật lịch sử. Có lẽ... ký ức của kẻ nào đó xóa nhòa."

 

Hạnh phúc ngắn chẳng tày gang. Linh Dục khi chấn chỉnh tinh thần, định ngoài tìm Trường Sinh thì chạm mặt Tàng Địa Phượng Lãng. Vừa thấy kẻ hãm hại , Linh Dục lập tức lạnh lùng xua đuổi, cảnh cáo tránh xa Trường Sinh .

"Huynh chủ , ngươi bớt dây dưa !" Linh Dục gằn giọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-chi-chi-ton-tien-lu/734.html.]

Phượng Lãng ngơ ngác: "Đệ dây dưa với đại sư , chỉ kính trọng thôi. Người thích... ."

Ngay khi Linh Dục lưng bước , một biến cố kinh hoàng xảy . Phượng Lãng đột ngột đổi sắc mặt, đôi mắt tràn ngập tia sáng tím lạnh lẽo như lệ quỷ từ địa ngục. Hắn lao đến bóp nghẹt cổ Linh Dục, nghiến răng gào thét: "Ngươi là của ! Ta sẽ khiến ngươi quên hẳn gã đàn ông đó ! Ngươi chỉ thể là của !"

Một trận ẩu đả đẫm m.á.u diễn , nhưng ngay đó, Phượng Lãng bừng tỉnh, ngơ ngác vũng m.á.u chân sợ hãi bỏ chạy, nhớ gì. Hắn còn lẩm bẩm oán trách đại sư " tay quá nhanh", để cơ hội cho tiếp cận Linh Dục.

Yến Thiên Ngân rùng : "Hắn thực sự nhớ gì cả. Kẻ khống chế đang ngày càng mạnh lên."

 

Đạo Tổ thử cách, nhốt Phượng Lãng bên ngày đêm, nhưng bản ngã sát tu của vẫn thể thoát , phá giải trận pháp để tàn sát. Sau khi thêm hai vụ t.h.ả.m án diệt môn xảy , Thánh nhân tìm đến gây áp lực:

"Đã thấy mặt Phượng Lãng . Nếu thiên hạ đồ của Đạo Tổ là sát tu gi·ết như ngoé, Linh Tông sẽ sụp đổ, nhân tâm Cửu Giới sẽ đại loạn!"

Đạo Tổ im lặng suốt bảy ngày đêm. Cuối cùng, ngài đưa quyết định đau đớn nhất đời để bảo danh dự cho Phượng Lãng và sự bình yên cho Cửu Giới. Ngài tìm gặp Linh Dục – lúc cũng đang đau đớn vì sát khí bào mòn và xóa nhòa ký ức về lời hẹn ước với Trường Sinh.

"Ta Phượng Lãng tay với con." Đạo Tổ xoa đầu Linh Dục, giọng run rẩy. "Ta cũng ... con hiện giờ là một sát tu."

Linh Dục hoảng loạn siết c.h.ặ.t vạt áo, nhưng Đạo Tổ trấn an: "Đừng sợ, chuyện chỉ và con . Nay, con thành một nhiệm vụ tối thượng. Nhiệm vụ vô cùng tàn khốc, nhưng chỉ con mới ."

Ngài thẳng đôi mắt đẫm lệ của Linh Dục, nghẹn ngào thốt mệnh lệnh cuối cùng:

"Con... hãy gi·ết một ."

 

Loading...