Trọng sinh chi chí tôn tiên lữ - 733
Cập nhật lúc: 2026-02-19 02:44:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Linh Dục đổi lấy một bộ quần áo cũ của nông gia, để một con lợn rừng săn trong núi vật trao đổi, vội vã cùng Phu Chư chạy về Linh Tông.
Tin tức Linh Dục còn sống trở về lan như gió. Trường Sinh là đầu tiên lao đến, thấy sư gầy gò tàn tạ, đôi mắt y đỏ hoe: "Về là ." Liên Hoa thì òa , đ.ấ.m mắng là đồ lương tâm, dám bỏ nhà một lời từ biệt.
Linh Dục thắt lòng . Khi t.ử thủ ở U Sơn sắp Sát Vật vùi lấp, . Khi "Phượng Lãng" hãm hại, chỉ phẫn nộ. lúc , sự quan tâm của những thiết nhất khiến cầm nước mắt. Cậu nghẹn ngào: "Ta rời , là ám toán..."
"Kẻ nào gan lớn bằng trời dám ám toán ngươi?" Liên Hoa nghiến răng. "Nói cho sư , sẽ lôi cổ nó về đây cho ngươi trút giận!"
Linh Dục định thốt cái tên Tàng Địa Phượng Lãng thì bỗng khựng . Từ phía Trường Sinh, Phượng Lãng bước với vẻ mặt lo lắng tột độ, nắm lấy tay : "Sư , cuối cùng cũng về ! Nếu về, thật sự ..."
Linh Dục c.h.ế.t lặng, cảm giác ghê tởm dâng trào. Cậu hất mạnh tay Phượng Lãng, căm hận quát: "Đồ đầu sỏ gây tội, bớt giả bộ , cút xa !"
Mọi sững sờ. Liên Hoa vội ôm lấy Linh Dục: "Dục nhi, tính tình ngươi vẫn gắt gỏng như ? Phượng Lãng mấy ngày nay lo lắng đến mất ăn mất ngủ vì ngươi đó."
Phượng Lãng lùi , vẻ mặt mờ mịt, ấm ức như sắp . Linh Dục cảm thấy một ngụm m.á.u nghẹn cứng ở cổ họng. Một vở kịch hảo kẽ hở!
Thương Dung và Hi Hòa lo lắng đề nghị nên giấu Linh Dục một thời gian. Ba ngàn t.ử trấn thủ U Sơn đều t.ử trận, chỉ Linh Dục trở về lành lặn, chắc chắn sẽ các tông môn khác nghi ngờ và chỉ trích. Quả nhiên, chỉ vài ngày , các tông chủ, trưởng lão của các gia tộc kéo đến đạp vỡ ngưỡng cửa Linh Tông để "đòi công đạo".
"Tại cháu c.h.ế.t thây, mà ngươi sống sót trở về?"
"Đạo Tổ ngươi c.h.ế.t, giờ ngươi xuất hiện? Đây âm mưu của Linh Tông ?"
Linh Dục trở nên trầm mặc. điều khiến tuyệt vọng nhất chính là: Không một ai tin .
"Sư tôn, con thề với trời, kẻ đẩy con xuống vực chính là Tàng Địa Phượng Lãng!"
Đạo Tổ chỉ thở dài, xoa đầu : "Con nhớ lầm , lúc đó Phượng Lãng đang ở cùng , thể mặt ở U Sơn . Đừng vì ác cảm cá nhân mà vu oan cho sư ."
Cậu thất thần trở về sân viện, định chạm đóa hoa yêu thích thì ngay khi ngón tay chạm tới, đóa hoa rực rỡ suốt mười năm bỗng chốc héo rũ, đen kịt. Linh Dục bàng hoàng nhận : Sát khí trong còn giấu nữa. Toàn bộ Linh Tông, còn ai để tin tưởng.
Trong lúc Linh Dục tự giam trong phòng, Cửu Giới liên tục xảy các vụ diệt môn kinh hoàng do Sát tu gây . "Thiên " ở U Sơn lan rộng khắp Đông Bắc giới. Lòng hoang mang, sự căm hận dành cho Sát tu đạt đến đỉnh điểm.
lúc , Thánh nhân xuất quan. Sau vụ tế hiến Liên Hoa, mối quan hệ giữa và Đạo Tổ một vết rạn thể hàn gắn, dù họ là em ruột. Hắn tìm gặp Đạo Tổ, ném một đòn chí mạng:
"Huynh trưởng, còn định bao che cho Tàng Địa Phượng Lãng đến bao giờ?"
Đạo Tổ rệu rã, gương mặt như già hàng chục tuổi. Đêm qua, chính ngài tận mắt thấy Phượng Lãng hóa thành sát khí, tàn sát một ngôi làng vô tội trong lúc Trường Sinh đang ngủ say. Đạo Tổ tay, nhưng ngài bàng hoàng nhận đạo pháp của vô dụng tên sát tu . Ngài thất bại.
"Sao chuyện ?" Đạo Tổ mệt mỏi hỏi.
"Không chỉ nghi ngờ ." Thánh nhân thản nhiên đáp.
"Vậy đêm qua cũng ở đó? Sao cứu ?"
Thánh nhân lạnh: "Chỉ Sát tu mới gi·ết Sát tu, đạo lý và học ở Mênh Mông đại lục mà? Cứu chỉ phí sức."
Hắn tiến gần, giọng thì thầm đầy hiểm độc: "Huynh trưởng, đám đồ của chẳng đứa nào khiến bớt lo cả. Tàng Địa Phượng Lãng là một lẽ, còn Linh Dục... thấy nó hiện giờ biến thành cái dạng gì ? Chỉ Sát tu mới trị Sát tu. Đừng hồ đồ nữa, nếu tiêu diệt chúng từ bây giờ, tương lai hối hận cũng muộn!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-chi-chi-ton-tien-lu/733.html.]
Yến Thiên Ngân (trong xác ong mật) run lên vì giận dữ. Cậu nhận Thánh nhân đang giăng một tấm lưới khổng lồ, chỉ biến thành bia đỡ đạn mà còn mượn tay Đạo Tổ để tiêu diệt tất cả. Liệu Đạo Tổ đủ tỉnh táo để nhận em trai sát khí nuốt chửng?
Sau khi Thánh nhân rời , Đạo Tổ bất động trong căn phòng vắng lặng hồi lâu. Ngài tự hỏi sai ở ? Ngài thu nhận những đồ , vốn họ sống hạnh phúc, bình dị tại Linh Tông, thuận lợi phi thăng, trở thành những ích cho Cửu Giới. Bất kể xuất họ hèn kém cao quý, ngài đều đối xử công bằng như .
Chẳng lẽ, lòng nhân từ đó là mầm mống cho tai họa?
Ngài nhắm mắt , trong đầu hiện lên hình ảnh những dân làng vô tội biến thành Sát Vật đêm qua. Ngài cũng nghĩ đến Linh Dục, đứa nhỏ tội nghiệp biến thành bộ dạng ngợm, khiến lòng ngài đau như đá đè. Ngài cảm thấy hối hận vì mang Tàng Địa Phượng Lãng về từ cõi Ma giới. Sát tu, lẽ vĩnh viễn là Sát tu, dù ngài dốc cạn tâm lực cũng thể xoay chuyển.
Đạo Tổ triệu tập Trường Sinh và Phượng Lãng trở về. Ngài bí mật đưa Phượng Lãng một mật thất bằng vẫn thiết thiên ngoại, nơi những chú phù phong ấn cổ xưa nhất.
"Quỳ xuống." Đạo Tổ lạnh lùng lệnh.
Phượng Lãng ngơ ngác ngoan ngoãn quỳ xuống. Ngài đưa cho một viên đan d.ư.ợ.c: "Ăn ." Phượng Lãng vì quá tin tưởng sư tôn nên nuốt chửng mà chút do dự.
Yến Thiên Ngân (đang xem) thốt lên: "Đứa nhỏ ngốc, đó là đan d.ư.ợ.c bức cung. Nếu dối dù chỉ một lời, gân mạch sẽ đứt đoạn, đau đớn thấu tận tâm can."
Đạo Tổ bắt đầu hỏi về t.h.ả.m án diệt môn ở trấn Tây Kỳ. Phượng Lãng tròn mắt kinh ngạc, thề thốt rằng hề chuyện đó, thậm chí còn hồn nhiên hỏi : "Sư tôn, lúc đó con đang ở cùng đại sư mà, thể xa vạn dặm để gi·ết ? Có ai đó... như Linh Dục sư chẳng hạn, con với ?"
Nhìn Phượng Lãng năng trôi chảy, hề dấu hiệu d.ư.ợ.c lực trừng phạt, Đạo Tổ sững sờ. Ngài thu hồi uy áp, thở phào nhẹ nhõm: "Không con là ."
Ngài ôm lấy Phượng Lãng, đôi mắt đỏ hoe. Ngài rằng, Phượng Lãng dối, vì trong ký ức của thực sự chuyện gi·ết .
Yến Thiên Ngân rùng : "Hắn dối vì ký ức của tác động. Hắn kẻ khác khống chế tâm thần!"
Đạo Tổ một trong mật thất âm u, lẩm bẩm: "Ta cứu nó thế nào đây? Ta thậm chí tìm kẻ khống chế tâm thần nó. Ta thật vô dụng..."
Yến Thiên Ngân vội giục Lận Huyền Chi chuyển cảnh giới đến biệt viện của Linh Dục. Trường Sinh khi tin sư suy sụp lập tức chạy tìm.
Cảnh tượng mắt khiến y bàng hoàng: Sân viện tiêu điều, hoa cỏ héo tàn, đất đai khô cằn như cát bụi. Những mầm cây mà Linh Dục từng coi như "con ruột" giờ chỉ còn là những cành khô gãy vụn.
Trường Sinh cánh cửa khép c.h.ặ.t, cất tiếng gọi: "Dục nhi, về đây."
Bên trong vang lên tiếng đổ vỡ loảng xoảng cùng giọng khản đặc, đầy hoảng loạn của Linh Dục: "Đừng ! Đừng đây!"
Sau một hồi lâu, cánh cửa mới chậm rãi mở . Một thiếu niên gầy gò, mong manh trong bộ y phục rộng thùng thình hiện . Gương mặt tái nhợt như quỷ, nhưng vẫn cố nặn một nụ : "Sư , về ?"
Trường Sinh thấy tim thắt . Y đưa tay định xoa đầu , nhưng ngón tay bỗng khựng khi chạm một lọn tóc bạc trắng giữa mái đầu xanh. Sợi tóc bạc như đ.â.m thấu mắt y, khiến lý trí y gần như sụp đổ.
"Chuyện gì thế ?" Trường Sinh run giọng. "Ta chỉ vài năm, thành thế ? Ai bắt nạt ? Nói cho , sẽ g·iết !"
Linh Dục hốt hoảng nhận để lộ tóc bạc – dấu hiệu của việc kiệt quệ tâm lực và sát khí bào mòn. Cậu vội vàng che tóc , lắp bắp: "Không... gì , chắc do lâu ngày ngoài nên ch.óng mặt. Sư về , hôm khác hãy đến..."
Cậu định chạy trốn căn phòng tối tăm thì Trường Sinh vươn tay, từ phía ôm c.h.ặ.t lấy hình gầy yếu của lòng.
Sức nóng từ l.ồ.ng n.g.ự.c Trường Sinh như thiêu cháy lớp vỏ bọc lạnh lẽo của Linh Dục. Cậu sững , nước mắt cuối cùng cũng vỡ òa gương mặt gầy gò.