Trọng sinh chi chí tôn tiên lữ - 731

Cập nhật lúc: 2026-02-19 02:37:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Liên Hoa Thánh nhân lừa đến vùng núi U Sơn phía Đông Bắc. Chờ đợi là bí pháp tu hành, mà là một lễ tế hiến khiến linh hồn cũng run rẩy co rút. Những vị sư thúc sư bá vốn hiền hòa, những con dân Linh Tông từng cung kính gọi là "Liên Hoa Tiên Tôn"... giờ đây tất cả đều đổi. Gương mặt họ lạnh lùng và điên cuồng như đeo mặt nạ, hoặc lẽ, họ chỉ đang trút bỏ lớp ngụy trang bấy lâu nay.

Họ vây quanh đài cao, thờ ơ Liên Hoa hiến tế bầu trời đen kịt, nơi trụ trời đang sụp đổ một nửa. Những đại nhân vật lừng lẫy hợp sức niệm chú, biến thành một phần của trụ trời mới khi còn kịp hiểu chuyện gì đang xảy .

Liên Hoa sợ hãi đến cực điểm. Cậu vùng vẫy, hét đến khản đặc cả cổ họng, nước mắt giàn giụa nhưng chẳng ai cứu giúp. Cậu tìm thấy sư tôn, thấy các sư . Tuyệt vọng bủa vây. Cậu c.h.ế.t! Cậu còn kịp thổ lộ với Thương Dung, kịp đưa Linh Dục ăn quán hoành thánh yêu thích, thành bài vở của Đạo Tổ...

Cho đến khi ý thức dần tan biến, xác từ đau đớn thấu xương trở nên lạnh lẽo, vẫn chẳng phép màu nào xảy .

 

Yến Thiên Ngân đỏ hoe mắt Liên Hoa tan biến, hồn phách dung nhập trụ trời. Cậu căm hận đám "ngụy quân t.ử" nhân danh đại nghĩa để hy sinh kẻ yếu. Lận Huyền Chi đành lòng xem tiếp cảnh tượng tàn nhẫn , chuyển cảnh giới t.ử thế giới sang một nơi khác: Căn phòng tối của Phượng Lãng.

Tại đây, Tàng Địa Phượng Lãng nhốt trong một mật thất kín như bưng. Cậu gào thét thê lương một trận pháp tầng tầng lớp lớp. Linh khí tan biến, ma khí tràn , và cuối cùng, một luồng sát khí màu tím đậm đặc phun trào, bao phủ lấy .

"Đây là thuật giải phong!" Yến Thiên Ngân biến sắc. "Hắn ép sát khí trong Phượng Lãng ngoài!"

Khi Phượng Lãng gục vũng m.á.u, thoi thóp còn chút sinh khí, cửa mật thất mới mở . Một nam t.ử đeo mặt nạ cao lớn bước , khinh bỉ dùng mũi chân đá mặt : "Đồ Sát tu bẩn thỉu. Khinh Trần thật đúng là thiện tâm quá mức, thứ rác rưởi nào cũng mang về ô uế khí Linh Tông."

Hắn định m.ổ b.ụ.n.g Phượng Lãng để đoạt lấy Sát hạch. ngay khi bàn tay đ.â.m da thịt nửa tấc, Phượng Lãng vốn đang "c.h.ế.t lâm sàng" đột ngột vươn tay túm c.h.ặ.t lấy vạt áo , gào lên một tiếng như dã thú và c.ắ.n ngập cổ . Máu b.ắ.n tung tóe!

Gã đàn ông đ.á.n.h bất ngờ, đ.ấ.m một cú sấm sét bụng Phượng Lãng khiến bay xa, nhưng sát khí kịp tràn kinh mạch . Nghe thấy tiếng động lạ bên ngoài, kẻ thủ ác vội vàng trốn thoát.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-chi-chi-ton-tien-lu/731.html.]

Đạo Tổ vội vã chạy đến trong tình trạng kiệt sức, tóc tai rối loạn. Ngài bất chấp nguy hiểm để trấn an Phượng Lãng đang phát cuồng vì sát khí bộc phát. Khi Phượng Lãng , Thánh nhân xuất hiện.

Đạo Tổ tỉnh cơn mê do đ.á.n.h t.h.u.ố.c, đầu óc còn cuồng. Ngài trừng mắt Thánh nhân: "Ngươi hạ d.ư.ợ.c ... Sau đó ngươi gì?"

Thánh nhân thản nhiên: "Ta chỉ những việc nên ."

Khi Thánh nhân thú nhận đem Liên Hoa tế trận, Đạo Tổ như sét đ.á.n.h ngang tai, ngài gầm lên: "Ngươi điên ? A Man, ngươi dám lén lút lấy đồ của vật tế? Tại ! Ngươi điên ."

"Ta điên ư?" Thánh nhân tự giễu, đầy phẫn uất: "Chẳng lẽ trơ mắt dùng cái mạng tàn để bán mạng cho Cửu Giới? Ta chịu đủ cái cảnh lòng mang thiên hạ, sẵn sàng hy sinh . Huynh nghĩ đến cảm giác của ?"

Thánh nhân nghiến răng: "Cửu Giới với chẳng là cái thá gì cả! Chúng rời bỏ Mênh Mông đại lục đến đây là để tìm chốn yên bình, cứ lao đầu chỗ c.h.ế.t. Huynh coi ruột là gì?"

Đạo Tổ run rẩy vì phẫn nộ: "Vì thế mà ngươi g·iết kẻ vô tội? Liên Hoa sẽ vĩnh viễn thể luân hồi! Dù c.h.ế.t, cũng thấy kết cục !"

"Muộn !" Thánh nhân điên cuồng. "Huynh trưởng, đó là dân tâm sở hướng! Ngươi tưởng một ? Tất cả đều Liên Hoa c.h.ế.t để đổi lấy sự bình yên cho họ. Trụ trời , Cửu Giới yên, ai nấy đều đắc lợi, hà cớ gì ?"

"Đủ ! Ngươi thật khiến thất vọng đến cực điểm!" Đạo Tổ lạnh lùng quát lớn, bế Phượng Lãng rời , thèm .

 

Thánh nhân trơ trọi giữa mật thất tan hoang. Hắn theo bóng lưng trai, nụ lạnh tắt ngấm, đó là một ngụm m.á.u đen hộc đất. Những giọt m.á.u tạo thành những hoa văn kỳ dị mặt đất, khiến mặt rạn nứt như mai rùa. Sát khí màu tím từ vết thương cổ — vết c.ắ.n của Phượng Lãng — bắt đầu len lỏi da thịt, gặm nhấm cơ thể .

Yến Thiên Ngân rùng : "Thánh nhân nhiễm sát khí của Phượng Lãng... Đây chính là khởi đầu cho sự tha hóa của ông ?"

Lận Huyền Chi trầm mặc: "Có lẽ sự ích kỷ mang danh tình cũng đáng sợ kém gì sự ích kỷ của đám thế gia . Bi kịch của Linh Tông, thực chất bắt đầu từ những rạn nứt thể hàn gắn ."

 

Loading...