Trọng sinh chi chí tôn tiên lữ - 704

Cập nhật lúc: 2026-02-19 00:39:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thủy Vân Nghê Thường cải trang để lẻn ngoài cùng nhóm U Minh. Dọc đường, nàng , thần thái vô cùng thả lỏng. Thế nhưng, khi thấp thoáng thấy bóng dáng cao ráo, tuấn tú của một nam t.ử đang đợi cửa cung, sắc mặt nàng lập tức đổi. Nụ rạng rỡ biến mất trong nháy mắt, đó là vẻ mặt đoan trang, lạnh lùng như băng. Yến Thiên Ngân chứng kiến cảnh thì thầm thán phục trong lòng.

Tốc độ lật mặt đúng là cao thủ!

Phu quân của Thủy Vân Nghê Thường chính là Dịch T.ử Thương – gia chủ đương nhiệm của Dịch gia. Dù xuất từ gia tộc luyện đan danh tiếng, là một pháp tu thực thụ. Việc thể vượt qua hàng loạt luyện đan sư để ghế gia chủ cho thấy năng lực của đáng gờm đến mức nào.

Dịch T.ử Thương và Yến Trọng Hoa là hai thái cực trái ngược. Nếu Yến Trọng Hoa mang vẻ ôn nhã như gió xuân, khiến cảm thấy dễ gần, thì Dịch T.ử Thương toát lên vẻ lạnh lùng, xa cách, vài phần tương đồng với Đông Hoàng Huyền Vô Xá. Có lẽ vì mà quan hệ giữa và Đông Hoàng khá .

Dịch T.ử Thương liếc Nghê Thường một cái hướng về phía Yến Trọng Hoa, hời hợt một câu khách sáo: "Diệp Vương đại giá quang lâm, kịp tiếp đón từ xa." Hắn hề lộ vẻ áy náy, tiếp luôn: "Mục đích của các vị, Đông Hoàng qua với . Chỉ là Chúc Thiên Đỉnh cho mượn từ vài ngày , e rằng Diệp Vương thất vọng ."

Dứt lời, sang bảo Thủy Vân Nghê Thường: "Trời gần đây trở lạnh, nàng đừng chỉ mặc mỗi áo đơn ngoài, khoác thêm áo choàng ."

Nghê Thường cúi đầu, đáp khẽ: "Thiếp ."

Dịch T.ử Thương định ôm vai vợ rời , với Yến Trọng Hoa: "Trong nhà còn việc, xin phép tiếp."

Nghê Thường đột ngột ngẩng đầu, nam nhân cao hơn một cái đầu, bướng bỉnh : "Họ là khách của ."

"Họ đến tìm Chúc Thiên Đỉnh, tìm thấy dĩ nhiên tìm thứ khác thế, rảnh để nán đây lâu ." Dịch T.ử Thương nhàn nhạt đáp.

Nghê Thường bắt đầu nổi giận, nàng đẩy tay : "Dù , họ cũng là bạn của , liên quan đến ngươi!"

Ánh mắt Dịch T.ử Thương trầm xuống, liếc Yến Trọng Hoa gằn giọng: "Tùy nàng, nhưng đừng quên nàng gả cho ." Nói xong, lưng bước thẳng cửa cung.

U Minh – từng gặp Dịch T.ử Thương đó – tức tối chỉ tay bóng lưng , hỏi Nghê Thường: "Này, đây là kẻ mà cô là đối xử với cô ' tệ', 'lễ độ' đấy hả? Ta thấy sắp leo lên đầu cô đấy!"

Thủy Vân Nghê Thường vội kéo tay U Minh khi thấy ông định xông lên đ.á.n.h : "Đừng nóng, đừng nóng, giữ chút mặt mũi cho . Tính vốn , một lát là hết thôi."

"Mẹ kiếp! Có ngày lão t.ử sẽ trùm bao tải đ.á.n.h cho một trận!" U Minh vẫn hậm hực theo bóng dáng khuất của Dịch T.ử Thương.

Thủy Vân Nghê Thường thở dài phiền muộn: "Thật sự quá thất lễ, nhưng đây như thế... Chuyện Chúc Thiên Đỉnh, lẽ giúp gì nhiều." Thái độ của Dịch T.ử Thương rõ ràng là tiết lộ thông tin.

U Minh híp mắt lạnh: "Không , càng đuổi càng ở . Để xem cạy miệng !"

Yến Trọng Hoa dù bất bình nhưng vốn tính thích lưng, chỉ thầm ghi sổ gã đàn ông dám bắt nạt Nghê Thường ngay mặt . Thế là cả nhóm quyết định "mặt dày" ở cung Nam Hoàng. Dù đây cũng là địa bàn của nàng, của Dịch gia. Hơn nữa, với ba "đầu gấu" U Minh, Thiên Ngân và Huyền Chi, kẻ nào càng tỏ thái độ thì họ càng thích đối đầu.

Ngày đầu tiên, Nghê Thường mở tiệc thết đãi, uống đến say về. Những ngày , nàng cùng họ đàm đạo, suốt năm ngày liền bước khỏi tẩm điện của Yến Trọng Hoa, tiếng rộn rã vang xa.

Đến tối ngày thứ năm.

Dịch T.ử Thương cửa điện đóng c.h.ặ.t, nghiến răng kèn kẹt. Tên tiểu sai vặt bên cạnh thêm dầu lửa: "Thiếu gia, phu nhân ở cùng mấy gã đó suốt năm ngày , tối cũng về, thật sự coi ngài gì!"

"Câm miệng!" Dịch T.ử Thương quát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-chi-chi-ton-tien-lu/704.html.]

Tên sai vặt ấm ức: "Thì tiểu nhân thấy phu nhân lạnh nhạt với thiếu gia quá thôi. Ngày thường phu nhân lúc nào cũng trưng bộ mặt ' sống chớ gần', ngài với nàng bao nhiêu nàng cũng thèm một cái, mà với bọn vui vẻ như thế."

Sắc mặt Dịch T.ử Thương càng thêm khó coi: "Lần còn để thấy những lời , ngươi cuốn gói về Dịch gia ." Tên sai vặt sợ hãi quỳ xuống xin tha.

Dịch T.ử Thương lặng hồi lâu bảo: "Vào mời phu nhân đây, việc hệ trọng cần bàn bạc."

Trong lòng lúc vô cùng khó chịu. Kết duyên đạo lữ nhiều năm, Nghê Thường luôn giữ lễ tiết "tương kính như tân", nhưng thứ là cô gái hoạt bát, mắng của năm xưa cơ. Hắn vốn tưởng cưới nàng là nàng, nào ngờ quan hệ càng xa cách. Nhìn thấy vợ tươi rạng rỡ với " cũ" như một thiếu nữ vô tư, Dịch T.ử Thương cảm thấy nghẹn đắng ở cổ họng.

Trong một góc cung điện, Yến Thiên Ngân đang cầm một tấm gương quan sát b·iểu t·ình của Dịch T.ử Thương bên ngoài. Cậu phấn khích : "Đại ca kìa! Nhìn cái mặt như kiểu vợ 'cắm sừng' , ha ha ha!"

"Lão t.ử cũng cảm thấy như đang cắm sừng đây." Một giọng lạnh lùng vang lên lưng.

Thiên Ngân giật , thấy U Minh đó từ lúc nào. Cậu gãi cằm ngượng ngùng: "Cha... cha ở trong luận đạo với Nghê Thường cô cô?"

"Luận đạo cái nỗi gì! Toàn chuyện riêng phát tởm, ngoài hít khí trời cho sạch phổi."

Thiên Ngân tò mò: "Cha, cha thực sự ghét Nghê Thường cô cô lắm ạ?"

U Minh gật đầu lia lịa: "Ghét c.h.ế.t , cả ngày cứ bám lấy phu quân . Không còn tưởng tiểu của chồng đấy."

Thiên Ngân "" một tiếng: "Vậy mà con Dịch T.ử Thương với tiểu sai vặt là đợi chúng , sẽ đ.á.n.h cô cô một trận nhốt giam cầm đấy."

"Cái gì?!" U Minh giận tím mặt, xắn tay áo định lao cửa: "Họ Dịch chán sống dám bắt nạt t.ử của U Minh !"

Thiên Ngân hì hì, kéo tay cha : "Xem quan hệ giữa cha và cô cô cũng đấy chứ."

U Minh khựng , cốc đầu Thiên Ngân: "Thằng ranh dám lừa cả cha! Phụ vương ngươi nhận nàng nghĩa , là chị dâu, thể bắt nạt nàng, chứ ngoài thì đừng hòng!"

Trong điện, Thủy Vân Nghê Thường khẽ thở dài với Yến Trọng Hoa: "Ta khổ quá mà. Phụ để cho một đống hỗn độn, cứ tưởng gả cho Dịch T.ử Thương sẽ dễ thở hơn, ai dè đêm tân hôn còn chẳng thèm chạm một cái. Hắn rõ ràng là chướng mắt ."

Nghê Thường thút thít: "Hắn luôn lạnh lùng với , thấy Dịch gia bắt nạt cũng giúp. Lần chắc chắn các đến mượn đỉnh nên mới đem tặng cho khác ."

Yến Trọng Hoa nhíu mày: "Hai thành mười mấy năm từng... viên phòng?"

"Đừng viên phòng, ngay cả ôm hôn còn hiếm." Nghê Thường lau nước mắt. "Không lẽ quá ưu tú nên ông trời ghen ghét, khiến đường tình duyên của lận đận thế ?"

Lận Huyền Chi nãy giờ im lặng, bỗng lên tiếng một cách bình thản: "Có lẽ của cô cô . Có khi là ... ' tật' ở phương diện đó?"

Thủy Vân Nghê Thường đờ , Huyền Chi trân trân: "Ngươi... ngươi cũng lý."

Lận Huyền Chi mỉm : "Đàn ông ai chẳng háo sắc. Cô cô diễm lệ, tính cách tiêu sái đáng yêu, vốn là hình mẫu nam nhân thích. Hắn kết mười năm mà vẫn né tránh chuyện phòng the, khả năng đó... cao."

Sắc mặt Nghê Thường chuyển từ xanh sang trắng. Nếu Dịch T.ử Thương thực sự "hỏng hóc", nàng nên quan tâm hơn một chút ? Mẹ kiếp, thảo nào lão già Dịch Bộ Huân ngày xưa vội vàng gả con trai cho nàng như thế! Nàng định dậy cáo từ để "kiểm tra" phu quân, thì tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.

Thị nữ của Nghê Thường hớt hải chạy : "Bệ hạ, tiểu sai vặt của Dịch thiếu gia đang ở ngoài, thiếu gia việc gấp cần thương lượng với !"

 

Loading...