Trọng sinh chi chí tôn tiên lữ - 573
Cập nhật lúc: 2026-02-17 12:53:40
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lận Huyền Chi cũng nhíu mày, lên tiếng: “Để xem thanh kiếm đó một chút.”
Thiên Quyền đưa kiếm cho đồng t.ử chuyển giao đến tay Lận Huyền Chi. Vài vị Kiếm Thánh khác đều chăm chăm , xem thử với nhãn quang lão luyện của chủ nhân Chỉ Qua Kiếm – thanh tuyệt thế danh kiếm tuy từng phô diễn thực lực bảng Thần Binh nhưng khiến các Kiếm Thánh nể phục vài giao thủ – sẽ điều gì từ "cục sắt rỉ" . Lận Huyền Chi lật tới lật lui một hồi, mới ngập ngừng :
“Thanh kiếm rỉ ... vì m.á.u phong ấn mấy vạn năm nên tạm thời chân tướng. Nếu trừ lớp rỉ sét m.á.u , e là nó cũng chẳng phát huy sức mạnh bao nhiêu.”
Yến Thiên Ngân thì tiu nghỉu, rũ đầu xuống thất vọng. Thiên Xu Kiếm Thánh vẫn cam lòng, truy vấn: “Ngươi chắc chắn chứ? Không cách nào đ.á.n.h bóng nó ?”
“Việc dễ .” Thiên Quyền thở dài: “Kiếm trong Tàng Kiếm Các đều là của các tiền nhân lấy tuẫn đạo từ vạn năm cùng Kiếm Tôn để . Một khi dính huyết rỉ, lớp rỉ đó hòa một với kiếm, khó bóc tách. Kiếm sợ nhất là rỉ sét, dù là rỉ đồng, rỉ vàng huyết rỉ, một khi dính thì coi như đồ bỏ. Thật đáng tiếc! Kiếm tu chúng lau kiếm hằng ngày chính là để tránh việc . Một thanh kiếm dù đến mà rỉ sét thì công lực cũng đại giảm, trừ khi đúc từ đầu, nếu khó khôi phục như cũ.”
Dao Quang Kiếm Thánh cũng nhịn mà xót xa: “Thanh kiếm rỉ đến mức chẳng hình dáng ban đầu. A Ngân, chọn nó cơ chứ?”
Yến Thiên Ngân xoa mũi, ấm ức phân trần: “Đâu cứ nhất quyết chọn nó, là nó cứ bám riết lấy đấy chứ! Đám kiếm khác thấy là hoặc lăn giả c.h.ế.t, hoặc chui tọt sương mù trốn biệt tăm. Đệ nghĩ thà mang một thanh về còn hơn tay , dù thanh trông cũng vẻ... khá duyên với .”
“Đồ ngốc !” Thiên Xu vô cùng đau đớn: “Thà lấy còn hơn mang về một thứ phế vật để nhạo. Đệ lấy thì chỉ bảo vô duyên với Tàng Kiếm Các, tìm thanh khác . Đằng ...” Thiên Xu thất vọng đến mức phất tay áo, mặt chỗ khác buồn nữa.
Yến Thiên Ngân mờ mịt: “Chỉ là lấy một thanh kiếm thôi mà, nếu dùng hợp thì đổi thanh khác là chứ gì?”
Cả bốn vị Kiếm Thánh đồng loạt sang Thiên Ngân với ánh mắt kinh hoàng.
Yến Thiên Ngân: “... Sao ạ?”
“Đệ ?” Thiên Xu lo lắng hỏi.
Thiên Ngân ngơ ngác: “Đệ nên cái gì? Còn chuyện gì nữa?”
Lận Huyền Chi thở dài đầy bất đắc dĩ: “Tàng Kiếm Phong linh, cũng quy tắc riêng. Phàm là kẻ lấy kiếm từ đó xuống thì coi như mặc nhận quy tắc: Thanh kiếm đó sẽ trở thành Bản mệnh bảo kiếm gắn bó với ngươi cả đời, thể tùy ý vứt bỏ. Trừ khi kiếm gãy, nếu kiếm chủ đời đổi kiếm, bằng con đường Kiếm đạo sẽ bao giờ tiến bộ nữa.”
Yến Thiên Ngân hình, miệng há hốc, cảm giác như tiếng sét nổ ngang tai: “Không... thể nào!”
“Tức c.h.ế.t mất!” Thiên Xu Kiếm Thánh chịu nổi nữa, bật dậy phất tay áo bỏ thẳng.
Yến Thiên Ngân méo mặt : “Sao cho ? Nếu thế chẳng thèm mang nó xuống!”
Sắc mặt Lận Huyền Chi trầm xuống: “Ta cứ ngỡ sớm chuyện .”
“ .” Dao Quang chép miệng: “Đệ hỏi t.ử tông môn xem ai quy tắc ? Trong chương Tàng Kiếm của Tông quy rành rành đó.”
“Huống hồ, nếu và kiếm cảm ứng thì mang nó xuống ?” Ngọc Hành cũng hận sắt thành thép: “Thanh kiếm kể ít nhất ba . Nó nghịch ngợm, thấy ai lên núi cũng bám lấy đòi theo, nhưng đều ngó lơ nó để tìm kiếm khác. Tại chỉ mỗi là mềm lòng rước nợ ? Đệ ngốc ?!”
Yến Thiên Ngân như ngũ lôi oanh đỉnh, vững: “Cái gì? Mọi bảo khác cũng từng thấy thanh kiếm ?”
Chút hy vọng nhỏ nhoi cuối cùng trong lòng vụt tắt. Cậu cứ ngỡ đặc biệt nên nó mới theo, hóa thanh kiếm là hạng "thấy ai cũng bám", là một "cú lừa" chính hiệu! Thiên Ngân sắp đến nơi, Lận Huyền Chi đầy ủy khuất: “Hoa Dung ca ca, giờ ? Không lấy nó , mà lấy nó đấu với thì thua chắc .”
Lận Huyền Chi khẽ chạm ngón tay lên kiếm rỉ, trầm ngâm: “Trong cổ tịch ghi một thứ gọi là Huyết Bách Nhũ – tinh túy của cây Huyết Bách vạn năm, là thánh vật để luyện bảo kiếm. Nếu tìm nó, tự nhiên thể trừ bỏ lớp huyết rỉ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-chi-chi-ton-tien-lu/573.html.]
Ngọc Hành nhướng mày: “Hoa Dung thì dễ, Huyết Bách vạn năm mất tích cùng núi Phổ La từ mấy vạn năm . Nơi đó giờ là U Sơn Chi Trủng, một trong mười đại cấm địa, dễ khó về. Bao năm qua sinh bao nhiêu quái vật, chắc cây Huyết Bách còn sống. Chẳng lẽ ngươi định mạo hiểm mạng sống vì một khả năng mong manh ?”
Yến Thiên Ngân chợt nhớ : “Hồn thức Kiếm Tôn đỉnh núi cũng với như . Đệ bảo Huyết Bách khó tìm, cũng gì, đó thì biến mất.”
“Đệ cái gì?!” Dao Quang Kiếm Thánh giật suýt ngã khỏi ghế, trợn mắt Thiên Ngân: “Hồn thức Kiếm Tôn? Đệ thật sự thấy?”
Lận Huyền Chi khẽ nhướng mày, ánh mắt hiện lên vẻ suy tư. Ngọc Hành cũng há hốc mồm: “Kiếm Tôn nào? Đỉnh núi đó bao nhiêu năm nay ai , gặp cái gì đó ?”
Yến Thiên Ngân thấy phản ứng của họ thì ngạc nhiên: “Chẳng lẽ đây ai thấy bên vách núi ? Người mặc đồ trắng, tóc đen dài chạm đất, toát khí chất như sen đen, vương tuyết trắng, chuyện ôn nhã, chỉ là luôn lưng với nên thấy mặt.”
Dao Quang lập tức bật dậy, chạy xuống bậc thang: “Mau! Người đó gì với , kể mau! Hồn thức Kiếm Tôn ở vị trí nào, giờ còn ở đó ?”
Tàng Kiếm Phong là linh hồn, là biểu tượng của Vạn Pháp Chính Tông. Bao năm qua vạn leo núi, trăm lấy kiếm, nhưng từng ai thấy hồn thức Kiếm Tôn.
Yến Thiên Ngân lắc đầu: “Kiếm Tôn lẽ tiêu tán . Đệ thấy nhạt dần biến mất trung. Người gì nhiều, chỉ dặn nếu cầm thanh kiếm rỉ thì hãy tìm Huyết Bách Nhũ để tẩy rỉ.”
Dao Quang xong thì ngẩn ngơ. Các vị Kiếm Thánh khác cũng diễn tả cảm xúc lúc thế nào. Được thấy Kiếm Tôn – vị hùng cứu vớt Cửu Giới – là tâm nguyện cả đời của các t.ử Kiếm Thần Điện, dù chỉ điểm câu nào cũng là mãn nguyện .
Thiên Quyền Kiếm Thánh tiếc rẻ hỏi: “Sao hỏi thêm gì khác?”
Yến Thiên Ngân gãi đầu: “Lúc đó chỉ lo tìm kiếm, mà Kiếm Tôn trông... đáng sợ, cứ như quỷ hồn , dám gần, cũng vì tôn trọng nên dám kỹ, nên là...”
Thiên Quyền thở dài sườn sượt. Cơ hội vạn năm một Yến Thiên Ngân lãng phí như thế, chỉ lôi tét m.ô.n.g cho tỉnh !
Duy chỉ Lận Huyền Chi là bình tĩnh, tra kiếm vỏ : “Dù kiếm theo A Ngân thì tức là duyên. Nếu Kiếm Tôn chỉ điểm, xem chúng sớm muộn cũng núi Phổ La một chuyến.”
“Là U Sơn Chi Trủng.” Dao Quang sửa , cau mày: “Kiếm Tôn bảo t.ử nộp mạng chứ? Đệ chắc đó là Kiếm Tôn thật , là kẻ nào giả mạo?”
Yến Thiên Ngân đáp: “Ngoài Kiếm Tôn , còn ai thể xuất hiện đỉnh Tàng Kiếm Phong ạ?”
Lận Huyền Chi gật đầu: “E là ai khác .”
Dao Quang chốt : “Việc U Sơn Chi Trủng cần bàn bạc kỹ lưỡng.”
Bước khỏi Kiếm Thần Điện, mặt Yến Thiên Ngân khổ như mướp đắng. Thấy xung quanh , Lận Huyền Chi xoa đầu trấn an: “Đừng buồn, đại ca sẽ giúp tìm Huyết Bách Nhũ, chắc chắn sẽ cách giải quyết.”
Yến Thiên Ngân thanh kiếm rỉ trong tay, lòng đau như cắt: “Nếu tìm Huyết Bách Nhũ, chẳng lẽ cả đời dùng cục sắt rỉ đấu với ?”
Lận Huyền Chi ngẫm nghĩ một lát : “Dù cũng hơn những lấy thanh kiếm nào.”
Yến Thiên Ngân: “...” Chẳng thấy an ủi tí nào cả.
Lận Huyền Chi bỗng mỉm : “Thật vẫn còn một cách khác.”
Thiên Ngân ngẩng phắt đầu dậy: “Cách gì ạ?”
Lận Huyền Chi : “Nếu thanh kiếm gãy hoặc hỏng, khế ước giữa và nó sẽ tự động giải trừ. Hay là... để dùng Chỉ Qua Kiếm đấu với một trận, c.h.é.m gãy thanh kiếm luôn nhé?”
Mắt Yến Thiên Ngân bỗng chốc sáng rực lên.