Trọng sinh chi chí tôn tiên lữ - 570
Cập nhật lúc: 2026-02-17 12:37:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Yến Thiên Ngân ăn đến đầy miệng vụn bánh, lúng b.úng hỏi: “Lúc khi tìm thanh Nguy Kiếm , mất bao lâu?”
Yến Hoàn Vũ suy nghĩ một lát đáp: “Từ lúc lên núi cho tới khi xuống núi, tổng cộng mất ba ngày.”
“Ba ngày cơ .” Yến Thiên Ngân tò mò: “Lúc tìm thấy nó, cảm giác gì ?”
Yến Hoàn Vũ khẽ , ánh mắt lộ vẻ hoài niệm: “Cảm giác thì chứ, giống như tìm thấy một vị giai nhân tuyệt thế, cảm thấy bầu bạn với cả đời chính là nó .”
Yến Thiên Ngân gật gù như hiểu điều gì đó. Một lúc , thở dài: “Đường , vương phi tương lai của chắc chắn sẽ đau lòng lắm đây.”
Yến Hoàn Vũ nhẹ: “Kiếm và thê t.ử suy cho cùng vẫn khác . Về điểm , lẽ Hoa Dung Kiếm Tiên là hiểu rõ nhất.”
Mí mắt Yến Thiên Ngân giật nảy một cái, Yến Hoàn Vũ đang bình thản uống , hỏi khẽ: “Đường ... ý là ?”
“Không ý gì cả.”
Yến Thiên Ngân chớp mắt: “Có thấy tin đồn gì ?”
Yến Hoàn Vũ thản nhiên: “Ngày luyện công gặp rắc rối, vốn đang gác ở Kiếm Thần Điện. A Ngân, ngốc, tự nhiên sẽ chân tướng.”
Yến Thiên Ngân thấy chỉ còn nước "c.h.ế.t cũng nhận": “Đâu , hiểu lầm . Ta với Hoa Dung Kiếm Tiên chỉ là quan hệ chút thôi, vả còn là ân nhân cứu mạng của nữa.”
Yến Hoàn Vũ chỉ mà tiếp. Nếu Thiên Ngân nhận, cũng chẳng buồn bóc mẽ.
“Tìm kiếm mà, một là thành tâm thành ý, hai là tín niệm nhất định tìm , ba là kiên trì ngừng, dù gặp khó khăn gì cũng lùi bước nửa bước.” Yến Hoàn Vũ kết luận bằng một câu đầy quyết đoán: “A Ngân là Yến gia , tất nhiên sẽ tìm thanh kiếm phù hợp. Chúc thắng lợi trở về.”
Rời khỏi chỗ Yến Hoàn Vũ, Yến Thiên Ngân nghỉ ngơi một chút, hôm liền bắt đầu hành trình.
Tàng Kiếm Phong cao vạn trượng, vách núi dựng , quanh năm mây mù bao phủ. Nơi mỗi ngày đều t.ử đến chiêm bái, mong dính chút kiếm khí để một ngày nhập đạo. Lúc Thiên Ngân đến, gặp một sư mặt mày xám xịt từ núi xuống.
“Mẹ kiếp, đến cái bóng kiếm cũng chẳng thấy, lão t.ử tìm nữa!” Vị sư tức tối mắng một câu, nhổ toẹt bãi nước bọt hậm hực bỏ .
Lần Thiên Ngân , Cố Như Ngọc và Kỳ Phi Tình đều theo cổ vũ, ngay cả Thẩm Tòng Dung và Ân Trường Ca cũng đến xem náo nhiệt. Ngoài , còn phát hiện xung quanh tụ tập đông , đa là các nữ tu thành từng nhóm ba năm . Thấy Thiên Ngân sang, họ liền duyên vẫy tay cổ vũ.
Kỳ Phi Tình suýt nữa thì ngã ngửa vì sốc: “Sao nhiều sư tỷ đến thế ?”
Cố Như Ngọc quét mắt Thiên Ngân đang vẫy tay chào các sư tỷ với vẻ mặt đắc ý, hừ một tiếng: “Còn tại A Ngân suốt ngày luyện đan dưỡng nhan lấy lòng họ ? Giờ mấy sư tỷ đều là ‘ hâm mộ’ trung thành của cả đấy.”
Ân Trường Ca chép miệng: “Quá khoa trương, sẽ kéo thêm bao nhiêu kẻ thù ghét nữa đây.”
Sau khi chào hỏi các sư tỷ, Thiên Ngân dặn dò đám bạn: “Mọi trông nom các sư tỷ giúp nhé. Nếu chẳng may xuống , nhớ đem chỗ đan d.ư.ợ.c dự trữ của bán rẻ .”
“Nếu , là chúc ngươi mà về nhé?” Hạc Liên Y bước tới, nhướn mày trêu chọc.
Yến Thiên Ngân: “...” là lòng đàn bà độc ác mà.
Hạc Liên Y ngọn núi cao ngất, nhắc nhở: “Sư Nghi bảo nhắc , núi cực kỳ lạnh, nhớ mang theo pháp bảo sưởi ấm.”
Thiên Ngân gật đầu: “Đa tạ Sư Nghi sư . Hoa Dung Kiếm Tiên đưa cho một viên Tránh Hàn Châu .”
Đợi một lát vẫn thấy Lận Huyền Chi , Thiên Ngân thầm hờn dỗi chính vì lúc từ chối cho đến tiễn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-chi-chi-ton-tien-lu/570.html.]
Tiếng chuông sớm vang lên, Yến Thiên Ngân bắt đầu leo núi. Ngọn núi như một thanh kiếm khổng lồ đ.â.m toạc trời xanh, sừng sững suốt vạn năm. Việc leo núi dùng tay vì vách đá vuông góc với mặt đất, chỉ thể bám những mỏm đá nhô .
Thiên Ngân dám đại ý. Cậu dùng roi cuốn lấy những gốc tùng già mọc từ kẽ đá để đu lên. Chẳng mấy chốc, mặt đất biến mất chân, lên chỉ thấy mây mù bao phủ, như thể chạm tới tầng . Càng lên cao, việc vung roi càng khó khăn, đến mức thể ngưng tụ hình thái của roi nữa.
Ngồi nghỉ một cành cây nghiêng, Thiên Ngân vô tình xuống . Suýt chút nữa bủn rủn chân tay mà ngã lộn cổ. Mẹ ơi, may mà gan lớn, chứ cái vực sâu vạn trượng chắc thót tim mà c.h.ế.t!
Cậu đổ mồ hôi lạnh, thu hồi Âm Diễm Tiên, bắt đầu tay leo tiếp. Thời gian trôi qua, đôi tay đá sắc cứa rách, m.á.u chảy thấm kẽ đá. Gió tuyết bỗng nổi lên, nhiệt độ giảm sâu. Một con chim bay ngang qua bỗng chốc đông cứng thành khối băng, rơi thẳng xuống vực.
Thiên Ngân vội vàng ngậm viên Tránh Hàn Châu miệng. nhanh, nhận gì đó . Viên châu... cư nhiên mất tác dụng!
Người run cầm cập, đôi tay tê dại còn cảm giác, tốc độ bò cũng chậm . Trên vách đá treo đầy những cột băng sắc nhọn như trường mâu. lúc , một cột băng rơi xuống, đ.â.m xuyên qua một con quái vật đang bò từ lên.
Cái gì ? Sao nhiều quái vật thế ?!
Đầu Thiên Ngân như nổ tung. Cậu lập tức quên cả mệt mỏi, chân tay cuống quýt leo lên thật nhanh vì sợ lũ quái vật c.ắ.n m.ô.n.g. Từ vách đá, hàng trăm con sói hủ thi hiện , thịt nát treo mặt, răng nanh lởm chởm rỉ m.á.u đen. Chúng hú vang bao vây lấy Thiên Ngân ngay vách đá dựng .
Thiên Ngân cố bình tĩnh, thử dùng Ngự Thi Thuật nhưng vô dụng. Lũ sói hủ thi chịu sự kiểm soát của .
“Đừng tới đây!” Thiên Ngân nghiến răng: “Trên đời âm vật nào mà bổn thế t.ử quản , trừ phi các ngươi là giả!”
Đám sói lao . Bỗng nhiên, một vòng sáng màu xanh kim bùng nổ Thiên Ngân, hất văng lũ sói xa. Chưa kịp hồn, cảm thấy một sức mạnh to lớn nhấc bổng lên, gió xé rách da mặt, ném mạnh xuống một mặt đất bằng phẳng.
Tại một hòn đảo nhỏ trong tông môn, Lận Huyền Chi đang đ.á.n.h cờ với Phong Đàn tôn giả, Thiên Xu Kiếm Thánh thì bên cạnh ăn linh quả xem.
“Hôm nay Thiên Ngân tìm kiếm, ngươi canh chừng ?” Phong Đàn đặt một quân cờ xuống.
Lận Huyền Chi cân nhắc nước : “Không nhất thiết cạnh mới gọi là canh chừng.”
Phong Đàn nhướng mày: “Ngươi giúp nó cái gì ?”
Lận Huyền Chi thản nhiên chặn một đường cờ của đối phương: “Chỉ là hạ một cái Kiếm Quyết thôi.”
Phong Đàn: “...”
Thiên Xu: “...”
là hổ mà!
Thiên Xu bật mắng: “Huyền Chi ơi là Huyền Chi, ngươi đúng là hộ đoản quá mức. Đám kiếm Tàng Kiếm Phong vốn sợ ngươi như sợ cọp, ngươi còn hạ Kiếm Quyết lên Thiên Ngân, khác nào bảo chúng là ‘bản tôn hành tới đây’. Ngươi đây là công khai giúp nó gian lận còn gì!”
Lận Huyền Chi ung dung: “Quy tắc chỉ cùng, chứ cấm âm thầm giúp đỡ. Phong Đàn tôn giả, ngài đúng ?”
Phong Đàn mặt đổi sắc: “Ai bản lĩnh nấy thôi.”
Thiên Xu thở dài: “Lòng bây giờ đúng là còn như xưa.”
Trên đỉnh Tàng Kiếm Phong, Yến Thiên Ngân lồm cồm bò dậy. Cậu ngước mắt lên thấy xung quanh cắm đủ loại kiếm, thở bỗng nghẹn vì xúc động.
Lúc , một tiếng gió mỏng manh truyền đến từ phía . Thiên Ngân nghiêng , tung một chưởng vỗ mạnh con sói hủ thi định đ.á.n.h lén. Con sói kiếm khí hoa sen xanh chấn động, run rẩy “keng” một tiếng, biến thành một thanh kiếm rơi xuống đất.
Yến Thiên Ngân ngây : “Hóa lũ sói tấn công lúc nãy chính là kiếm trong Tàng Kiếm Các? Cái quái gì thế !”
Thanh kiếm dài ba thước, rộng hơn kiếm thường, kiếm đầy rỉ sét màu đỏ và những vết sứt mẻ lỗ chỗ, trông chẳng khác nào một ông lão gần đất xa trời.