Trọng sinh chi chí tôn tiên lữ - 567
Cập nhật lúc: 2026-02-17 12:16:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đừng nữa.” Lận Trạm đầy vẻ bực bội: “Phụ hoàng của con chẳng cái gì, cứ nhất quyết cho rằng với con ‘gian tình’. Lúc nãy chất vấn về quan hệ giữa hai xong, đợi ông ngoài thăm bạn mới dám lén lút sang đây với con vài câu.”
Lận Huyền Chi cũng cạn lời, đáp: “Ông quản c.h.ặ.t quá đấy.”
Lận Trạm thở dài: “Biết , ai bảo cha con tiền án ‘một lời hợp là bỏ trốn’ cơ chứ. Nghĩ thì phụ hoàng con cũng chẳng dễ dàng gì.”
Yến Thiên Ngân hấp thụ xong tia linh khí cuối cùng, thu kiếm chạy , mắt lấp lánh sự sùng bái: “Cha, dạo tới Tàng Thư Các, còn chép cả Thiên thư mà thường chẳng ai xem hiểu, thật lợi hại!”
Lận Trạm chút đắc ý: “Chuyện nhỏ mà, chép dễ hơn xem hiểu nhiều.”
Lận Huyền Chi lắc đầu: “Cũng dễ . Văn tự Thiên thư vốn tự mang theo pháp lực công kích, chép cực kỳ tiêu tốn tinh khí thần. Con thật sự cha còn bản lĩnh .”
“ đó.” Yến Thiên Ngân gật đầu: “Giờ cả tông môn đang truy hỏi xem Đông Hậu rốt cuộc là thần thánh phương nào. E là vài ngày nữa, cả Cửu Giới đều sẽ đến tuyệt kỹ của cha.”
“Thôi, ngắn gọn.” Lận Trạm sợ Huyền Vô Xá phát hiện, liền vội vã lấy từ nhẫn trữ vật một xấp giấy: “Đây là những phù chú và phong ấn pháp quyết trích từ bản dập. Dù đối phó với Dị Ma yêu nhân đều uy lực cực lớn. Ta sẵn phần dịch và cách sử dụng bên cạnh, các con tự tu luyện, chắc chắn sẽ cần dùng tới.”
Lận Huyền Chi đón lấy xấp giấy quý giá: “Con cha chép tận bảy cuốn Thiên thư là để tìm cách đối phó Dị Ma?”
Lận Trạm đáp: “Không chỉ , còn tìm hiểu lai lịch của chúng.” Tất nhiên, còn mục đích khác, nhưng chuyện đó liên quan nhiều đến sự vụ của Cửu Giới.
“Vậy cha tìm thấy ?”
Lận Trạm lắc đầu: “Nhiều chỗ mấu chốt vẫn xem hiểu, về tra thêm điển tịch xem suy luận đại khái . Khi nào tin tức, sẽ báo ngay cho các con.”
Lận Trạm ở lâu, khi dặn dò vài chuyện tu luyện liền thừa dịp bóng đêm lặng lẽ rời . Từ lúc rời phòng đến giờ mới đầy nửa canh giờ, mà mà Huyền Vô Xá gặp ở tận Phủ Thành Chủ bên ngoài tông môn, lẽ vài canh giờ nữa mới về.
Thế nhưng, ngay khi Lận Trạm rời khỏi Tiểu Bồng Lai, bỗng khựng khi thấy Huyền Vô Xá chờ sẵn bên bờ, đôi mắt lạnh lùng chằm chằm .
Lận Trạm: “...” Thôi xong đời .
Trong Tiểu Bồng Lai, Yến Thiên Ngân chép miệng: “Cái cũng quá khoa trương , như ăn trộm . Rõ ràng hẹn hò lén lút mà ai cũng tưởng là hẹn hò lén lút thật.”
Lận Huyền Chi “ừ” một tiếng lạnh nhạt: “Đồ nam nhân hẹp hòi.”
Yến Thiên Ngân: “...” Xem thành kiến của đại ca với Đông Hoàng sâu đấy.
Lận Huyền Chi định lấy xấp giấy Lận Trạm đưa nghiên cứu thì đột nhiên, cả đảo Tiểu Bồng Lai chấn động dữ dội, rõ ràng là chịu một cú tấn công cực mạnh từ bên ngoài. Yến Thiên Ngân giật , cảnh giác về phía chân trời phía Tây – nơi một vết rách màu bạc đang x.é to.ạc gian: “Chuyện gì thế ?”
Lận Huyền Chi nhếch môi , thanh Chỉ Qua Kiếm trong tay từ lúc nào rung lên ong ong, gần như phá vỏ kiếm mà .
“A Ngân trốn cho kỹ, ngoài gặp kẻ đó.”
Dứt lời, đợi Thiên Ngân ngăn cản, Lận Huyền Chi đề kiếm lao khỏi đảo. Một luồng uy áp của Thanh Liên Chín Thức – mà là Thanh Liên thuần khiết nhất – ập đến. Kẻ tay nghi ngờ gì chính là Đông Hoàng Huyền Vô Xá.
Lận Huyền Chi nhất kiếm phá vân, đón lấy đòn tấn công đầy dè chừng của Huyền Vô Xá. Oành! Hai đóa thanh liên va chạm giữa trung, kiếm khí màu xanh xám rít lên xé gió, nổ tung mặt biển xung quanh thành những cột nước khổng lồ.
Huyền Vô Xá vận hắc y, mặt nạ tháo xuống, để lộ gương mặt tuấn mỹ vô song. Ông giữa trung, cầm thanh kiếm đen trầm dài ba thước chỉ thẳng về phía Tiểu Bồng Lai. Gió thổi l.ồ.ng lộng vạt áo bay phần phật, nhưng mái tóc dài n.g.ự.c ông hề xê dịch, đủ thấy tu vi thâm hậu đến mức nào. Ánh mắt ông đầy sát khí, lạnh lùng Lận Huyền Chi.
“Huyền Vô Xá, cái đồ c.h.ế.t tiệt , xuống đây cho !” Lận Trạm đang trói bởi một sợi dây thừng vàng – một loại pháp khí khiến tài nào thoát – gào lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-chi-chi-ton-tien-lu/567.html.]
Ánh mắt Huyền Vô Xá khẽ biến đổi: “Thanh Liên Chín Thức?”
Lận Huyền Chi dừng bước giữa trung, mũi kiếm Chỉ Qua chỉ thẳng n.g.ự.c Huyền Vô Xá: “Cũng hàng đấy.”
Những năm qua, Huyền Vô Xá vốn trầm , hiếm khi lộ cảm xúc, nhưng giờ đây một cơn giận tên đang bùng cháy trong l.ồ.ng n.g.ự.c ông. Thanh Liên Chín Thức vốn là tuyệt học chỉ dòng chính Huyền tộc mới thể tu luyện nhờ huyết mạch truyền thừa. Thế nhưng, từ khi ông kết đạo lữ và ký sinh t.ử khế với Lận Trạm, bộ công pháp thức hải của Lận Trạm. Nếu Lận Trạm truyền cho kẻ thì còn ai đây nữa?
Huyền Vô Xá siết c.h.ặ.t Thất Sát Kiếm, thanh kiếm vô danh rung lên bần bật như uống m.á.u. Đây là trấn tộc chí bảo của Huyền tộc từ thời Hồng Mông, chỉ tộc trưởng mới khiến nó phục tùng, đầu bảng Thần Binh.
Thanh kiếm vô danh khỏi vỏ, hào quang chiếu sáng cả vùng biển tối tăm quanh Tiểu Bồng Lai. Vạn đóa sen kiếm từ bốn phương tám hướng bao vây Lận Huyền Chi, sát ý cuồn cuộn như núi đổ, như sóng trào. Lận Huyền Chi vốn tưởng thể tiếp một chiêu, nhưng khi thực sự đối đầu với một cao thủ cấp bậc Kiếm Hoàng, mới nhận cách giữa hai như đốm lửa nhỏ so với mặt trời rực rỡ.
Lận Huyền Chi cố đ.ấ.m ăn xôi, chỉ xem hiệu quả của chiêu thứ sáu trở lên sẽ như thế nào, lập tức tế pháp bảo hộ .
Rắc! Chiếc chuông vàng hộ vỡ tan thành ngàn mảnh. Lận Huyền Chi ôm n.g.ự.c, phun một ngụm m.á.u do chân khí áp chế, rơi xuống mặt đất. Cơn giận của Kiếm Hoàng thể khiến non sông sụp đổ, thây phơi ngàn dặm. Nếu nể mặt Lận Trạm, Huyền Vô Xá sớm san phẳng cái đảo .
Dù giận đến run tay, ông vẫn cố kiềm chế, chỉ dừng ở mức cảnh cáo. Yến Thiên Ngân lập tức lao đỡ Lận Huyền Chi, trừng mắt Huyền Vô Xá: “Nghĩa phụ, chuyện như nghĩ ! Hoa Dung ca ca và tiểu cha... quan hệ giữa họ như !”
Huyền Vô Xá hạ kiếm xuống, chỉ thẳng cổ Lận Huyền Chi, giọng lạnh lùng vang vọng: “Quảng Lăng mềm lòng dễ lừa, chỉ cảnh cáo. Nếu còn , trẫm sẽ lấy mạng ngươi!”
“Huyền Vô Xá!” Lận Trạm từ lúc nào thoát khỏi sợi dây thừng vàng, lao tới, ném mạnh sợi dây Huyền Vô Xá, cả run lên vì tức giận: “Ông chia tay ?”
Huyền Vô Xá sang Lận Trạm, ánh mắt lạnh như băng: “Có ngày thường quá sủng ngươi, nên ngươi mới liên tục thách thức giới hạn của ? Về nhà sẽ tính sổ với ngươi!”
Lận Trạm lườm ông cháy mặt, định bước tới xem vết thương của Lận Huyền Chi thì lên tiếng: “Những lời Đông Hoàng , tại hạ sẽ ghi lòng tạc . Thời gian còn sớm, mời hai vị cứ tự nhiên.”
Lận Trạm ngẩn : “Huyền Chi...”
Lận Huyền Chi khẽ đưa mắt hiệu: “Đa tạ Đông Hậu lo lắng, Hoa Dung .”
Yến Thiên Ngân thở dài, Lận Huyền Chi bóng lưng định rời của Huyền Vô Xá. Nếu Lận Trạm và Lận Huyền Chi tiết lộ phận thì hẳn là nỗi khổ riêng, cũng nên xen hỏng chuyện.
Thế nhưng, Lận Trạm lúc chìm trong nỗi xót xa vô hạn. Hắn nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m đến nổi gân xanh, răng nghiến c.h.ặ.t. Tại con trai nhà mà thể về, ở cái nơi hẻo lánh suốt bao năm? Tại gặp con mà lén lút như ăn trộm, còn để cha nó hiểu lầm đ.á.n.h nó thương?
Lận Trạm bỗng nảy một sự bốc đồng. Hắn thể chịu nổi cuộc sống nơm nớp lo sợ thêm một giây nào nữa!
“Đông Hoàng!” Lận Trạm gọi giật giọng khi Huyền Vô Xá đang chờ theo. Giọng khàn : “Lận Huyền Chi... nó là con của .”
Thân hình Huyền Vô Xá cứng đờ, ông đột ngột đầu , trừng mắt khuôn mặt bình thản của Lận Huyền Chi: “Ngươi cái gì?”
Đồng t.ử Huyền Vô Xá co thành một đường chỉ nhỏ.
“Nghĩa mặt chữ đấy.” Lận Trạm bình tĩnh đáp.
Huyền Vô Xá loạng choạng như giáng một đòn chí mạng, n.g.ự.c phập phồng yên: “Ngươi... tên gian phu đó là ai? Ta sẽ g.i.ế.c !”
Lận Trạm: “...”
“Tên gian phu đó đang ngay mặt đấy, ông giỏi thì tự c.ắ.t c.ổ !” Lận Trạm mỉa mai một câu cay đắng.
Huyền Vô Xá rơi trạng thái hỗn loạn.
Lận Trạm hít một thật sâu, thẳng mắt ông: “Nếu Đông Hoàng , sẽ kể rõ từ đầu đến cuối. nếu xong mà sáng mai tỉnh dậy quên sạch như mấy thì đừng trách nổi giận.”
Huyền Vô Xá cố nén cơn chấn động, tay khẽ mân mê chiếc nhẫn ngón cái định gì đó, thì đột nhiên một âm thanh xé gió vang lên. Một tín hiệu rít gào xuyên qua bầu trời đêm tĩnh lặng của thành Phiêu Miểu như một ngôi băng, hướng thẳng về phía biển lớn Phương Đông.