Trọng sinh chi chí tôn tiên lữ - 55

Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:04:07
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

76

Yến Thiên Ngân cũng nhịn , : “Đây là đầu tiên thấy tự về như đấy.”

Dương Đông Cẩm vẻ mặt nghiêm túc đáp: “Tiểu nhân chỉ là tự là ai thôi.”

Lận Huyền Chi nhạt giọng hỏi: “Con chim điểm gì đặc biệt ?”

Dương Đông Cẩm thở phào một , lập tức trả lời: “Bản con chim gì đặc biệt thì rõ, chỉ là lúc ở chân núi, khi đang giao dịch một viên Quy Nguyên Thiên Đan với hai kẻ , con chim từ nhảy , một ngụm nuốt chửng viên đan d.ư.ợ.c đó. Chúng đương nhiên đuổi theo — cứ thế mà truy đuổi tận đến tận đây.”

Yến Thiên Ngân tức khắc lộ vẻ kinh hãi, còn ngoáy ngoáy lỗ tai như tin mắt : “Quy Nguyên Thiên Đan? Đệ lầm chứ! Thứ đó khó tìm đến mức nào cơ chứ!”

Lận Huyền Chi cũng giật kinh ngạc: “Loại đan d.ư.ợ.c cấp Địa , con chim ăn xong mà hề phản ứng dị thường nào ?”

“Đan d.ư.ợ.c cấp Địa?!” Đoạn Vũ Dương suýt nữa thì ngã khỏi lưng ngựa, cằm y rớt ngoài, hét lên: “Trời đất ơi, ngươi lừa tiểu gia đấy chứ? Ngươi đào đan d.ư.ợ.c cấp Địa thế?”

Dù y rõ công dụng của Quy Nguyên Thiên Đan, nhưng chỉ cần đến hai chữ “cấp Địa” là đủ để chấn động ! Trong bốn cấp bậc Hoàng – Huyền – Địa – Thiên, ở Ngũ Châu đại lục thường thấy nhất là cấp Hoàng, ngay cả cấp Huyền cũng chỉ thấy ở các đại tông môn. Còn cấp Địa, lượng hiện bộ Đông Châu e rằng chỉ đếm đầu ngón tay.

Dương Đông Cẩm ba tiếng hét đồng thanh cho hoảng sợ, vội vỗ vỗ n.g.ự.c : “Ta dám dối các vị, đó chính xác là đan d.ư.ợ.c cấp Địa, hơn nữa còn là hao phí tâm lực cực lớn mới mua từ Thiên Cực Tông ở Trung Châu.”

Nói đến đây, Dương Đông Cẩm vẻ mặt đau đớn như nhổ răng, cơ mặt co giật, thở ngắn than dài: “Vốn định kiếm một mẻ lớn, ai ngờ con súc sinh trụi lông xuất hiện đúng lúc như . Bao nhiêu tích cóp nhiều năm của , mất sạch sành sanh ...” Nghĩ đến đây, càng nghĩ càng thương tâm, càng nghĩ càng tuyệt vọng, chẳng buồn quỳ xin tha nữa mà bệt xuống đất, lóc t.h.ả.m thiết.

“Các cứ đ.á.n.h c.h.ế.t cho xong, sống nữa! Ta sắp thành kẻ nghèo kiết xác ... hu hu hu...”

Yến Thiên Ngân thấy xong liền rống lên, vội vàng an ủi: “Khóc cái gì chứ, tiền thì kiếm , thể tiền cho nghẹt c.h.ế.t .”

Dương Đông Cẩm quẹt mũi mếu máo: “Ngươi thì cái gì, viên đan d.ư.ợ.c là của một luyện đan sư khó tính ở Thiên Cực Tông, hao phí mười năm công phu mới luyện một viên duy nhất. Nguyên bản ông định bán, nhờ chút giao tình từ thuở nhỏ ông mới nể mặt để cho, thậm chí tiền đặt cọc ông còn thu nữa... hu hu...”

Yến Thiên Ngân thấy t.h.ả.m quá, liền suy nghĩ một chút : “Hai đến gặp giao dịch đan d.ư.ợ.c, chắc chắn mang theo tiền. Hay là lục lọi quần áo bọn họ xem tiền ?”

“Đào tiền cơ chứ.” Dương Đông Cẩm sụt sịt, mắt đỏ hoe: “Đây vốn là đan d.ư.ợ.c sư phụ bọn họ yêu cầu, bọn họ trả nổi tiền ? Lần cũng là tình cờ gặp họ giữa đường, họ cứ đòi xem đan d.ư.ợ.c ngay lập tức, bất đắc dĩ mới mở bình .”

Ai mà ngờ, vận khí khi kém thì thể đen đủi đến mức . Không đan d.ư.ợ.c, tiền, đúng là tài vật lưỡng . Dương Đông Cẩm nghĩ đến đống nợ cao như núi, cảm thấy cuộc đời u ám còn hy vọng.

Đoạn Vũ Dương cũng nhịn đồng tình: “Ngươi đúng là quá đen đủi.”

Yến Thiên Ngân gật đầu: “ , chuyện hiếm gặp thật.”

“Pi pi — pi pi pi!” Con chim trọc lông đang rúc trong n.g.ự.c Yến Thiên Ngân cũng ló đầu , kêu vài tiếng vẻ đồng cảm.

Yến Thiên Ngân: “........” Cậu cảm thấy lúc kẻ thủ ác nhất là nên giữ im lặng.

Lận Huyền Chi đảo mắt qua con chim, đột nhiên nhớ một việc — Kiếp , Dương Đông Cẩm hình như c.h.ế.t sớm, và là c.h.ế.t chính tại đỉnh Phi Loan . Truyền thuyết kể rằng đỉnh Phi Loan một ngọn lửa lớn thiêu rụi suốt bảy ngày đêm, trở thành một ngọn núi c.h.ế.t, và ba t.ử Huyền Thiên Tông táng mạng trong hỏa hoạn, trong đó Dương Đông Cẩm!

Đôi mắt Lận Huyền Chi híp , sát khí bắt đầu lan tỏa.

Con chim trọc lông lập tức cảm nhận sát ý từ nhân loại, run bần bật rụt đầu trong áo Yến Thiên Ngân — thấy , thấy , thấy .

Yến Thiên Ngân vuốt ve con chim qua lớp áo, thấp thỏm : “Đại ca, nếu nó lỡ ăn thì cũng nôn , là chúng cứ thả nó .”

Lận Huyền Chi vẫn đang chìm trong suy đoán của . Hắn : “A Ngân, đưa con chim đó cho xem.”

Yến Thiên Ngân chần chừ một chút cũng lôi con chim , xuống ngựa đến bên cạnh Lận Huyền Chi. Cậu mím môi, đưa hai tay nâng con chim nhỏ, nhỏ giọng : “Đại ca, nó thực ngoan.”

Con chim nhỏ đập cánh, kêu lên một tiếng thê lương khi Lận Huyền Chi xách cánh nhấc bổng lên. Nó há cái mỏ vàng hướng về phía Lận Huyền Chi để biểu đạt sự bất mãn.

Và Lận Huyền Chi thấy rõ ràng, bên trong mỏ chim, dường như một làn khói lướt qua.

Lận Huyền Chi chấn kinh. Con chim xí như gà rừng , thế mà chính là con Phượng Hoàng sẽ mưa gió, khuấy đảo Ngũ Châu đại lục ? Sự khác biệt cũng quá lớn !

Hắn chắc chắn, vì con Phượng Hoàng chuyên phá phách thiên địa , kiếp chỉ duy nhất một con! hiện tại, nó chỉ là một con chim trọc lông. Nó cố gắng phun một ngụm lửa nhưng chỉ một làn khói, thậm chí còn tự sặc.

“Pi pi pi —” Nó ho khan đến xé lòng xé .

Tim Yến Thiên Ngân như treo lên đến cổ họng. Lận Huyền Chi ném con chim trả cho Yến Thiên Ngân, đầy mặt ghét bỏ: “Muốn nuôi thì nuôi , loại chẳng mấy lạng thịt, nướng lên ăn còn thấy dắt răng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-chi-chi-ton-tien-lu/55.html.]

Yến Thiên Ngân: “......” Chim trọc lông: “.......” (Nói bậy, rõ ràng ngon!)

Yến Thiên Ngân vội vàng nhét chú chim “ mà lạ” n.g.ự.c, định chung ngựa với Đoạn Vũ Dương thì Lận Huyền Chi gọi .

“Ngồi phía .” Lận Huyền Chi .

Yến Thiên Ngân khựng một chút, chỉ chần chừ giây lát ngoan ngoãn , nắm lấy tay Lận Huyền Chi kéo lên, vị trí phía . Cậu bất an cử động , Lận Huyền Chi từ phía ôm vòng lấy. Yến Thiên Ngân lập tức ngoan ngoãn yên.

Lận Huyền Chi với Dương Đông Cẩm: “Chuyện hôm nay, ngươi thề, tuyệt đối tiết lộ cho bất kỳ ai về cái c.h.ế.t của hai kẻ liên quan đến ba chúng .”

Dương Đông Cẩm dù than ngắn thở dài c.h.ế.t cho xong, nhưng rõ ràng nếu sống vẫn chọn sống. Hắn lập tức giơ ba ngón tay lên trời thề: “Ta Dương Đông Cẩm thề, chuyện hôm nay sẽ thối rữa trong bụng, nếu tiết lộ nửa lời, nguyện thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t, vĩnh viễn siêu sinh!”

Lời thề lập, khế ước thành, Thiên Đạo âm thầm ghi một nét .

Lận Huyền Chi gật đầu: “Dương Đông Cẩm, một mối ăn giao cho ngươi, nhưng dễ dàng , ngươi ý nhận ?”

“Đương nhiên !” Mắt Dương Đông Cẩm sáng rực, bò dậy phủi bụi : “Mối ăn càng lớn càng thích, Hoa Dung Kiếm Tiên cứ thử xem.”

Lận Huyền Chi : “Ta Băng Phách của Thiên Niên Hàn Tằm.”

Dương Đông Cẩm ngẩn : “Thứ thể kiếm , nhưng với địa vị của Hoa Dung Kiếm Tiên, việc lấy nó chẳng dễ dàng hơn , hà tất thông qua ?”

Lận Huyền Chi híp mắt : “Ngươi cũng nhiều thật đấy.”

Dương Đông Cẩm khựng , hì hì: “Thực cũng chỉ chút đỉnh thôi. Không tiểu nhân theo dõi ngài, mà vì ngài vốn là tiêu điểm của vạn , tiểu nhân cũng tự nhắc tới.”

“Chậc.” Đoạn Vũ Dương cảm thán: “ là kẻ nịnh hót chuyên nghiệp.”

Dương Đông Cẩm nhếch miệng : “Đây là lời từ tận đáy lòng.”

Lận Huyền Chi cắt ngang: “Trong vòng bảy ngày, Băng Phách Thiên Niên Hàn Tằm. Ta trả ngươi giá .”

Dương Đông Cẩm lập tức hớn hở, đến híp cả mắt: “Kiếm Tiên yên tâm, chắc chắn sẽ tìm cho ngài loại phẩm chất nhất! giao hàng ở ?”

“Mấy ngày tới sẽ đợi ở khách điếm Quân Lâm, cứ đến đó tìm .”

“Được thôi!” Dương Đông Cẩm gật đầu. Khách điếm Quân Lâm ngay chân núi Huyền Thiên Tông, con phố sầm uất nhất Huyền Thành, tiện đường.

“Còn một việc nữa.” Lận Huyền Chi : “Cứ gọi thẳng tên . Hoa Dung Kiếm Tiên là quá khứ .”

Dương Đông Cẩm lấy từ túi trữ vật một chiếc Xuyên Vân Thoi, ôm quyền : “Vậy một bước. Ngoài , Huyền Chi sư , tông môn tuy kẻ với , nhưng cũng vẫn ngóng trông trở về.”

Lận Huyền Chi chấn động, ôm quyền đáp: “Đa tạ.”

Dương Đông Cẩm lướt xa tám trượng, còn vọng một câu: “Đa tạ Huyền Chi sư ơn g.i.ế.c!”

Dương Đông Cẩm , Đoạn Vũ Dương vuốt cằm: “Tên nhóc thực cần xin tha, ít đồ để chạy trốn .”

Lận Huyền Chi : “Hắn lúc đầu chắc chắn là bắt con chim .”

Đoạn Vũ Dương n.g.ự.c áo Yến Thiên Ngân: “Rốt cuộc nó là giống gì mà nuốt đan d.ư.ợ.c cấp Địa cả, chắc chắn vật tầm thường.”

“Không vật tầm thường, nhưng cũng chẳng chim gì.” Lận Huyền Chi vươn tay từ phía Yến Thiên Ngân, xách cánh con chim đang cựa quậy ngoài.

Chim trọc lông: “Ngao ngao ngao pi!”

Lận Huyền Chi phớt lờ: “Cũng thể nó tiêu hóa hết đan d.ư.ợ.c, là A Ngân m.ổ b.ụ.n.g nó , lấy đan d.ư.ợ.c để dành mà ăn.”

Yến Thiên Ngân sửng sốt, thấy con chim xù lông kêu t.h.ả.m thiết, mủi lòng: “Đại ca, đừng dọa nó, nó còn nhỏ lắm, mới là chim non thôi!”

Lận Huyền Chi thầm nghĩ: Chim non thì đúng, nhưng tuổi tác thì chắc . Hắn đặt con chim lên vai Yến Thiên Ngân.

Chú chim trọc lông trừng đôi mắt màu kim hồng, giận dữ phun một làn khói về phía Lận Huyền Chi. Đoạn Vũ Dương thấy thì trợn tròn mắt: “Ta thấy mồm nó bốc khói kìa!”

“Ừ, chắc là nó tự nướng chín đấy.” Lận Huyền Chi thản nhiên.

Đoạn Vũ Dương: “.......” Tiểu Phượng Hoàng: “.......”

Loading...