Trọng sinh chi chí tôn tiên lữ - 417

Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:04:44
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tin tức về Hồi Thiên Đan tung hai ngày, nhưng vẫn bặt vô âm tín, một ai đến Ngọc Thiền Cung đáp lời. Hạ Úc Chí mỗi ngày đều nhớ, cơm nghĩ, gương mặt ủ rũ đầy vẻ lo âu.

Trong lúc đó, khi cổ trùng dọn sạch những phần kinh mạch mục nát, Hạ Tiểu Thiền thể tỉnh táo trong một thời gian khá dài. Cậu thấy Hạ Úc Chí đang bên cạnh, liền nở một nụ yếu ớt: "Lão Hạ, thật lừa ngươi đấy. Ta chán ăn ăn cơm, mà là vì thọ nguyên của sắp cạn . Tộc Ngọc Thiền chúng vốn đoản thọ như thế, nhưng thể ở bên ngươi một trăm năm, cũng mãn nguyện ."

Sắc mặt Hạ Úc Chí lập tức trở nên khó coi. Ông gắt nhẹ: "Chuyện ngươi sớm để chuẩn ? Ngày thường dặn ngươi dốc lòng tu luyện, ngươi đều bỏ ngoài tai, cứ cậy trẻ trung già, giờ chẳng tự chuốc khổ ?"

Hạ Tiểu Thiền bịt tai , lầm bầm: "Ai nha, sắp c.h.ế.t đến nơi mà ngươi còn giáo huấn nữa. Lão Hạ, ngươi đến thời kỳ mãn kinh hả?"

Hạ Úc Chí nghẹn lời, ông nhéo nhéo cái má phúng phính của : "Ta đang treo giải thưởng tìm Hồi Thiên Đan khắp năm châu. Kinh mạch mục nát của ngươi quét sạch, mạng cũng treo bằng linh đan. Chỉ cần tìm Hồi Thiên Đan, ngươi sẽ cứu."

Ánh mắt Hạ Tiểu Thiền chợt sáng lên vụt tắt: "Hồi Thiên Đan cần tiên thảo đắt đỏ, nhất là Vấn Tiên Linh Thảo khó tìm nhất thế gian. Ta ở Thiên Trạch Bí Cảnh bao nhiêu năm còn chẳng thấy bóng dáng nó. Dù gia tộc nào giữ đan , họ cũng chẳng dại gì đem cho kẻ khác . Lão Hạ , ngươi cứ chuẩn tâm lý thì hơn."

Hạ Úc Chí lắc đầu kiên định: "Ta sẽ từ bỏ."

Hạ Tiểu Thiền nỗ lực mở to mắt gương mặt tuấn tú hề đổi trăm năm của Hạ Úc Chí, nhỏ giọng : "Lão Hạ, nhân sinh như cỏ cây, đều sinh lão bệnh t.ử. Ta tâm ý của ngươi, nhưng bầu bạn với ngươi trăm năm, nếu thể thích ngươi thì thích từ lâu . Ngươi hãy tìm khác , đừng lãng phí tinh lực lên nữa. Năm xưa ngươi cứu , hứa ở bên ngươi trăm năm, giờ hạn định qua, ngươi hãy buông tha . Với tộc Kim Thiền, tự do quan trọng hơn tất thảy."

Hạ Úc Chí siết c.h.ặ.t nắm tay, bật dậy: "Đợi ngươi bình phục, sẽ để ngươi rời khỏi Ngọc Thiền Cung." Nói xong, ông bước nhanh thẳng, thêm bất cứ lời nào nữa.

Không lâu , Tiêu Mặc bước với vẻ mặt hớn hở: "Tiểu Thiền! Có phản hồi ! Vị đại năng đó yêu cầu chúng tìm vài loại linh thảo, sư phụ xem qua và xác định đó chính là những nguyên liệu để luyện Hồi Thiên Đan."

Hạ Tiểu Thiền giật kinh ngạc: "Gã đại l.ừ.a đ.ả.o đó ?"

Tiêu Mặc gãi đầu: "Vị dùng một con chim sơn ca đến truyền tin. Sau khi chuẩn xong linh thực, chúng cũng để chim sơn ca ngậm ."

Hạ Tiểu Thiền tức giận quát: "Chắc chắn là kẻ l.ừ.a đ.ả.o! Đến mặt cũng dám lộ mà lừa tiền, các dễ tin thế hả?"

"Không dễ tin, mà là cung chủ thấu nhiều kẻ l.ừ.a đ.ả.o dâng t.h.u.ố.c giả đó . vị đại năng thể sai khiến một con chim khai linh trí, chứng tỏ bản lĩnh nhỏ. Hơn nữa, linh thảo vị đòi hỏi cũng vặn là thứ chúng ."

"Không cần Vấn Tiên Linh Thảo ?" Hạ Tiểu Thiền càng sửng sốt.

Tiêu Mặc lắc đầu: "Nếu vị đòi thứ đó, sợ là chúng thể giao dịch nổi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-chi-chi-ton-tien-lu/417.html.]

Mười lăm ngày , tại khách điếm, Yến Thiên Ngân bước khỏi phòng với một viên đan d.ư.ợ.c màu xanh mắt mèo tay, gương mặt rạng rỡ.

"Hồi Thiên Đan luyện thành ?" Lận Huyền Chi nhướn mày hỏi.

" , còn là cực phẩm Hồi Thiên Đan! Loại chỉ khiến khô mộc hồi xuân mà còn linh căn của tu sĩ thêm thuần túy. Thật là hời cho Hạ Tiểu Thiền mà."

Phượng Kinh Vũ đậu đầu Lận Huyền Chi, kêu pi pi: "Coi như tiên đan tục mệnh của bản vương nên mới cầm cự đến giờ. Nếu c.h.ế.t dễ thế thì thật sỉ nhục tiên đan của !"

Lận Huyền Chi lạnh lùng bóc mẽ: "Ngươi nhổ một ngụm nước bọt trộn với vụn điểm tâm thừa vo thành viên, mà cũng dám gọi là tiên đan ?"

"Cái đó gọi là cực đại bổ chi vật! Một ngụm là treo mạng đấy!" Phượng Kinh Vũ gân cổ cãi.

Viên đan Phượng Kinh Vũ sai khiến một con chim sơn ca ngậm lọ t.h.u.ố.c bay thẳng Ngọc Thiền Cung. Hạ Úc Chí nhận lấy, d.ư.ợ.c hương nồng đậm tỏa khiến ông khỏi kinh ngạc. Không chút do dự, ông cho Hạ Tiểu Thiền uống ngay.

Đan d.ư.ợ.c miệng, sắc da Hạ Tiểu Thiền nhanh ch.óng hồng hào trở . Những kinh mạch mới bắt đầu đ.â.m chồi nảy lộc, ngay cả đan điền héo rũ cũng dần mở rộng, khôi phục nguyên trạng.

Hạ Tiểu Thiền mở mắt, ngơ ngác: "Sao cảm thấy như tái sinh ? Tu vi , linh căn còn thuần túy hơn xưa... Các ngươi thật sự tìm Hồi Thiên Đan ?"

Hạ Úc Chí mỉm hiền từ: "Đó là tạo hóa của ngươi. Vận khí mới gặp vị đại năng ."

Hạ Tiểu Thiền dậy, chăm chăm mắt ông: "Ngươi hứa trả thù lao gì cho họ?"

"Một trận pháp truyền tống Thiên Trạch Bí Cảnh thời hạn và một ngàn vạn kim phiếu."

"Vị đó cũng thật lòng tham nhỉ." Hạ Tiểu Thiền trầm ngâm. Hạ Úc Chí chỉ nhạt, thầm nghĩ nếu lúc đó đòi cả Ngọc Thiền Cung để đổi mạng cho Tiểu Thiền, ông cũng sẽ do dự mà đồng ý ngay.

Hạ Úc Chí xoa đầu : "Tiểu Thiền, chăm chỉ tu luyện, quý trọng cơ hội sống khó khăn ."

Hạ Tiểu Thiền cảm động, dùng đầu dụi lòng bàn tay ông: "Ta từng nghĩ tộc Kim Thiền thể đấu với thiên mệnh. Kiếp nạn trăm năm qua, lời nguyền đoản mệnh của phá vỡ, từ nay thể cùng tu sĩ bình thường cầu đạo trường sinh ."

Hạ Úc Chí hiểu ý mỉm , nhưng tránh ánh mắt rực cháy của : "Ngươi hồi phục, hãy nghỉ ngơi . Thiên Trạch Bí Cảnh sắp mở cửa, còn nhiều việc xử lý."

Hạ Tiểu Thiền chỉ thể trơ mắt bóng dáng Hạ Úc Chí rời , trong lòng đầy rẫy những cảm xúc khó gọi tên.

Loading...