Trọng sinh chi chí tôn tiên lữ - 411

Cập nhật lúc: 2026-02-16 12:40:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhậm Bất Lận vội vàng can gián: “Tiên sinh, Ngàn Tinh Đảo ở Nam Châu là chốn hiểm địa bất khả xâm phạm. Nơi đó tông môn san sát, mỗi phái một vẻ, hơn nữa dân cực kỳ bài ngoại. Chúng nếu tùy tiện xông , e là sẽ gặp vô vàn cản trở.”

Nam Châu vốn là nơi tập trung nhiều cổ trùng, tà thuật và vu pháp nhất Ngũ Châu đại lục. Người ở đó sống khép kín, ít giao du với bên ngoài nên thực lực vô cùng thâm sâu khó lường. Ngay cả Thiên Cực Tông ở Trung Châu cũng hiếm khi phái t.ử đến Thiên Pháp Tông ở Nam Châu để trao đổi võ học.

Ấn Tinh Hàn lạnh, liếc xéo Nhậm Bất Lận: “Không hang cọp, bắt cọp con? Nếu ngay cả chút quyết đoán cũng , thì cái ghế tông chủ của ngươi coi như công . Huống hồ, dù ngươi hiểu Nam Châu, nhưng Thiên Pháp Tông dù cũng nể mặt, theo sự điều phối của Thiên Cực Tông chúng .”

Nhậm Bất Lận lộ vẻ hổ thẹn: “Tiên sinh dạy bảo chí . Chỉ là bao nhiêu kẻ nhắm đến Nam Châu, nếu quân quá đông, cơ hội đoạt bảo của chúng sẽ mong manh hơn.”

Ấn Tinh Hàn khoan t.h.a.i đáp: “Chuyện đó cần lo lắng. Ngàn Tinh Đảo là nơi dốc lòng thăm dò suốt hai tháng qua mới tìm vị trí cụ thể. Ngươi , , kẻ khác ?”

Vừa dứt lời, tiếng gõ cửa vang lên, Lộ Thiên Hà bước với sắc mặt nghiêm trọng: “Tiên sinh, chúng nhận tin, Lãm Nguyệt Tôn nhân công khai vị trí của món pháp bảo tiếp theo cho cả thiên hạ .”

Ấn Tinh Hàn khựng , vội hỏi: “Lão vị trí ở ?”

“Đại lục Nam Châu, Ngàn Tinh Đảo. Thời gian phong ấn lỏng lẻo ước chừng là nửa năm .” Lộ Thiên Hà nhíu mày đáp.

Nhậm Bất Lận kìm về phía Ấn Tinh Hàn. Gã cảm nhận một luồng sát khí như sắp nổ tung tỏa từ Ấn Tinh Hàn, sắc mặt lão khó coi đến cực điểm. Không khí trong phòng bỗng chốc đông đặc .

Rầm! Ấn Tinh Hàn phẫn nộ đập mạnh xuống bàn. Chiếc bàn tan nát thành từng mảnh vụn bay tứ tán.

“Ấn Bất Tang! Ngươi... nhất định đối đầu, phá hỏng đại sự của mới chịu !”

Mới chỉ một nén nhang , Ấn Tinh Hàn còn tự tin khẳng định thông tin chỉ gã nắm giữ, mà ngay lập tức Lãm Nguyệt Tôn nhân "vả mặt" đau đớn.

Lộ Thiên Hà thấy liền trấn an: “Tiên sinh bớt giận. Dù cả thiên hạ đều , nhưng chúng vẫn là thế lực mạnh nhất. Những kẻ khác kéo đến cũng chỉ bia đỡ đạn mà thôi.”

Ấn Tinh Hàn hừ lạnh: “Ta giận là vì Ấn Bất Tang cứ ám quẻ, còn lũ sâu bọ bao giờ để mắt.” Lão híp mắt trầm ngâm một lát gật đầu: “Ngươi cũng lý. Đợi chủ thượng phái đến viện trợ, chuyện sẽ dễ dàng hơn thôi.”

Hai tháng .

Lận Huyền Chi và Yến Thiên Ngân khi cải trang dắt theo Phượng Kinh Vũ (lúc thu nhỏ thành chim non), hai con hổ con và cổ sư Chước Dạ, lảo đảo tiến Thái Lan Thành — trung tâm của Nam Châu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-chi-chi-ton-tien-lu/411.html.]

Thái Lan Thành vô cùng phồn hoa, canh phòng nghiêm ngặt. Vừa đến cổng thành, Yến Thiên Ngân thấy hai tờ lệnh truy nã dán chình ình. Cậu nghiêng đầu chỉ tay: “Đại ca, thấy hai bức vẽ quen mắt thế nhỉ?”

Chước Dạ bên cạnh liếc : “Chẳng là ngươi và Lận thiếu ?”

Yến Thiên Ngân gần xem kỹ lắc đầu đầy bất mãn: “Chẳng giống chút nào cả! Mũi đại ca tẹt thế ? Mắt cũng hình dạng . Kẻ vẽ bức chắc chắn là thâm thù đại hận với đại ca .”

Lận Huyền Chi cũng cau mày: “Họ vẽ A Ngân còn hơn. Nếu kẻ nào vẽ, nhất định sẽ tóm đ.á.n.h cho một trận.”

Chước Dạ khóe miệng giật giật: “Hai chút tự giác của 'tội phạm truy nã đặc biệt' ?” Gã chỉ dòng chữ bức họa: “Nhìn cho kỹ , cái đầu của đại ca ngươi treo giải tận một ngàn vạn kim đấy!”

Yến Thiên Ngân giật , xuống giá của : Vạn kim.

Cậu nhóc tức tối: “Đại ca và rõ ràng là như hình với bóng, giá của gấp cả nghìn ? Đệ cần giữ thể diện ?”

Chước Dạ giải thích: “Vì đó tin đồn ngươi là tuyệt thế lô đỉnh, nhưng giờ chẳng ai tin nữa. Họ cho rằng đó là hỏa mù, còn Lận thiếu mới thực sự là lô đỉnh. Chưa kể còn mang Trọng Liên Trản và Âm Quỷ Cờ, nên cả chính đạo lẫn tà đạo đều săn đuổi.”

Cả nhóm ung dung qua cổng thành. Đám thị vệ hai con hổ con đang tung tăng, bức họa (miêu tả là hai con Bạch Hổ yêu thú), thấy khớp nên cho qua. Chúng còn kháo : “Nếu là Lận Huyền Chi thật, dám nghênh ngang thế ? Nghe bảo tu ma công, tay cầm Âm Quỷ Cờ chuyên nuốt hồn , đáng sợ lắm.”

Họ chọn một t.ửu lầu lớn nhất thành — Ngàn Vị Lầu. Do các phòng riêng kín khách, Lận Huyền Chi chọn một chỗ cạnh cửa sổ ở tầng ba tầm .

Yến Thiên Ngân hít hà hương thơm, thèm thuồng : “Đệ danh Ngàn Vị Lầu là thiên đường của dân sành ăn, hôm nay cuối cùng cũng nếm thử.”

Chước Dạ cần thực đơn, gọi liền mấy món trứ danh: “Kim thiền đường ti, Bạc hà tuyết tích, Vân hỏa ếch, La thiên cô nương. Mang lên !”

Tiểu nhị gặp khách sành, hớn hở nhận thỏi vàng vụn Chước Dạ ném cho chạy biến bếp.

Yến Thiên Ngân trầm trồ: “Chước Dạ đại ca, đây tới đây lắm ?”

“Nhà ở đây, đương nhiên ăn từ nhỏ đến lớn .” Chước Dạ đáp.

Lận Huyền Chi gã: “Đã về đến cửa nhà, ngươi tính về thăm ?”

Chước Dạ quét mắt : “Ngươi khinh thường ? Chị chắc cũng kể , quan hệ của với gia tộc chẳng .”

Yến Thiên Ngân tò mò: “Chẳng gì là thế nào? Quý thẩm và bà là chị em cùng cha cùng , hằng năm tộc vẫn gửi bảo bối đến cho bà , chắc nhà cũng đến mức khắt khe với chứ?”

Loading...