Trọng sinh chi chí tôn tiên lữ - 300
Cập nhật lúc: 2026-02-15 13:54:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phong chủ Chiết Kiếm Phong xưa nay vốn say mê bế quan tu luyện, luôn vô tâm với những sự vụ tục tằn trong phong môn. Nguyên Thiên Vấn từ nhỏ bồi dưỡng theo khuôn mẫu thừa kế của Nguyên gia, nên dù tuổi còn trẻ, xử lý các sự vụ vẫn vô cùng thuận buồm xuôi gió. Cộng thêm nhóm thuộc hạ do Nguyên Tranh và Tô Mặc phái đến trợ giúp, Nguyên Thiên Vấn sớm trở thành bộ mặt đại diện của Chiết Kiếm Phong.
Tại đây, lời của Nguyên Thiên Vấn thể coi là " một hai", Thanh Vân Đạo Nhân cũng mừng vì an nhàn, tâm ý một vị chưởng quầy phủi tay.
Bất quá cũng , trong ba phong, Trầm Kiếm Phong của Lãm Nguyệt Tôn Nhân vốn thích tùy hứng "nhặt" t.ử, nhưng những t.ử lai lịch dường như đều hề nhỏ. Đoạn Kiếm Phong của Nhất Đạo Chân Nhân thì môn hạ tuyệt đại đa đều là con em thế gia. Chỉ Chiết Kiếm Phong khi tuyển chọn t.ử là chỉ tư chất, màng xuất . Điểm Nguyên Thiên Vấn , đó cũng là lý do tại nhận sự ủng hộ rộng rãi của nhân tâm đến .
Tuy nhiên, khi Nguyên Thiên Vấn đưa Đoạn Vũ Dương lên núi với phận đạo lữ, trong Huyền Thiên Tông bắt đầu xuất hiện ít lời đồn thổi. Họ Chiết Kiếm Phong thu nữ t.ử là vì Nguyên Thiên Vấn chỉ thích nam nhân, thích nữ nhân. Thậm chí còn lời đồn rằng ngay cả Thanh Vân Tôn Nhân cũng chung sở thích . Đối với những lời bàn tán đó, Nguyên Thiên Vấn xong chỉ trợn mắt một câu " hươu vượn" thôi.
Đi tiếp vài bước, Lận Huyền Chi và Yến Thiên Ngân thấy Nguyên Thiên Vấn đang kéo tay Đoạn Vũ Dương, phía là hai chú hổ con đang lạch bạch theo từ một cửa vòm bước tới.
Sắc mặt Nguyên Thiên Vấn chút vui, Đoạn Vũ Dương cũng sầm mặt, mấy hất tay Nguyên Thiên Vấn nhưng nắm c.h.ặ.t hơn. Hai chú hổ con thấy Yến Thiên Ngân bắt đầu phấn khích, "nga o" kêu vang lao thẳng lòng .
Nguyên Thiên Vấn day day trán, dáng vẻ đầy đau đầu : "Các ngươi mau mang hai con hổ , chúng ồn ào quá mức, suýt chút nữa tông ngã Vũ Dương mấy , hơn nữa hình như Vũ Dương còn dị ứng lông của chúng nữa."
Đoạn Vũ Dương trợn mắt, tức giận : "Ngươi dám đừng coi như cái bình gốm dễ vỡ ? Ta chỉ là đang m.a.n.g t.h.a.i thôi mà, gì mà căng thẳng thế? Hơn nữa, hai con hổ con thì bao nhiêu sức lực? Chúng chỉ đang đùa giỡn với thôi."
Nguyên Thiên Vấn vẫn kiên trì: "Không , yên tâm."
Đoạn Vũ Dương cạn lời: "Ta thật sự chịu đủ ngươi ."
Yến Thiên Ngân vỗ vỗ lưng A Bạch, gật đầu : "A Bạch và Hổ Phách đúng là quậy phá thật, thời gian qua bận quá quản chúng, phiền hai vị ."
Vốn dĩ khi Yến Thiên Ngân theo Hoài Ngọc Tôn Nhân đến Trầm Kiếm Phong, định để A Bạch và Hổ Phách Đoạn Kiếm Phong. đó vì ở Trầm Kiếm Phong để "giám sát" Lận Huyền Chi, Hoài Ngọc Tôn Nhân đành một trở về. Kết quả, về đến đỉnh núi, tôn nhân liền phát hiện vườn linh thảo quý giá của hai con hổ con chẳng lên cơn gì gặm cho tan hoang!
Hoài Ngọc Tôn Nhân giận đến tím mặt, lập tức xách cổ hai con hổ quẳng sang Chiết Kiếm Phong. Hai con hổ con suốt một tháng qua gần như chạy rông, cho đến khi Đoạn Vũ Dương trở về, thấy hai đứa nhỏ tội nghiệp ai ngó ngàng liền mủi lòng dắt về. Ai ngờ Nguyên Thiên Vấn bắt đầu chấp nhặt với chúng... Đoạn Vũ Dương nhận dạo Nguyên Thiên Vấn càng lúc càng giống tính trẻ con.
"Em khách khí quá ." Đoạn Vũ Dương lườm Nguyên Thiên Vấn một cái: "Đừng để ý , là tự mang A Bạch và Hổ Phách theo. Hắn dạo tinh thần quá căng thẳng, chẳng cái gì kích thích nữa."
Nguyên Thiên Vấn nhíu mày: "Hai con bạch hổ bám quá mức, từ lúc mang về, ngay cả lúc ngủ cũng dính lấy Vũ Dương. Chúng dù cũng là yêu thú, các ngươi cứ thế sẽ nuôi hư chúng mất."
Yến Thiên Ngân lời chỉ một , cũng nhận vấn đề bắt đầu nghiêm trọng. Hai con hổ con chỉ vài ngày thấy quậy tung vườn linh thảo của Hoài Ngọc Tôn Nhân, cảm thấy bình thường quá nuông chiều chúng .
Lận Huyền Chi liếc hai nhóc con đang nũng nịu trong lòng Yến Thiên Ngân, thản nhiên : "Về chỗ ở của chúng, dự tính."
"Ngươi định tính thế nào?" Nguyên Thiên Vấn hỏi.
Lận Huyền Chi đáp trực tiếp, chỉ : "Nghe Tô thế thúc , ít ngày nữa các ngươi định đến Vạn Thú Ma Lâm ở Tây Châu để tìm Băng Tâm Thủy Liên Hoa và Sặc Sỡ Đông Trùng Hạ Thảo?"
Nguyên Thiên Vấn gật đầu, b·iểu t·ình nghiêm trọng hẳn: "Chúng tìm ít đoàn đ.á.n.h thuê, nhưng một ai dám nhận nhiệm vụ , dù cha nâng giá lên mức trời. T.ử sĩ do Nguyên gia nuôi dưỡng tiến rừng, nhưng từ đó đến nay biệt vô âm tín, một ai trở ."
Yến Thiên Ngân hít một lạnh: "Vạn Thú Ma Lâm thực sự đáng sợ đến thế ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-chi-chi-ton-tien-lu/300.html.]
Lận Huyền Chi gật đầu giải thích: "Ngũ Châu đại lục năm vùng đất t.ử thần mà ngay cả tu sĩ Huyền giai cũng dám khinh suất, mỗi châu chiếm một nơi. Ở Tây Châu, nơi đó chính là Vạn Thú Ma Lâm. Tương truyền bên trong chỉ yêu thú, ma thú và hung thú, mà ngay cả thực vật cũng thành tinh. Chưa kể khí độc chướng ngại dày đặc, nhật nguyệt luân phiên thường sinh ảo giác khiến mất phương hướng. Đó thực sự là một vùng đất ch·ết."
Nghe xong, sắc mặt Đoạn Vũ Dương và Nguyên Thiên Vấn càng thêm khó coi. Đoạn Vũ Dương bực bội: "Băng Tâm Thủy Liên Hoa và Sặc Sỡ Đông Trùng Hạ Thảo chỉ ở nơi đó, thị trường tuyệt nhiên tìm thấy, nếu ai thèm bén mảng đến cái nơi quỷ quái chứ?"
Nguyên Thiên Vấn trấn an: "Vũ Dương đừng nóng, chúng nhất định sẽ lấy giải d.ư.ợ.c."
"Thật hận thể băm vằm cái con tiện nhân ." Đoạn Vũ Dương nghiến răng.
Yến Thiên Ngân gật đầu đồng tình: "Phải đó, Đoạn phu nhân thực sự quá độc ác." Nếu bà hạ độc Đoạn Vũ Dương suốt thời gian dài như , cơ thể cũng suy kiệt đến mức .
Lận Huyền Chi hỏi: "Cuối cùng các ngươi giải quyết Đoạn gia như thế nào?"
Nhắc đến chuyện , Đoạn Vũ Dương nở nụ hả : "Hai , khi rời Thanh Thành, cha trực tiếp phái chèn ép sản nghiệp của Đoạn gia. Chưa đầy một tháng, Đoạn gia chủ dắt theo đứa con trai riêng tự đến cửa xin tha. Khi thấy cùng cha, lão nhảy dựng lên c.h.ử.i rủa, hận thể bóp ch·ết ngay tại chỗ."
Lận Huyền Chi và Yến Thiên Ngân nhận qua cách xưng hô "Đoạn gia chủ", trong lòng Đoạn Vũ Dương, còn tư cách cha nữa.
Nguyên Thiên Vấn tiếp lời: "Lúc đó cha xong liền : 'Đoạn Chính Đức, tổ tông nhà ngươi đặt tên đúng là thiếu cái gì gọi cái đó. Họ mong ngươi đức, thấy ngươi gọi là Thiếu Đức thì đúng hơn...'"
Lúc , Tô Mặc ung dung một tay cầm chén , một tay gạt lá trôi lững lờ, miệng buông những lời thể khiến tức ch·ết. Tô Mặc vốn thể chịu cảnh nhà ức h.i.ế.p, nhất là ức h.i.ế.p t.h.ả.m như .
Đoạn Chính Đức tức đến méo cả mũi, kịp gì Tô Mặc bồi thêm: "Ta thấy ngươi đúng là quỷ ám, phu nhân đoan chính cần, cứ thích tìm hạng dưa vẹo táo nứt bên ngoài. Ngươi lén lút tư thông với Tô Ngọc Liên từ lâu, sinh đứa con còn lớn hơn cả con đích, loại chuyện dơ bẩn ngươi dám để thiên hạ ?"
Đoạn Vũ Dương lúc đó mới bàng hoàng sự thật về "cha" luôn tỏ chung thủy của . Sau khi Tô Mặc sỉ nhục, Đoạn Chính Đức Tô gia nhắm là vì Đoạn Vũ Dương, nên lão đ.á.n.h liều mắng c.h.ử.i: "Ta và Tiểu Liên là chân tình! Chuyện nhà mượn ngươi xen !" Lão sang mắng Vũ Dương: "Đồ bạch nhãn lang! Ngươi là con đích Đoạn gia mà chuyện nam t.ử m.a.n.g t.h.a.i nghịch thiên dơ bẩn, Đoạn gia dung hạng nghịch t.ử như ngươi! Vốn định nếu ngươi hối cải, bỏ cái chủng tạp chủng thì sẽ tha thứ, nhưng nếu ngươi ch·ết cũng hối cải thì từ nay tên ngươi sẽ xóa khỏi gia phả!"
Đoạn Vũ Dương lạnh: "Từ lúc bước chân khỏi Đoạn gia, còn là nhà họ Đoạn. Ngươi cứ tự nhiên."
"Làm mà tự nhiên ." Tô Mặc mỉm tiếp: "Đoạn Chính Đức, ngươi tưởng Tô Ngọc Liên đầu ấp tay gối hai mươi năm là hạng lành gì ? Ả sớm cắm sừng ngươi , cái tên Đoạn Vũ Hào chắc gì là cốt nhục của ngươi."
Đoạn Chính Đức phát hỏa, gào thét mất hết thể diện. Lận Huyền Chi hỏi: "Tô Ngọc Liên thực sự ngoại tình ?"
Nguyên Thiên Vấn mặt đổi sắc: "Giả đấy. Cha cố ý sắp đặt. Ông đối phó với hạng như Tô Ngọc Liên dùng cách . Cha thích nhất là xem trò trai cò đ.á.n.h , ông trị ai thì tuyệt đối cần tự tay đ.â.m c.h.é.m."
Yến Thiên Ngân mà càng thêm sùng bái Tô Mặc. Để màn kịch hảo, Tô Mặc mua chuộc đại nha của Tô Ngọc Liên, nắm rõ lịch trình ngoài của bà cài cắm những cuộc "gặp gỡ tình cờ" với nam nhân lạ mặt, thậm chí đóng thành sách. Khi "nhân tình" do Tô Mặc thuê kể những đặc điểm Tô Ngọc Liên, Đoạn Chính Đức lập tức lật mặt.
"Điều khiến họ thực sự tan nát là huyết thống của Đoạn Vũ Hào." Đoạn Vũ Dương : "Cha dùng thủ thuật gì đó khiến kết quả nghiệm m.á.u của là Đoạn gia. Thế là Đoạn Chính Đức nhốt luôn Tô Ngọc Liên hậu sơn."
Ánh mắt Vũ Dương trầm xuống: "Mẹ ngày xưa cũng nhốt ở đó. Ta từ miệng nha cũ rằng, chính Tô Ngọc Liên gi·ết ."
Nguyên Thiên Vấn ôm lấy Vũ Dương lòng: "Giờ Tô Ngọc Liên đang giày vò ngày đêm trong hậu sơn, Đoạn Chính Đức thì nản lòng thoái chí, giao quyền hành bỏ biệt tích. Đoạn Vũ Hào đuổi khỏi nhà vì mang họ Đoạn, còn ngươi giờ là chủ nhân thực sự của Đoạn gia. Kết cục coi như viên mãn."
Dù , trong quá trình đó, Đoạn Vũ Dương chắc chắn chịu ít thương tổn tâm lý.