Trọng sinh chi chí tôn tiên lữ - 272

Cập nhật lúc: 2026-02-15 11:13:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Yến Thiên Ngân bước chân cửa gọi lớn: "A Cốt, uống nước!"

Lăng Xích Cốt đang giữ nhà lập tức bưng một chén nước đưa tận tay . Hiển nhiên, thể hiểu những yêu cầu đơn giản của Yến Thiên Ngân mà gặp trở ngại gì. Yến Thiên Ngân nhấp một ngụm "phụt" một cái phun , bảo Lăng Xích Cốt: "A Cốt, uống nước ấm cơ."

Lăng Xích Cốt đờ suy nghĩ hồi lâu, dường như thể lý giải nổi để "nước ấm". Với , nước chẳng chỉ là nước ?

"Ngươi đừng bắt nạt tên ngốc to xác nữa." Phượng Kinh Vũ bay gần, nhạo một tiếng: "Hắn hiện giờ là thi khôi, căn bản ngũ cảm xúc giác. Cho dù dùng lửa đốt, cũng chẳng thấy nóng, chỉ thể trực tiếp thiêu thành tro mà thôi."

Hơn nữa, thi khôi coi là chiêu âm độc chính vì dù đao kiếm c.h.é.m lửa thiêu, chúng đều cảm giác đau đớn. Dù đứt tay gãy chân lìa đầu, chúng vẫn sẽ tuân theo lệnh chủ nhân mà điên cuồng chiến đấu đến cùng. Thế nhưng, một cỗ máy g·iết ch·óc như là điều Yến Thiên Ngân mong đợi ở .

Yến Thiên Ngân "a" một tiếng, thất vọng hỏi: "Chẳng lẽ A Cốt cả đời đều như ?"

Phượng Kinh Vũ lạnh lùng đáp: "Cuộc đời của Lăng Xích Cốt kết thúc từ khoảnh khắc khẳng khái chịu c·hết vì vị hoàng t.ử . Giờ chỉ là một vật bất t.ử bất hoạt, cứ như mãi thì gì quan trọng?"

Yến Thiên Ngân lập tức chu môi, lườm Phượng Kinh Vũ: "A Cốt nhà c·hết ý nghĩa, mày như ?"

Phượng Kinh Vũ chẳng mảy may để tâm: "Hắn là ngu trung, Phượng Kinh Vũ ghét nhất hạng đầu óc linh hoạt, cả đời chẳng sống vì bản như thế. Ta tuy phục , nhưng đồng thời cũng khinh . Năm đó cả Cửu Giới ai mà vị Tam hoàng t.ử yếu đuối vô năng chỉ đang lợi dụng sự trung thành mù quáng của ? Thế mà tên ngốc cứ khăng khăng , kết cục khiến cả gia tộc tiêu diệt, chẳng lẽ tại ?"

Yến Thiên Ngân định phản bác thì Lận Huyền Chi khẽ kéo tay . Anh Phượng Kinh Vũ đầy cảnh cáo: "Những lời tuy lý, nhưng mặt Lăng Xích Cốt nữa."

Theo tầm mắt của Lận Huyền Chi, Yến Thiên Ngân và Phượng Kinh Vũ kinh ngạc nhận từ trong đôi mắt đen ngòm của Lăng Xích Cốt bỗng chảy xuống hai hàng huyết lệ đỏ thẫm. Thân thể khẽ run rẩy, đôi môi thâm tím mím c.h.ặ.t, lộ rõ vẻ bi thương đang cố kìm nén.

Phượng Kinh Vũ sững sờ, kinh ngạc lẩm bẩm: "Không đến mức đó chứ? Chỉ nhắc đến vị Tam hoàng t.ử phản ứng mạnh ? Ta thật sự vị Tam hoàng t.ử đó rốt cuộc là thần thánh phương nào."

Nhờ khế ước, Yến Thiên Ngân phần nào cảm nhận nỗi đau của Lăng Xích Cốt. Cậu nhíu mày, ánh mắt cũng nhuốm màu sầu bi.

"A Cốt đừng ." Yến Thiên Ngân bước tới dùng khăn lau huyết lệ mặt , chua xót : "Dù mất, nhưng chúng sẽ cùng tu luyện. Sớm muộn gì cũng ngày sẽ giống như sống, gì khác biệt cả."

Phượng Kinh Vũ đậu vai Lận Huyền Chi, lẩm bẩm: "Hắn c·hết ."

Lận Huyền Chi hỏi: "Ngươi vì cái gì ?"

Phượng Kinh Vũ nhạt: "Vừa nhắc đến Tam hoàng t.ử là thành thế , ai mà chẳng chuyện tình nghĩa giữa và vị ? Cửu Giới đều 'Hồng Anh mua rượu, Tuyết Y Lang' chính là khách quý giường của Tam hoàng t.ử. Hai thanh mai trúc mã, tình thâm nghĩa trọng, khắc cốt ghi tâm. Giờ đây âm dương cách biệt, dù hồn phu tán nhưng cơ thể vẫn còn sót ký ức, nhắc tự nhiên là đau đớn khôn cùng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-chi-chi-ton-tien-lu/272.html.]

Phượng Kinh Vũ thở dài. Nó thấy Lăng Xích Cốt thật đáng thương. Nếu vì quá yêu Tam hoàng t.ử, thể yên ở Bắc Cương vị Lăng tiểu tướng quân oai phong, trấn giữ Thương Lãng hoang dã cho Càn Nguyên hoàng triều, mãi mãi là vị chiến thần bất bại trong lòng con dân. Kẻ đ.á.n.h giặc nên dính quyền mưu, nhưng Lăng Xích Cốt chọn   về phía yêu. Là con trưởng Lăng gia, mỗi quyết định của đều ảnh hưởng đến vận mệnh của cả gia tộc.

"Lăng Xích Cốt chung quy là kẻ quá nặng tình." Phượng Kinh Vũ cảm thán: "Cái tính cách đó vốn hợp với Thiên tộc Cửu Giới. Người tu đạo nên thanh tâm quả d.ụ.c, , kết cục thế thật t.h.ả.m thương."

 

Tại Tím Thành, trong một cửa hàng linh thảo quy mô khá lớn.

Thanh Trúc bước , một tiểu nhị đon đả chạy tới: "Vị khách quan , ngài mua linh thảo ? Đến U Thảo Cư là đúng chỗ . Linh thảo của chúng chất lượng nhất nhì Ngũ Châu, giá cả chăng. Ngài cần loại nào để chọn giúp?"

Thanh Trúc liếc gã tiểu nhị khéo miệng, dám "nổ" vang trời . Chất lượng ở đây thế nào ông là rõ nhất, tuy tệ nhưng tuyệt đối đến mức nhất nhì Ngũ Châu. Ông thầm nghĩ khi thu hồi cửa hàng, thể giữ tên nhóc việc tiếp.

lúc , ông chỉ thản nhiên đáp: "Ta tìm Đông chưởng quầy, bảo ông gặp ."

Gã tiểu nhị giật , thầm đ.á.n.h giá vị khách rõ nông sâu , dám gọi thẳng danh tính Đông chưởng quầy thì lai lịch chắc chắn nhỏ. Gã vội vàng cung kính: "Tiên quân chờ một lát, con trong mời chưởng quầy ạ."

Trong lúc chờ đợi, Thanh Trúc lướt mắt qua các kệ hàng. Càng , sắc mặt ông càng tối sầm . Ông cầm lên một cây linh thảo nhất cấp hạ phẩm, hỏi một tiểu nhị gần đó: "Ta nhớ U Thảo Cư đây quy định bao giờ nhập dù chỉ một cây linh thảo cấp hạ phẩm, giờ kinh doanh cả loại ?"

Gã tiểu nhị mặc áo vải thô ngơ ngác đáp: "Con mới đến lâu, từng quy định đó ạ. U Thảo Cư giờ vẫn bán thế , ai ." Những tiểu nhị khác cũng gật đầu đồng tình.

Thanh Trúc lạnh mặt. Năm xưa Lận Trạm mở U Thảo Cư, tôn chỉ chính là " bán linh thảo hạ phẩm". Nhờ biển hiệu uy tín đó mà cửa hàng nổi danh thần tốc, thu hút vô luyện đan sư và các gia tộc lớn ký kết dài hạn. Khi cực thịnh, tiền đổ như nước. lượng khách đìu hiu hiện tại, ông U Thảo Cư còn như xưa.

Khi Đông chưởng quầy xuất hiện, sắc mặt Thanh Trúc đen như đáy nồi. Đông chưởng quầy tên là Đông Cừ, vốn là một đan sư trung thành theo Lận Trạm từ những ngày đầu. Vừa thấy Thanh Trúc, ông kích động chạy tới: "Chủ nhân, cuối cùng cũng tới! Hai năm qua U Thảo Cư chèn ép đến sắp c·hết , tới chắc con gượng nổi nữa!"

Thanh Trúc dịu giọng: "Sau khi Trạm thiếu gia gặp nạn, Thiếu chủ cũng xảy chuyện, khi đó nhận tin nên về kịp. Giờ chuyện , ông xem tại cửa hàng sa sút đến mức bán cả linh thảo hạ phẩm thế ?"

Đông Cừ thở dài: "Trúc thiếu gia, mời ngài trong chuyện."

Vừa đến hậu viện, đóng cửa , Đông Cừ "phịch" một cái quỳ sụp xuống, lão lệ tung hoành: "Trúc thiếu gia, con với chủ nhân! Con giữ nổi sản nghiệp giao phó, U Thảo Cư sắp đổi chủ !"

Thanh Trúc bàng hoàng đỡ ông dậy: "Sao đến mức giữ nổi? Ông mau kể rõ đầu đuôi cho ."

Đông Cừ xuống, đau đớn kể : "Từ khi chủ nhân , vườn linh thảo của chúng gặp chuyện kỳ quái. Những kẻ tiểu nhân bỉ ổi thả loại trùng ăn linh khí vườn, chỉ trong một đêm c.ắ.n sạch đám mầm non. Nguồn cung của chúng chủ yếu là tự cung tự cấp, vụ mùa năm đó coi như trắng tay. Dù con tìm cách cứu vãn nhưng vẫn tổn thương nguyên khí nặng nề..."

Loading...