Trọng sinh chi chí tôn tiên lữ - 254
Cập nhật lúc: 2026-02-15 09:48:44
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"A..." Hồn Châu một tiếng đầy ẩn ý, tiếp lời: "Những pháp bảo truyền đời danh tiếng , nhiều món luyện chế giữa phong ba bão táp của biển khơi Đông Trạch, những món rèn ngay trong vòng vây của bầy hung thú ma thú, thậm chí những v.ũ k.h.í đầu bảng xếp hạng đều luyện những bãi chiến trường vạn chôn thây... Luyện khí một đạo, coi trọng thiên thời - địa lợi - nhân hòa. Giống như cây Hồng Anh Thương của Lăng gia, nó chỉ thể sinh từ chiến trường đẫm m.á.u. Thanh thương đó dựa để thành linh? Chính là nhờ hàng vạn linh chiến sĩ cùng sát khí huyết tinh tích tụ ngàn năm! Chỉ pháp bảo tầm thường mới tạo trong cảnh gió lặng sóng êm. Một món tuyệt thế bảo vật khi đời nhất định trải qua cảnh sơn băng địa liệt, vạn vật vinh khô, thậm chí là thương hải tang điền!"
Lận Huyền Chi chợt đại ngộ.
" , luyện khí đạo, thể đơn giản như thế ?"
kiếp , dù Hồn Bàn chỉ dẫn cách luyện khí, cách tu bổ Tố Thế Kính, từng dạy những đạo lý . Ngẫm cũng , kiếp luyện khí chỉ với mục đích duy nhất là ngược thời gian về lúc A Ngân còn sống. Hắn tâm cầu tiến để trở thành một đại sư luyện khí thực thụ, nên Hồn Bàn cũng chẳng buồn tốn công dạy bảo thêm.
Giờ đây sống một đời, Lận Huyền Chi chỉ là một luyện khí sư, còn khao khát luyện tuyệt thế pháp bảo — ước mơ cháy bỏng của bất kỳ ai theo con đường .
Nhìn thấu cổ kim, trời đất, Lận Huyền Chi đột nhiên thấy nhỏ bé lạ thường. Từ khi trọng sinh, nhờ thiên phú kiếm đạo và kinh nghiệm luyện khí ngàn năm, việc đều quá thuận lợi, dẫn đến việc nảy sinh tâm lý cuồng ngạo, mắt chứa nổi hạt cát. Trải qua những ngày , tâm tính bay bổng của rốt cuộc đè nén xuống đất.
Hắn bắt đầu từ đầu, còn tự cao là kẻ khác nữa.
Những ngày đó, Lận Huyền Chi hành cho " tàn ma dại". Những cơn bão tuyết bất chợt những luồng nhiệt nóng bỏng bốc cả băng giá khiến suýt thì tẩu hỏa nhập ma. Cái vị , thật sự thường chịu nổi!
Lúc chạng vạng rời khỏi vách đá, gặp Vạn Ỷ Đồng và tên nhóc nhạo hồi lâu khiến chút buồn bực. đó Triển Phong Đình kể rằng, năm xưa Vạn Ỷ Đồng cũng từng tham gia thí luyện ở đó, nhưng chỉ kiên trì ba ngày mướt chạy về, từ đó dám bén mảng tới nữa, Lận Huyền Chi mới thấy tâm lý cân bằng hơn hẳn!
Suốt ba ngày liên tục, Lận Huyền Chi khiến đầy rẫy vết thương. Số vết sẹo trong ba ngày qua còn nhiều hơn cả mười mấy năm luyện kiếm cộng . Chuyện luyện khí hiện giờ là tưởng, mong duy nhất của lúc là để né tránh đống đá vụn gỗ thừa đó mà thương.
Dù mệt đến mức nhấc nổi ngón tay, nhưng hễ rảnh rỗi, trong đầu hiện lên một câu hỏi: "A Ngân giờ ?"
Ở sương mù lâm suốt bảy ngày, Yến Thiên Ngân rốt cuộc cũng kề bên bờ vực phát điên. Cậu đưa một quyết định mà lúc mới tuyệt đối sẽ : Cậu bắt đầu c.h.ặ.t hạ tất cả những cái cây chắn đường !
Yến Thiên Ngân nghĩ bi tráng: Dù nổi đây, dù gọi đại ca cứu viện thì cũng thể mất mặt như , ít nhất xả hết đống hỏa khí trong lòng ! Đống sương mù chạm , nhưng đống cây chướng mắt thì đừng hòng thoát!
Phượng Kinh Vũ cũng bực lắm, nhưng nó giờ chỉ là một con chim non yếu ớt, chẳng gì nổi ảo trận cấp cao . Thế là nó quyết định liều mạng phun một ngụm Phượng Hoàng Hỏa thiêu rụi cánh rừng để trả thù. A Bạch và Hổ Phách cũng hăng hái kém, dùng móng vuốt cào cấu đống cây non như kẻ thù truyền kiếp.
Ngay khi Yến Thiên Ngân c.h.ặ.t đến cây thứ chín, hai chú hổ con phá đến cây thứ năm và Phượng Kinh Vũ đang nghẹn hỏa trong họng thì...
"Mẹ kiếp! Đứa ranh con nào dám phá cây của ?" Một giọng tức tối vang lên từ trong màn sương.
Yến Thiên Ngân lập tức thế phòng thủ. Phượng Kinh Vũ thấy điềm chẳng lành liền nhanh nhảu rúc tọt n.g.ự.c áo giả c.h.ế.t.
Một luồng gió mạnh ập tới hất văng hai chú hổ con. Yến Thiên Ngân nhờ thông khí tráo của Lận Huyền Chi luyện cho nên vẫn vững vàng. Khi mở mắt , sương mù tan biến, đó là một rừng cây đầy hoa trái thơm ngát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-chi-chi-ton-tien-lu/254.html.]
Đứng mặt là một thanh niên mặc hồng y rực rỡ, tóc xõa dài, gương mặt âm trầm hung dữ như lệ quỷ nhưng... đến mức kinh ngạc.
"Đống cây ... là trồng ạ?" Yến Thiên Ngân khô khan hỏi. "Nói nhảm!" Thanh niên hầm hầm đáp.
Yến Thiên Ngân nghẹn lời, vội giải thích: "Sương mù lớn quá, kẹt lâu nên tâm trạng , cố ý phá ... Đống cây bao nhiêu tiền, đền cho , đừng giận."
Thanh niên híp mắt : "G.i.ế.c ngươi bán cũng đền nổi một cái cây ở đây ."
Yến Thiên Ngân sợ hãi, nghĩ thầm hung dữ quá, dễ trêu . Cậu tội nghiệp : "Đệ còn sống mới đáng giá, chứ c.h.ế.t cân lên bán thịt chẳng bao nhiêu tiền . Xin tha mạng!"
Nghe , sắc mặt thanh niên chút dịu . Hắn vốn ghét nhất lũ tu sĩ cứng nhắc, gặp đứa nhóc biến báo thế cũng thấy mắt hơn. Thấy thái độ đối phương hòa hoãn, Yến Thiên Ngân thừa thắng xông lên: "Thật là vì nhốt nghẹn khuất quá nên mới rút cây xả giận thôi."
"Ngươi gì?" Thanh niên đổi sắc mặt: "Vì tâm trạng nên ngươi mới rút cây?"
Yến Thiên Ngân giật , lo sợ đụng chạm gì đó nên rụt rè: "Vâng, thật sự thấy chúng chướng mắt ."
"Mẹ kiếp, vận khí của ngươi thật đấy!" Quái mỹ nhân mắng một câu. Hắn cứ tưởng thấu ảo trận, hóa chỉ vì ngu ngốc mà đ.á.n.h bậy đ.á.n.h bạ rút trúng cái cây nhãn trận!
Sau một hồi, hồng y mỹ nhân bỗng bật phong tình vạn chủng: "Dù là nhờ vận khí, nhưng kẻ hủ lậu. Ngươi coi như phá sương mù trận, vượt qua cửa thứ nhất, đủ tư cách nhập môn."
Yến Thiên Ngân ngẩn : "Anh là t.ử của Hoài Ngọc tôn nhân ạ?"
"Đệ t.ử?" Thanh niên đảo mắt, gật đầu: ", cứ gọi là sư . Sư phụ vắng, bảo chỉ giáo ngươi. Nếu ngươi phá trận thì... miễn cưỡng cho ngươi nhập môn."
Yến Thiên Ngân mừng húm, nhảy cẫng lên: "Đệ đủ tư cách ? Được nhập môn !" Cậu cuối cùng cũng chuyện để khoe với đại ca!
"Sư , tên gì ạ?" "Tên của mà ngươi cũng đòi ?" "Sư , sư phụ chỉ một là t.ử thôi ạ?" "Ngươi là chắc?"
Yến Thiên Ngân thật thà: "Đệ là cửa giới thiệu , sư phụ ạ?"
Vừa thấy chữ " cửa ", thanh niên lập tức đổi thái độ, lườm cháy mặt: "Câm miệng ngay! Ngươi thấy vinh dự lắm ? Từ giờ trở , hễ ngoài bảo ngươi là thiên tài trăm năm một Hoài Ngọc tôn nhân đích chọn lựa. Còn dám là cửa mất mặt sư phụ, đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi!"
Yến Thiên Ngân vội vàng gật đầu như bổ củi: "Đệ thấy vinh dự, chỉ sợ sư phụ kỳ vọng quá cao thôi."
Thanh niên lạnh: "Ngươi lo xa quá, lão cái bản mặt ngốc nghếch của ngươi là hiểu ngay mà. Cơ mà chớ tự ti, Hoài Ngọc tôn nhân lợi hại lắm, dù ngươi là phế vật lão cũng kéo lên thành tài , quan trọng là ngươi chịu nổi khổ ."
"Chịu , chịu ạ!"
Thanh niên nhạo báng: "Khổ dùng mồm là xong. Nhìn ngươi da thịt non mịn, pháp bảo đầy thế , đoán chắc chẳng chịu nổi hai ngày ."