Trọng sinh chi chí tôn tiên lữ - 211

Cập nhật lúc: 2026-02-15 06:22:37
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

234

Mọi chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó đều khỏi bàng hoàng, lòng đầy sợ hãi nhưng chẳng ai rõ ngọn lửa rốt cuộc là loại hỏa diễm gì. Nhậm Phù Diêu c.h.é.m đứt một tay của Thẩm Trường Canh, thực chất là để cứu mạng khỏi thiêu thành tro bụi.

“Thiếu tông chủ, đó rốt cuộc là thứ gì mà đáng sợ đến ?” Một t.ử Thiên Cực Tông mặt cắt còn giọt m.á.u hỏi.

Nhậm Phù Diêu đáp, chỉ sang Bạch Dật Trần bên cạnh: “Không Bạch thiếu chủ cao kiến gì?”

Bạch Dật Trần ánh mắt lóe lên tia sáng lạ, nhưng vẫn lắc đầu: “Chưa từng thấy, cũng từng thấy. Tiểu Minh Âm Hỏa của ... hổ thẹn bằng.”

 

Trong khi bên ngoài đang gà bay ch.ó chạy, thì bên trong bí cảnh Đan Nhai cũng chẳng yên bình hơn. Chú chim trọc lông khi phun hỏa đại sát tứ phương, thấy đám thiêu rụi, cây cối núi cũng thành tro, bèn kiêu ngạo ưỡn n.g.ự.c, vai Yến Thiên Ngân cất tiếng “Chíp” đầy đắc ý.

Lấy Yến Thiên Ngân tâm, một vòng tròn sạch sẽ bao quanh hề lửa, che chở cho tất cả bên trong. Bên ngoài vòng tròn là một biển lửa đỏ rực rỡ, nơi ngọn lửa tập trung nhất thấp thoáng hình dáng một loài chim khổng lồ đang sải cánh lung linh.

“Mẹ nó... đó rốt cuộc là con chim gì ? Đáng sợ quá!” Đoạn Vũ Dương bủn rủn chân tay, bệt xuống đất lau mồ hôi hột. Hai con hổ nhỏ A Bạch và Hổ Phách thì run bần bật, rúc sâu hang động phía Lận Huyền Chi, dám thò mặt ngoài.

Yến Thiên Ngân vẫn còn ngơ ngác biển lửa mênh m.ô.n.g, cho đến khi chú chim nhỏ mổ mổ tay đòi khen ngợi. Cậu bế nó lên, vẻ ngoài " lạ" của nó mà mềm lòng: “Mao Mao, ngươi thật lợi hại nha.”

Nghe thấy cái tên "Mao Mao", chú chim nhỏ suýt chút nữa thì ngã ngửa khỏi lòng bàn tay . Nó là Phượng Hoàng cao quý, là vua của muôn loài, thể mang cái tên quê mùa như thế?

“Bổn quân... , bổn vương gọi là Mao Mao!” Chú chim nhỏ bỗng nhiên mở miệng tiếng , giọng nãi nãi đầy vẻ trẻ con nhưng vô cùng đanh đá.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-chi-chi-ton-tien-lu/211.html.]

“Ngươi tiếng !” Yến Thiên Ngân và Đoạn Vũ Dương đồng thanh kinh hãi.

“Không chỉ tiếng .” Một giọng thanh lãnh như suối nguồn vang lên từ phía . Lận Huyền Chi tỉnh khi thành việc hấp thu Thiên cấp đan chỉ trong ba ngày ngắn ngủi. “Nó vốn chính là Phượng Hoàng, và là con Phượng Hoàng duy nhất còn tồn tại đời .”

“Đại ca!” Yến Thiên Ngân thấy y tỉnh thì mừng rỡ khôn xiết, lập tức ném phăng con chim nhỏ sang một bên, lao lòng Lận Huyền Chi ôm c.h.ặ.t lấy thắt lưng y. “Lúc nãy Thẩm Trường Canh đem tới vây bắt, suýt nữa gặp .”

Lận Huyền Chi ôm c.h.ặ.t lấy , dịu dàng trấn an: “Làm chuyện gặp ? Chúng dù sống c.h.ế.t cũng sẽ ở bên .”

Trong khi đó, Phượng Kinh Vũ – chú chim tội nghiệp ném sang một bên – lồm cồm bò dậy, nhảy cẫng lên c.h.ử.i bới: “Ngươi thật to gan! Dám ném bổn vương! Ngươi phận bổn vương cao quý thế nào ? Ngươi tin bổn vương vặt sạch lông ngươi, cho ngươi lỏa   bàn dân thiên hạ !”

Lận Huyền Chi khẽ nhạt, dùng hai ngón tay kẹp lấy cổ Phượng Kinh Vũ xách lên: “Ta thấy con Phượng Hoàng nhãi con béo tròn mập mạp, chắc thịt cũng ngon lắm, nướng lên thì vị thế nào nhỉ?”

Phượng Kinh Vũ trợn ngược mắt: Cái tên đại mỹ nhân mà hung tàn quá !

 

Đoạn Vũ Dương sững sờ khi đến danh xưng Phượng Hoàng. Truyền thuyết kể rằng vị Phượng Hoàng cuối cùng – Cửu Thiều Đế Quân – hy sinh trong trận Thần Ma đại chiến vạn năm để trấn áp yêu ma. Phượng Kinh Vũ đến tên đó, đôi mắt kim hồng thoáng qua một nét buồn thâm thẳm.

Nó vốn là đứa trẻ sinh thấy mặt cha. Phụ vương nó mất khi nó chào đời, cha nó m.a.n.g t.h.a.i nó trong nghìn năm cũng lặng lẽ . Nó một phá vỏ, một bảo vệ Tây Hoàng Cung giữa Cửu Giới đầy rẫy kẻ thù. Dù cao quý, nhưng nó vô cùng cô độc. Cảm nhận sự chăm sóc vụng về nhưng chân thành của Yến Thiên Ngân, nó bèn dụi đầu tóc , tận hưởng ấm từ chủ nhân nhỏ bé .

Tuy nhiên, Lận Huyền Chi đầy cảnh giác: “Phượng Hoàng vốn sinh từ núi Ngô Đồng ở Tây Giới. Một con Phượng Hoàng Cửu Giới đột nhiên xuất hiện ở Ngũ Châu đại lục , e rằng đơn giản là lạc đường . Nó khó thuần dưỡng, mang đến nhiều phiền phức.”

Phượng Kinh Vũ run rẩy Lận Huyền Chi. Nó hiểu y nhận nuôi nó. Yến Thiên Ngân thấy vội vàng bao bọc lấy nó: “ đại ca, lúc nãy Mao Mao cứu mạng chúng mà!”

Phượng Kinh Vũ chẳng buồn sửa cái tên "Mao Mao" nữa, nó dùng ánh mắt long lanh, tội nghiệp Lận Huyền Chi, cố gắng tỏ ngoan ngoãn để . Bởi lẽ, ngàn năm cô độc, đây là đầu tiên nó cảm nhận thực lòng lo lắng, che chở cho nó đến thế.

Loading...