Trọng sinh chi chí tôn tiên lữ - 160

Cập nhật lúc: 2026-02-15 02:47:42
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

182

 

Sau một hồi đám đông vây quanh, cuối cùng Lận Lưu Xuân đen mặt xông "giải vây", lôi bằng Lận Huyền Chi và Yến Thiên Ngân ngoài thì sự việc mới tạm lắng xuống.

Mọi luyến tiếc giải tán, ai nấy đều vội vàng đóng cửa để cấp báo tin tức động trời ngoài.

Trong phòng Lận Lưu Xuân.

Đóng c.h.ặ.t cửa , Lận Lưu Xuân mân mê viên Trúc Cơ Đan tròn trịa tay, vật xuống ghế bập bênh thở hắt một , mắng: " là lũ thấy sự đời! Có mỗi một viên Trúc Cơ Đan mà như bắt vàng, cuồng nhiệt đến thế là cùng!"

"Đương nhiên là đáng để cuồng nhiệt ." Lận Huyền Chi thản nhiên đáp.

Lận Lưu Xuân giật khóe miệng: "Tiểu t.ử nhà ngươi, quy tắc ' cãi trưởng bối' ?"

Lận Huyền Chi liếc ông một cái, nhàn nhạt : "Tứ trưởng lão tưởng rằng ai cũng giống ngài, kiến thức rộng rãi, Thái Sơn sụp ngay mắt cũng biến sắc ?"

Lận Lưu Xuân: "..." Thằng ranh đúng là khéo mồm.

Bị đ.á.n.h thức giữa đêm đám đông phiền, nhưng khi câu nịnh nọt mát tai , sắc mặt khó coi của Lận Lưu Xuân cũng dịu phần nào. Ông sang Yến Thiên Ngân lúc mới dám ngẩng đầu lên khỏi Lận Huyền Chi, cau mày hỏi: "Giờ cháu đang ở mức Luyện Khí tầng bảy?"

Yến Thiên Ngân vẫn còn hoảng, khẽ gật đầu: "Vâng ạ, Luyện Khí tầng bảy."

Lận Lưu Xuân nghi hoặc: "Ta nhớ lầm thì lúc rời Lận gia, cháu mới chỉ ở Luyện Khí tầng năm?"

Lận Huyền Chi trong lòng khẽ động. Đừng Lận Lưu Xuân hằng ngày năng lộn xộn, trí nhớ vẻ lúc nhớ lúc quên, nhưng thực tế ông khả năng quan sát cực kỳ nhạy bén. Những chi tiết nhỏ mà khác bỏ qua, ông đều thấu và ghi nhớ kỹ.

Yến Thiên Ngân gãi đầu ngượng nghịu: "Vâng, lúc đó cháu còn yếu."

Lận Lưu Xuân cạn lời một chốc gặng hỏi: "Ta hỏi là tại trong thời gian ngắn như , cháu thăng tiến tận hai tầng liên tiếp?"

"À, cái đó hả..." Yến Thiên Ngân ngẫm nghĩ đáp: "Hôm đó cháu ngủ liền một mạch ba ngày ba đêm, chẳng tỉnh dậy thấy lên tầng bảy ."

Lông mày Lận Lưu Xuân giật giật, gương mặt hiện rõ dòng chữ: "Cháu đang đùa đấy ?"

Lận Huyền Chi thấy buồn nhưng vẫn giữ thể diện cho trưởng lão nhà . Hắn ho khẽ một tiếng để nén , nghiêm chỉnh : "Tứ trưởng lão, A Ngân thật đấy, nửa lời gian dối ."

Lận Lưu Xuân khóe môi run rẩy: "Cơ duyên kiểu gì thế ?"

Lận Huyền Chi đương nhiên thể việc phong ấn trong A Ngân đột nhiên lỏng lẻo, chỉ lắc đầu: "Cháu cũng nghĩ mãi mà , nếu thì hiện giờ A Ngân chắc chỉ dừng ở tầng bảy ."

Lận Lưu Xuân cũng truy hỏi thêm. Những chuyện kỳ dị trong tu chân giới ông gặp ít, Thiên Đạo vô thường, chuyện gì cũng thể xảy . Ông viên đan d.ư.ợ.c, hỏi vài câu về kỹ thuật luyện đan. Khi đây là đầu tiên trong đời Yến Thiên Ngân luyện thành đan, biểu cảm mặt ông trở nên vô cùng đặc sắc.

"Ta thật sự ," Lận Lưu Xuân với giọng phức tạp, "Động lực nào khiến cháu hàng nghìn thất bại vẫn dám tiếp tục xuống tay luyện đan?"

Theo lẽ thường, một luyện đan sư dù tư chất kém đến mấy, thất bại chừng trăm thể luyện loại đan cơ bản nhất . Yến Thiên Ngân thất bại cả nghìn thành nổi một viên đan, nếu là khác thì 99% bỏ cuộc từ lâu.

"Bởi vì..." Yến Thiên Ngân khựng một chút. Lận Lưu Xuân vểnh tai lên . "Bởi vì... nghèo quá ạ!"

Lận Lưu Xuân: "..." Cái gì? Đáp án kiểu gì thế ?

"Cháu giải thích rõ xem nào!" Lận Lưu Xuân nén giận .

"Tại đại ca cháu tiêu tiền giỏi quá, cháu sợ ngày hai em ăn xin. Thế nên cháu tự nhủ luyện đan cho bằng để bán lấy tiền cho đại ca tiếp tục 'phá của'. Cứ nghĩ thế thôi là cháu luyện thành luôn." Yến Thiên Ngân thành khẩn .

Lận Huyền Chi cảm động đến mức . Hắn tự hỏi bản rốt cuộc "phá" đến mức nào mà để đứa em nhỏ lấy việc kiếm tiền nuôi động lực luyện đan thế ?

"A Ngân," Lận Huyền Chi xoa đầu , "Đại ca dặn em một việc."

"Đại ca ạ." Yến Thiên Ngân ngước khuôn mặt lấm lem than đen .

Lận Huyền Chi lời thấm thía: "Sau nếu ai hỏi em về kinh nghiệm thành công, em nhất định đừng thật nhé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-chi-chi-ton-tien-lu/160.html.]

Yến Thiên Ngân: "... Vâng ạ."

Lận Lưu Xuân cũng chịu thua, dở dở . Sống bao nhiêu năm, ông thấy đột phá vì cứu cha cứu , vì cận kề cái c·hết, chứ thấy ai luyện thành viên Trúc Cơ Đan vạn vàng chỉ vì... kiếm tiền.

Ông vô cùng tán thành lời dặn của Lận Huyền Chi, gật đầu: ", ngoài cứ là 'Cảm ứng Thiên Đạo, đột nhiên giác ngộ' là ."

 

Lận Lưu Xuân ngáp một cái, cơn buồn ngủ kéo đến. Ông lấy bình đan d.ư.ợ.c , bỏ viên Trúc Cơ Đan ném cho Lận Huyền Chi: "Việc tính , đan do Thiên Ngân luyện, dùng bán tùy hai đứa quyết định."

"Đa tạ tứ trưởng lão."

Lận Lưu Xuân phẩy tay đuổi . Ông cũng giữ đan cho gia tộc, nhưng nghĩ , Lận gia chẳng giúp gì cho Thiên Ngân trong việc luyện đan , ông nỡ dày mặt đòi. Hơn nữa, với tính cách của Lận Huyền Chi, chắc chắn sẽ để t.ử Lận gia chịu thiệt.

Hai trở về phòng. Yến Thiên Ngân tiếc nuối căn phòng nổ nát bét của dọn đồ sang phòng đại ca.

"Đại ca, lò nổ mất , em đau lòng quá."

"Đau cái gì, chỉ là cái lò thôi mà." Lận Huyền Chi lau vết bẩn mặt , chẳng chút nề hà.

"Sao đáng giá chứ! Đại ca nghĩ thế là nguy hiểm lắm đấy." Yến Thiên Ngân bấm đốt ngón tay: "Hỏa Vân Thạch tốn bốn vạn kim, kể các nguyên liệu khác và công sức của ... Trời ơi, em lỗ vốn !"

Yến Thiên Ngân đau khổ đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân. Lận Huyền Chi thì thấy thật thất bại khi để đứa em nhỏ lo toan cơm áo gạo tiền đến mức .

"Lò mất thì luyện , em luyện thành đan mới là bất ngờ lớn nhất." Lận Huyền Chi an ủi.

Yến Thiên Ngân nghĩ cũng thấy đúng, nhe hai hàm răng trắng bóc : " ạ! Em tìm bí quyết , luyện thêm vài viên là bù hết!"

"Vậy viên đan em định xử lý thế nào?"

"Đại ca định cũng ạ!"

"Nếu là , em tự ăn nó."

Yến Thiên Ngân tiếc rẻ: "Đây là thứ , bán khối tiền đấy ."

"Vì là thứ nên mới để cho dùng."

"Không, em lỗ cái lò , em bán bù lỗ!" Yến Thiên Ngân kiên quyết.

"Em ăn ." Lận Huyền Chi cũng kiên quyết kém.

"Bán mà, bán mà..." Yến Thiên Ngân lắc tay đại ca nũng.

Chưa kịp hết câu, Lận Huyền Chi nhanh tay nhét viên đan miệng . Yến Thiên Ngân "ừng ực" một cái, viên đan d.ư.ợ.c quý giá trôi tuột xuống bụng.

Yến Thiên Ngân: "..." Em quá.

Lận Huyền Chi hài lòng vỗ vai : "Đêm nay Trúc Cơ , loại cực phẩm chắc chỉ tốn hai canh giờ thôi."

Cảm nhận luồng nhiệt lưu đang cuồn cuộn trong đan điền, Yến Thiên Ngân kịp dỗi nữa, vội vàng xuống đả tọa hấp thu d.ư.ợ.c lực.

Lận Huyền Chi bên cạnh bảo vệ, trong lòng vẫn thắc mắc: "Tại A Ngân tay luyện Hoàng cấp đan d.ư.ợ.c? Điều hợp lý, đan sư hiếm khi luyện đan vượt cấp tu vi của ."

Trong thức hải, Hồn Châu thong thả lên tiếng: "Vì ngươi là kẻ chiếm hết thiên thời địa lợi nhân hòa. Đan hỏa trong nó là Âm Hỏa, cái lò ngươi luyện là Thuần Dương Hỏa. Một âm một dương dung hợp hảo mới tạo viên Trúc Cơ Đan cân bằng tuyệt đối . Mà đan d.ư.ợ.c cân bằng là thứ khó luyện nhất đấy."

Hồn Châu dừng một chút, kinh ngạc hỏi: "Đừng với là nó mới tập luyện đan chọn ngay Trúc Cơ Đan để thử đấy nhé?"

Lận Huyền Chi nhớ những mua linh thực, đúng là Yến Thiên Ngân chọn loại rẻ tiền để luyện... mà phương t.h.u.ố.c Trúc Cơ Đan công khai rộng rãi và nguyên liệu vốn quá đắt.

"Hình như... đúng là ."

"Trời đất ơi!" Hồn Châu rống lên: "Giới trẻ bây giờ ngông cuồng thế ? Vừa bắt đầu luyện Trúc Cơ Đan, nó định bay lên trời luôn ?"

Lận Huyền Chi em trai , mỉm tự hào: "A Ngân nhà đúng là giỏi nhất!"

Loading...