Trọng sinh chi chí tôn tiên lữ - 116

Cập nhật lúc: 2026-02-14 13:52:48
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

138

Phùng Giai Niên vốn là kiến thức rộng rãi, tự nhiên từng qua về Huyền Âm Chi Thể.

Có một sinh mang theo âm khí nồng đậm, vốn là "vật chứa" tự nhiên của ma tu. Nếu theo con đường đạo tu chính thống, họ sẽ gặp vô vàn trắc trở, nỗ lực bỏ gấp nhiều tu sĩ khác mà khó khăn thì cứ thế tăng dần theo thời gian.

Mới qua, Yến Thiên Ngân quả thực giống kẻ mang thể ma tu, nhưng khi Phùng Giai Niên bình tâm quan sát kỹ , dễ dàng nhận âm khí trong cơ thể do tu luyện ma công mà thành, mà là luồng âm hàn tự phát từ sâu bên trong cốt tủy.

Phùng Giai Niên nén nổi sự áy náy, chắp tay hướng về phía Yến Thiên Ngân hành nửa lễ, chân thành : "Quả thực là hiểu lầm, mong hai vị rộng lòng thứ ."

Lận Huyền Chi khẽ kéo Yến Thiên Ngân, che chắn lưng . Gương mặt vẫn nhàn nhạt, vui cũng chẳng giận, lên tiếng: "A Ngân tuổi còn nhỏ, tu vi thấp, dám nhận cái lễ của Phùng đạo hữu."

Lúc , Lận Huyền Chi trông vẻ như đang sinh khí, nhưng thái độ đó hề biểu hiện ngoài mặt. Chính vì sự khó đoán mà Phùng Giai Niên càng thêm thấp thỏm, đối phương đang nghĩ gì.

Phùng Giai Niên ngượng ngùng xoa mũi, thẳng dậy : "Thật sự xin . Chỉ là ngờ trong đời thể thấy thứ hai mang thiên sinh Huyền Âm Chi Thể."

Huyền Âm Chi Thể, e là trong cả triệu mới một, quả thực hiếm thấy vô cùng.

Lận Huyền Chi , thoáng ngẩn như đang suy tính điều gì. Yến Thiên Ngân thì chớp mắt, tò mò hỏi: "Hóa còn giống ? Người đó là ai ? Cũng là tu sĩ ạ?"

"Người quen tự nhiên đều là tu sĩ." Phùng Giai Niên gật đầu, "Ta Thiên Cực Tông từ nhỏ, trong tông môn nơi nơi đều là thiên tài cường giả. Thế nhưng duy nhất khiến tâm phục khẩu phục chính là vị mang Huyền Âm Chi Thể đó."

Ánh mắt Lận Huyền Chi thoáng chút thẫn thờ, dường như chạm một ký ức xa xăm nào đó.

Yến Thiên Ngân vẫn nhận sự khác lạ của đại ca , hỏi tiếp: "Người đó... chắc là tu luyện khó khăn lắm nhỉ?"

Theo lẽ thường thì đúng là , bởi Thiên Đạo vốn chính thống, vạn vật hướng về ánh sáng và mang tính dương, còn Huyền Âm Chi Thể là một sự tồn tại nghịch thiên.

Phùng Giai Niên đầy vẻ cảm khái và sùng bái, đáp: "Ngược , nọ là sủng nhi của trời cao. Linh căn của chính là Băng linh căn cực kỳ hiếm gặp!"

"Oa, Băng linh căn!" Yến Thiên Ngân trợn tròn mắt kích động, "Đó chẳng là một loại Thiên linh căn ? Hàng triệu mới một đấy!"

" ." Phùng Giai Niên gật đầu, "Huyền Âm là âm, Băng linh căn cũng là âm. Âm âm thành dương, vị sư của quả là sai quá hóa đúng, cơ duyên xảo hợp Thiên Đạo ưu ái, đúng là một đại tạo hóa."

Yến Thiên Ngân hít một khí lạnh, gương mặt tràn đầy ngưỡng mộ: "Lợi hại quá! Vậy tốc độ tu luyện của chắc chắn nhanh hơn thiên tài bình thường nhiều."

Phùng Giai Niên gật đầu lia lịa: "Dù tuổi đời còn trẻ, nhưng lúc chuẩn xung kích lên hàng Hoàng giai tu sĩ ."

"Lợi hại đến thế cơ ạ?" Yến Thiên Ngân kinh ngạc đến mức khép nổi miệng.

Đều là Thối Thể kỳ, nhưng nhất trọng và tam trọng là cách biệt một trời một vực. Có những cả đời cũng vượt qua nổi, ngay cả ở Lận gia cũng kẻ kẹt ở đỉnh phong nhất trọng suốt cả trăm năm mà chẳng tìm thấy cửa . Vậy mà , xem chừng còn nhỏ tuổi hơn cả Phùng Giai Niên, tốc độ tu luyện đó quả thực là kinh hồn bạt vía.

Phùng Giai Niên thấy phản ứng của Yến Thiên Ngân thì tỏ vẻ hài lòng, gật đầu : "Đệ cũng thấy đáng sợ đúng ? Chúng ai cũng hâm mộ . Chỉ là, cái Huyền Âm Chi Thể của ... khụ, chút... khó ."

Ánh sáng trong mắt Yến Thiên Ngân lập tức héo rũ. Nói là "khó " còn là nể mặt lắm , đúng gọi là "thảm hại" mới đúng.

Cậu gãi mũi, nhỏ giọng : " thế ạ, là Mộc Hỏa song linh căn. Mộc và Hỏa tuy phân âm dương, nhưng vì tu ma đạo nên phần âm coi như bỏ . Phần dương mộc và dương hỏa xung đột trực tiếp với tính âm của cơ thể, nên luyện đan bao giờ thành công cả."

Âm hỏa trong cơ thể cộng thêm linh căn dương tính, hai thuộc tính trái ngược ép một chỗ, nổ lò mới là lạ.

Phùng Giai Niên thấy lỡ lời buồn, vội vàng chữa cháy: "Thật trời tuyệt đường , Mộc Hỏa song linh căn thì tin nhất định sẽ ngày tìm cơ duyên để trở thành một luyện đan sư thực thụ!"

Yến Thiên Ngân gật đầu, : "Đệ cũng nghĩ . Thế nên nếu thấy luyện đan thành công, đừng nghi ngờ tu ma đạo đấy nhé."

Nhắc đến chuyện , Phùng Giai Niên thấy như tát mặt, xua tay liên tục, khổ: "Chuyện sai, tuyệt đối sẽ nghi ngờ nữa."

Yến Thiên Ngân xua tay vẻ chấp nhặt: "Không , dù gì nhiều cũng hiểu lầm , quen . Sau nếu ai nghi ngờ , nhớ giúp vài câu là ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-chi-chi-ton-tien-lu/116.html.]

Phùng Giai Niên gật đầu lia lịa: "Nhất định, nhất định!"

Lận Huyền Chi vẫn thèm cho Phùng Giai Niên lấy một sắc mặt , chỉ lạnh lùng chằm chằm khiến đối phương càng thêm quẫn bách và áy náy. Cuối cùng, Phùng Giai Niên để một lọ đan d.ư.ợ.c vội vàng chạy biến.

Yến Thiên Ngân chớp mắt, đặt A Bạch xuống cầm lọ t.h.u.ố.c lên xem, ngạc nhiên reo lên: "Hóa là mười viên Đuổi Hàn Đan ạ!"

Lận Huyền Chi đổ một viên xem nhận xét: "Phùng Giai Niên tuy nhẹ , nhưng cách hành xử."

Yến Thiên Ngân gật đầu: "Vâng, ngờ tu sĩ địa vị cao như chịu xin t.ử như ."

"Ta chuyện đó." Lận Huyền Chi lắc đầu, "A Ngân đỉnh cao của việc tặng lễ là gì ?"

"Đệ , tặng quà cho ai bao giờ ."

Lận Huyền Chi ôn tồn : "Chính là 'gãi đúng chỗ ngứa', đưa đúng thứ cần."

Yến Thiên Ngân trầm ngâm gật đầu: "Đại ca chí lý." Tặng quà đúng chỗ, đôi khi còn kết thành thù.

Cơ thể Yến Thiên Ngân Phùng Giai Niên nhầm là Huyền Âm Thể, mà lọ đan d.ư.ợ.c chính là linh d.ư.ợ.c áp chế hàn khí âm khí, thư giãn gân mạch, cho mang hàn khí đó.

Yến Thiên Ngân l.i.ế.m môi hỏi: "Vậy uống cái tác dụng gì ?"

"Hắn nhầm là Huyền Âm Thể, nhưng thực chất là Minh Âm Thể." Lận Huyền Chi đoạn khựng một chút chuyển lời: "Uống thì chỉ lợi hại, chỉ là tác dụng bổ trợ sẽ nhiều lắm thôi."

Yến Thiên Ngân tươi rói: "Cứ hại là , coi như nhặt của hời, còn hơn , đại ca đừng lo."

"Đệ đúng." Lận Huyền Chi đưa tay xoa đầu .

Trước đây, từng nhắc tới Minh Âm Thể mặt . Loại thể chất e rằng khắp đại lục Ngũ Châu tìm nổi thứ hai, kẻ từng danh chắc cũng chỉ đếm đầu ngón tay. Kiếp , cũng một thời gian dài ở dạng linh hồn, nhờ cơ duyên mới sự thật về thể chất của Yến Thiên Ngân. Tuy nhiên, lỡ lời một chút cũng chẳng ngại, bởi là A Ngân chứ ai khác.

Yến Thiên Ngân mân mê lọ đan d.ư.ợ.c, thoáng lo âu: "Đại ca, thực sự lo khi tới Trung Châu sẽ những tu sĩ lợi hại thấu."

Lận Huyền Chi nắm lấy tay , bao bọc trong lòng bàn tay ấm áp của : "Ban nãy Phùng Giai Niên vô tình nhắc nhở , A Ngân vốn là âm thể, giống ma tu đến bảy phần. Thể chất điểm , ít nhất nó thể lá chắn cho ."

Yến Thiên Ngân gật đầu : "Đệ cũng nghĩ , chỉ cần tu đan đạo nhưng mang Huyền Âm Thể thì chắc chẳng ai nghi ngờ nữa."

Lận Huyền Chi mỉm . là " trong cuộc u mê, ngoài cuộc tỉnh táo". Trước đây cứ mãi loay hoay với việc để giấu ma khí và âm khí khi A Ngân theo con đường ma tu, mà quên mất rằng bản thể chất của vốn dĩ khiến lầm tưởng. Chính vì thế mà nhiều tu sĩ ghét bỏ và gần .

Không ngờ "đại ẩn ẩn ư thị" (ẩn nơi phố thị), đạo lý " chân đèn tối" hiệu nghiệm như . Cứ để công khai thể hiện âm khí ngoài, ngược sẽ nghi ngờ gì cả.

Nghĩ thông suốt, Lận Huyền Chi lấy từ trong túi trữ vật một bộ pháp bào trắng tinh khôi thêu những sợi chỉ bạc chìm đầy tinh tế, đưa cho Yến Thiên Ngân.

"Đại ca, đây là..."

"Đây là pháp bào luyện chế cho A Ngân." Ngón tay Lận Huyền Chi lướt nhẹ những sợi chỉ bạc, "Trên những sợi tơ khắc một đạo phòng ngự trận pháp, còn những viên châu nhỏ thể che giấu bớt âm khí . A Ngân thử xem ."

Yến Thiên Ngân ôm c.h.ặ.t bộ quần áo, cảm động : "Đa tạ đại ca, cứ tưởng đại ca chỉ đồ cho A Cốt mà quên mất ."

Lận Huyền Chi bật : "Ngốc quá."

Yến Thiên Ngân tung tăng ôm quần áo chạy bình phong thử. Lận Huyền Chi thầm nghĩ: Không A Ngân thích nhỉ?

Ý nghĩ lóe lên, Hồn Châu "hừ" một tiếng, giọng điệu đầy vẻ tức tối: "Cái thằng nhóc , nó mà dám thích ! Tơ tằm Ngũ Hỏa dệt thành áo, Thiên Ti Đằng tám trăm năm thêu trận pháp phòng ngự, thêm một vầng Minh Hà Châu vô giá. Tê... ngươi điên , đem mấy thứ đó quần áo cho nó mặc? Bản tôn hồi đỉnh cao nhất cũng chẳng dám xa xỉ đến mức !"

Lận Huyền Chi thì buồn : "Nguyên liệu từ trong sách rơi thì dùng thôi. Tu vi của hiện giờ v.ũ k.h.í, chỉ thể quần áo."

"Phi!" Hồn Châu suýt nữa thì trợn ngược mắt, "Mấy thứ đó cái nào lấy cũng là cực phẩm để chế tạo v.ũ k.h.í pháp bảo cao giai, cực khó tìm, mà ngươi dám lãng phí như thế! Tức c.h.ế.t mà! Bây giờ thì để ! Đầu óc ngươi chứa cái gì hả?"

Lận Huyền Chi chẳng hề bận tâm, chỉ nhẹ tênh đáp: "Ngươi đúng, nếu để luyện v.ũ k.h.í chắc chắn sẽ bán giá cao hơn, lợi ích lớn hơn. A Ngân xứng đáng với những gì nhất. Thấy đồ , liền nhịn để dùng, chuyện thực sự khống chế nổi."

Loading...