Trọng Sinh Chi Báo Thù: Tiểu Thư Nhặt Rác Lật Đổ Hào Môn - C5
Cập nhật lúc: 2026-03-15 20:23:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 5: NGHỆ NHÂN TRONG VŨNG BÙN VÀ BẢN VẼ THỨC TỈNH LINH HỒN
Phố huyện về trưa bắt đầu hầm hập cái nắng hanh hao của mùa đông. Tĩnh Nhu dắt A Lực xuyên qua những dãy hàng xén, băng qua khu chợ cá tanh nồng để tiến về phía cuối con phố, nơi những mái nhà ngói đỏ nhường chỗ cho những túp lều lụp xụp dựng tạm bợ bằng tre nứa và tôn rách.
Nơi cô đến là một xưởng mộc bỏ hoang, đúng hơn là một cái xác nhà cửa, sát bên một con mương nước đen ngòm. Đây là nơi trú ngụ của Diệp "nát" – thợ mộc mà ở kiếp , Tĩnh Nhu từng danh là "kẻ điên thiên tài". Người đồn rằng ông từng là thợ chính của một xưởng mộc hoàng gia danh tiếng, nhưng vì một biến cố t.h.ả.m khốc mà cả gia đình mất mạng, ông rơi cảnh rượu chè be bét, sống dật dờ như một bóng ma.
"Nhu , em chắc là tìm lão già ?" – A Lực bịt mũi vì mùi rượu nồng nặc trộn lẫn với mùi gỗ mục bốc từ gian nhà – "Người lão hâm lắm, gã quản gia của nhà giàu tỉnh xuống mời lão bộ cửa, lão còn cầm đục đuổi chạy tóe khói."
Tĩnh Nhu đáp, cô dừng một tiệm tạp hóa nhỏ, dùng 10 tệ trong tiền kiếm để mua một bình rượu nếp cái hoa vàng loại ngon nhất và một gói giò lụa thơm phức.
"Đi thôi, chìa khóa để mở lòng một thiên tài là tiền, mà là sự thấu cảm." – Tĩnh Nhu bình thản bước đống đổ nát.
Bên trong xưởng mộc, bụi mù bám dày đặc những chiếc bào, chiếc đục gỉ sét. Giữa sàn nhà đầy phoi bào và rác rưởi, một đàn ông trung niên tóc tai bù xù, quần áo vấy bẩn đang co quắp bên cạnh một khúc gỗ mít dở dang. Tiếng ngáy pho pho xen lẫn mùi rượu rẻ tiền nồng nặc khiến gian thêm phần u uất.
Tĩnh Nhu hiệu cho A Lực ngoài, còn cô chậm rãi tiến gần. Cô gọi, cũng lay tỉnh ông . Cô lặng lẽ mở nút bình rượu nếp. Mùi hương nồng nàn, ngọt lịm của rượu ngon ngay lập tức lan tỏa, len lỏi cánh mũi của đang say ngủ.
Diệp "nát" khẽ động đậy. Đôi mắt đỏ ngầu, đờ đẫn của ông từ từ mở . Việc đầu tiên ông là hít một thật sâu, bật dậy nhanh như một con thú thấy mồi.
"Rượu... rượu ngon ở ?" – Giọng ông khàn đặc, run rẩy.
Khi thấy một đứa bé gái nhỏ nhắn đang cầm bình rượu tay, Diệp "n khựng , vẻ mặt bỗng chốc trở nên hung dữ: "Nhóc con! Ai cho mày đây? Cút ngay khi tao dùng cái đục xuyên qua mày!"
Tĩnh Nhu vẫn yên, cô thong thả rót một chén rượu cái bát sứt mẻ nhặt bàn, đẩy nhẹ về phía ông : "Rượu nếp cái hoa vàng ủ ba năm, thêm một miếng giò lụa phố huyện. Cháu đến để xin xỏ, cháu đến để mời ông uống một chén."
Diệp "nát" chén rượu, cổ họng giật liên hồi. Cơn thèm khát đ.á.n.h bại sự cảnh giác. Ông chộp lấy chén rượu, tu sạch trong một , thở hắt một cách sảng khoái. Miếng giò lụa béo ngậy cũng nhanh ch.óng biến mất vài nhai ngấu nghiến.
"Hừ, rượu ngon, đồ ăn . Nói , mày cái gì? Định nhờ lão già đóng cái quan tài cho nhà mày cái ghế gỗ tạp?" – Diệp "nát" lau miệng, ánh mắt bắt đầu tỉnh táo hơn nhưng vẫn chứa đầy vẻ khinh bạc.
Tĩnh Nhu khẽ mỉm , cô trả lời trực tiếp mà lấy từ trong rổ một tờ giấy bản cũ, đó cô dùng than vẽ sẵn một sơ đồ kỹ thuật. Cô đặt tờ giấy lên mặt bàn gỗ đầy bụi.
"Cháu hỏi ông... mộng khóa , đời còn ai ?"
Diệp "nát" định buông lời mỉa mai, nhưng khi liếc tờ giấy, đồng t.ử của ông bỗng co rụt . Ông vồ lấy tờ giấy, đưa sát tận mắt, đôi bàn tay thô ráp vốn đang run rẩy vì thiếu rượu bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách lạ kỳ.
Đó là bản vẽ của một bộ "Mộng Khóa Bát Quái – Lục Hợp Liên Hoàn". Đây là kỹ thuật ghép mộng thông thường với đinh keo. Đây là đỉnh cao của ngành mộc nhà họ Vân, nơi sáu thanh gỗ thể khóa c.h.ặ.t chỉ bằng các khớp âm dương, một khi khóa thì ngay cả voi kéo cũng rời, nhưng nếu điểm nút, chỉ cần chạm nhẹ là bộ cấu trúc sẽ rã như một phép màu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-chi-bao-thu-tieu-thu-nhat-rac-lat-do-hao-mon/c5.html.]
"Đây... đây là bản vẽ của nhà họ Vân ở Thủ đô? Sao một đứa nhóc như mày nó? Mày lấy cắp ở ?" – Giọng Diệp "nát" lạc , thở trở nên dồn dập.
"Nó trong đầu cháu." – Tĩnh Nhu thẳng mắt ông , ánh mắt sắc sảo như thể thấu tâm can – "Vân gia lụi tàn, kỹ thuật mộng khóa giờ chỉ còn là trò lừa bịp của những kẻ mạo danh ở kinh thành. Cháu xây dựng Vô Niên Các, và cháu cần một đôi bàn tay thể biến bản vẽ thành hiện thực. Ông dám cầm đục , định c.h.ế.t già trong vũng rượu ?"
Diệp "nát" im lặng. Những ký ức đau thương và vinh quang cũ ùa về như thác lũ. Ông đôi bàn tay đầy vết chai sần của , gian xưởng hoang tàn. Suốt mười năm qua, ông tự hứa sẽ bao giờ chạm gỗ nữa, vì mỗi thớ gỗ đều nhắc ông về cái c.h.ế.t của vợ con trong vụ cháy xưởng năm xưa – vụ cháy mà ông nghi ngờ bàn tay của Lâm gia nhúng để cướp đoạt bản thiết kế.
"Xây dựng Vô Niên Các?" – Diệp "nát" cay đắng – "Mày mày đang đối đầu với ai nhóc con? Lâm gia ở Thủ đô là một con quái vật, họ tiền, quyền, cả quân đội chống lưng. Một đứa trẻ nhặt rác và một lão già nát rượu... mày đang mơ ?"
Tĩnh Nhu hề nao núng, cô lấy từ trong túi mảnh gỗ sưa đỏ nhặt ở bãi rác, đặt cạnh bản vẽ.
"Giấc mơ của cháu xây dựng sưa đỏ nghìn năm. Ông xem, đây là 'rác' cháu nhặt . Ở Thanh Khê, vàng coi là bùn, gỗ quý coi là củi. Cháu nguyên liệu, cháu bản vẽ, cháu tiền khởi nghiệp. Cái cháu thiếu duy nhất là một thợ sợ c.h.ế.t để cùng cháu lật đổ ngai vàng của bọn chúng."
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
Diệp "nát" cầm mảnh gỗ sưa lên. Mùi hương và vân gỗ tuyệt mỹ như một liều t.h.u.ố.c kích thích cực mạnh rót huyết quản của một nghệ nhân. Niềm kiêu hãnh vùi dập bấy lâu nay bỗng chốc bùng cháy trở . Ông Tĩnh Nhu, thấy trong đôi mắt nhỏ bé là sự ngây thơ, mà là một sự tàn nhẫn và tham vọng còn lớn hơn cả những kẻ ở kinh thành.
"Được... lắm!" – Diệp "nát" dậy, hình gầy gộc nhưng bỗng chốc toát một khí thế hiên ngang – "Nếu mày dám đ.á.n.h cược, lão già cũng chẳng còn gì để mất. , lão thuê cho đứa trẻ. Lão chỉ cho chủ nhân của Vô Niên Các thực sự."
Tĩnh Nhu cúi chào theo đúng lễ nghi của một nghệ nhân mộc truyền thống: "Cháu chào Nghệ nhân Diệp. Từ hôm nay, ông là thợ chính của Vô Niên Các. A Lực!"
A Lực từ bên ngoài chạy : "Dạ, em đây!"
"Dùng tiền còn , thuê một chiếc xe bò. Mang bộ những dụng cụ còn dùng của bác Diệp về làng Thanh Khê. Mua thêm gạo, muối, thịt và mười lít dầu hỏa. Chúng về dựng xưởng!"
Chuyến xe bò rời phố huyện trong ánh hoàng hôn tà tà. Trên xe, Diệp "nát" ôm khư khư bình rượu nếp, nhưng ánh mắt ông còn đờ đẫn mà sắc sảo, ngừng lướt qua bản vẽ mộng khóa bát quái. Cạnh ông là A Lực đang hào hứng kể về bãi phế liệu, còn Tĩnh Nhu thì im lặng ở cuối xe, đôi mắt về phía dãy núi mờ ảo nơi làng Thanh Khê tọa lạc.
Trong đầu cô đang hình thành nên một kế hoạch chi tiết. Bước đầu tiên thành công: tiền, , nguyên liệu. Bước tiếp theo là biến bãi rác thành một pháo đài. Cô sẽ dùng kỹ thuật mộng khóa của Nghệ nhân Diệp để tạo những món đồ gỗ khiến giới thượng lưu phát điên, đồng thời cài cắm đó những cơ quan bí mật để bảo vệ bản .
"Bác Diệp," – Tĩnh Nhu lên tiếng – "Về đến nơi, việc đầu tiên cháu bác là đóng bàn ghế. Cháu bác dùng gỗ tạp ở bãi rác, dựng cho cháu một hệ thống hàng rào mộng khóa bao quanh lều. Cháu bất cứ ai bước chân phạm vi 10 mét quanh bà nội cháu mà phép, đều sẽ mắc kẹt."
Diệp "nát" hạ bình rượu xuống, cô bé với vẻ kinh ngạc: "Mộng khóa dùng để bẫy? Nhóc con, cháu thực sự biến cái bãi rác đó thành địa ngục ?"
"Không địa ngục," – Tĩnh Nhu lạnh lùng đáp – "Đó là nơi công lý của cháu bắt đầu thực thi."
Chiếc xe bò lộc cộc tiến con đường đất đỏ của làng Thanh Khê. Dân làng tò mò theo, họ thấy con bé nhặt rác mang về một lão già bẩn thỉu và một xe đồ nghề cũ nát. Họ nhạo, cho rằng Tĩnh Nhu hóa điên. họ rằng, từ đống phế thải , một đế chế mang tên Vô Niên Các đang chính thức thức tỉnh, và ngày tàn của những kẻ hống hách ở làng – bắt đầu từ gia đình Trưởng thôn – còn xa.
Tĩnh Nhu sang v.ú nuôi đang chờ ở đầu làng, lòng cô ấm . Kiếp , cô sẽ để bà nhặt rác nữa. Cô sẽ bắt cả thế giới quỳ chân bà.