Trọng Sinh, Cả Nhà Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Sát Xuyên Mạt Thế - Chương 328: Mẹ chắc chắn bạn gái con là người, không phải tang thi chứ?

Cập nhật lúc: 2025-12-27 13:13:49
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ôn Nhượng đẩy Mặc Hàn phòng, bệ cửa sổ sương mù dày đặc bên ngoài.

 

Thân tàu lắc lư, khiến tất cả trong khoang, dù say sóng đều bắt đầu thấy khó chịu.

 

Gió quá lớn, lớn đến mức bên ngoài thể vững.

 

Như Cố Vãn Vãn và Phó Dư An nhỏ xíu thế , buộc sợi dây chân thể thả bay lên trời diều luôn.

 

Mọi ăn chút gì đó trong phòng, vì lắc lư đến mức chẳng còn cảm giác ngon miệng, nên chỉ nhai qua loa vài miếng lương khô cho xong chuyện.

 

Buổi chiều, Phó Thịnh cũng tìm Ôn Thiển đ.á.n.h bài nữa, ở lì trong phòng ngoài.

 

Ôn Thiển ép ở lì tàu một ngày, tối ngủ sớm, sáng hôm tỉnh dậy, phát hiện tình hình còn tệ hơn hôm qua.

 

Ôn Thiển thử boong tàu cảm nhận chút, kết quả ngoài suýt thổi bay, may mà Mặc Hàn phía kịp thời ôm lòng.

 

Hết cách, Ôn Thiển đành về phòng vật vờ.

 

Mười giờ sáng, Phó Thịnh cho gọi Ôn Thiển và Mặc Hàn xuống tầng một gặp mặt. Đến nơi, Ôn Thiển thấy Phó Thịnh .

 

"Chẳng bao giờ gió mới ngừng, cứ đợi mãi thế cũng cách. Hay là chúng nhổ neo ngay bây giờ, về Tân Thành ."

 

Nhổ neo trong ngày gió lớn cũng là hành động sáng suốt, nhưng Phó Thịnh ở đây thực sự quá thiếu cảm giác an .

 

Hắn buổi tối ngủ cũng ngon, cộng thêm Mộ Dung Nhã mấy ngày nay sốt liên miên, Phó Thịnh ngoài chẳng mang theo t.h.u.ố.c men gì, sợ cứ kéo dài mãi Mộ Dung Nhã chịu nổi, đến lúc đó bố cô truy cứu, Phó Thịnh cũng gánh trách nhiệm .

 

Cho nên cân nhắc thiệt hơn, vẫn quyết định khởi hành về ngay bây giờ.

 

Ôn Thiển xong lời , phản đối.

 

Cô vốn còn thắc mắc, đại tiểu thư Mộ Dung mấy ngày nay im lặng tiếng thế, đến gây sự với cô, hóa là ốm liệt giường, lực bất tòng tâm.

 

Hồng Thành tìm vật tư khác , nên rời lúc nào cũng chẳng ảnh hưởng gì lớn.

 

Bây giờ về, tuy đúng là nguy hiểm, nhưng cô và Mặc Hàn mang theo, đều là thành viên trong hệ thống ràng buộc của cô, cho dù xảy chuyện gì, cô cũng thể đưa tất cả gian lánh nạn.

 

Hơn nữa, cô còn một chiếc du thuyền lớn hơn trong gian, nếu tàu gặp nạn, cô thể đổi tàu về.

 

Cho nên Ôn Thiển hoảng, chỉ tùy ý Phó Thịnh. Nếu nhất quyết , thì .

 

Phó Thịnh thấy cả hai đều từ chối, lập tức lệnh khởi hành. tàu chạy bao xa, một con sóng lớn đ.á.n.h bật trở .

 

Phó Thịnh nước tràn khoang tàu, sợ đến mặt cắt còn giọt m.á.u, cũng dám bừa nữa, thế là tàu về bờ.

 

Lần đợi, là đợi suốt năm ngày.

 

Năm ngày , gió lớn cuối cùng cũng giảm bớt một chút, chỉ là sương mù biển càng dày đặc hơn, thấy bất cứ thứ gì phía .

 

Phó Thịnh thực sự đợi nữa, bèn lệnh cho thuộc hạ thử rời nữa.

 

Lần tàu thuận lợi xuất phát, chỉ là hành trình bình thường chỉ mất hai ba tiếng, kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ.

 

Khi họ về đến Tân Thành, là hơn chín giờ tối.

 

Tình hình ở Tân Thành cũng chẳng khác bên là mấy, Phó Thịnh xuống tàu thấy thuộc hạ đợi sẵn bờ, thuận tiện bảo họ bế luôn Mộ Dung Nhã đang sốt cao lên xe.

 

Ôn Thiển nhanh tay lẹ mắt túm lấy tay áo , bắt gặp ánh mắt nghi hoặc của Phó Thịnh, hỏi.

 

"Phó tổng, đồ ông thua bao giờ thì đưa?"

 

Phó Thịnh mấy ngày nay giả c.h.ế.t, tìm Ôn Thiển, nhưng Ôn Thiển bao giờ quên chuyện xảy .

 

Sắc mặt Phó Thịnh trầm xuống, quỵt, nhưng bao nhiêu , thực sự vứt bỏ cái mặt già .

 

Nên chỉ đành nghiến răng đáp: " về chuẩn một chút, ngày mai gọi điện báo cô."

 

"Được, Phó tổng đường cẩn thận."

 

Ôn Thiển sảng khoái buông tay, tiễn Phó Thịnh lên xe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ca-nha-mang-theo-tram-ty-vat-tu-sat-xuyen-mat-the/chuong-328-me-chac-chan-ban-gai-con-la-nguoi-khong-phai-tang-thi-chu.html.]

 

Xe Phó Thịnh đạp ga một cái nhanh ch.óng biến mất trong màn đêm, Ôn Thiển đợi khuất, cũng lấy từ trong gian hai chiếc xe, đó Mặc Hàn.

 

"Thả ."

 

dứt lời, mặt xuất hiện mười mấy gã đàn ông lực lưỡng, chính là những họ bắt ở Hồng Thành mấy ngày .

 

Mấy ngày nay họ cứ chen chúc trong gian của Mặc Hàn, ngủ đến chỗ cũng , khổ sở vô cùng.

 

Bây giờ đột nhiên lôi , họ còn ngơ ngác, cảnh giác xung quanh.

 

Họ chạy, nhưng cơ hội, vì Mặc Hàn vẫn trói họ.

 

"Vậy em đưa về đây, hôm nào liên lạc." Ôn Thiển kéo qua, với Mặc Hàn.

 

Mặc Hàn gật đầu, cô lên xe, đợi Tần Bạch Trúc lái xe , mới gọi của về.

 

Ra ngoài hơn một tuần, kẹt tàu năm ngày, chuyện phá vỡ kế hoạch ban đầu của Ôn Thiển.

 

may mà chuyến còn niềm vui bất ngờ.

 

Cuối cùng cũng về đến căn cứ, Tần Bạch Trúc đạp phanh dừng xe cổng căn cứ, trực đêm trong phòng bảo vệ phát hiện họ, lập tức mở cổng cho .

Tuyền Lê

 

Về đến nhà, Ôn Thiển cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

Cô phát đồ bảo hộ giữ nhiệt kiếm ở Hồng Thành cho đám Mộ Từ còn , đó lôi mười mấy ông lên lầu.

 

Mấy ông dịch chuyển lên, đầu óc vẫn còn choáng váng. Đợi Ôn Thiển mở cửa, họ thấy bước từ trong nhà, tất cả đều sững sờ tại chỗ.

 

Ôn Trường Ninh đám ở cửa, nhíu mày. Sau đó thấy Ôn Thiển .

 

"Bố, con với bố chuyện ! Anh con bạn gái !"

 

Ôn Trường Ninh: "???"

 

Biểu cảm của Ôn Trường Ninh trong chốc lát trở nên vô cùng phức tạp, ánh mắt ông quét qua từng khuôn mặt của mười mấy đàn ông , lờ cảm xúc khó hiểu đột nhiên dâng lên trong lòng, ông hỏi Ôn Thiển.

 

"Ý con là nào trong họ?"

 

Ôn Nhượng về ngay đó vặn thấy câu , sụp đổ hỏi.

 

"Bố, rốt cuộc bố hiểu lầm gì về con ?!"

 

Ôn Trường Ninh lưng , "Thế thì chẳng còn ai khác nữa."

 

"... Cô việc về ."

 

"Con chắc chắn như ?" Ôn Trường Ninh vẫn tin lắm, "Thằng nhóc con đang mơ giữa ban ngày đấy chứ? Trước sống sung sướng con còn chẳng ai thèm, bây giờ mạt thế còn tìm bạn gái?"

 

Ôn Nhượng ông chọc tức đến bật , thấy Lý Mặc , bà giúp lấy công đạo: "Mẹ! Mẹ xem bố kìa! Nói cái kiểu gì thế !"

 

Lý Mặc: "Bố con cũng lý, con chắc chắn bạn gái con là , tang thi chứ?"

 

Lần Ôn Nhượng tắt nụ luôn.

 

Anh trong tiếng nhạo điên cuồng của Ôn Thiển về thư phòng, tự kỷ .

 

Lý Mặc lúc mới những Ôn Thiển mang về, ánh mắt bà lóe lên, hỏi.

 

"Thiển Thiển, đây là?"

 

"À, bạn cũ." Ôn Thiển lúc mới cởi trói cho họ. "Sau họ sẽ ở căn cứ chúng ."

 

Ôn Thiển thẳng họ đến tìm Ôn Trường Ninh, vì bố cô bây giờ chẳng nhớ gì cả, cũng vô dụng.

 

Cô định chuyện với mấy ông , kết quả ngờ, họ lóc lao về phía bố cô.

 

Ôn Trường Ninh mười mấy vây quanh, mặt ngơ ngác, họ trôi cả hình xăm mặt, mở miệng là "đại ca", ông đột nhiên nghi ngờ nhân sinh.

 

 

 

Loading...