Editor: Ngoc Nguyen Ruby (Đá quý đỏ - 红宝石)
Bản dịch đăng duy nhất tại Mangatoon và Monkey D, chép hình thức khi cho phép.
“Lê công t.ử, Lê công t.ử!”
Nhìn gương mặt tuấn tú của Lê Tự Chi trắng bệch, mất huyết sắc, lặng lẽ mặt đất, trong lòng Hạ Trì Uyển thoáng hiện sự sợ hãi. Nàng sợ rằng một nam t.ử tựa như tiên nhân giáng trần như liên lụy mà c.h.ế.t.
Cho đến khi xác nhận Lê Tự Chi vẫn còn hô hấp, Hạ Trì Uyển mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhìn bộ dạng chật vật của , nàng khỏi hít sâu một lạnh.
Lê Tự Chi vốn phong độ nhẹ nhàng, mà lúc quần áo rách nát, nơi y phục rách đều là vết thương, m.á.u thậm chí nhuộm đỏ cả áo khô cứng .
Bộ dạng của Hạ Trì Uyển thật cũng chẳng khá hơn là bao, tóc tai rối bù, y phục xộc xệch.
nàng rõ một điều, ngoài vài vết trầy xước thì thương tích nghiêm trọng nào.
So với nàng, tình trạng của Lê Tự Chi thể dùng bốn chữ “thảm nỡ ” để hình dung.
Nhìn Lê Tự Chi đang hôn mê, Hạ Trì Uyển cũng dám tùy tiện động , chỉ sợ còn những vết thương nàng phát hiện .
Đối diện với Lê Tự Chi bất tỉnh, đây là đầu tiên khi trọng sinh Hạ Trì Uyển cảm nhận sự luống cuống tay chân.
Nàng ngừng tự nhủ:
“Phải bình tĩnh, bình tĩnh… Lê Tự Chi còn đang chờ cứu.”
Hạ Trì Uyển nhớ đến quyển y thư .
Tuy quyển sách ở bên , nhưng vì kiếp nàng hiểu về độc d.ư.ợ.c và cách giải độc, nên khi đời lấy Bách Thảo Tập, phần đầu tiên nàng chính là phần thảo d.ư.ợ.c.
Trùng hợp , trong mấy trang nàng xem qua đúng vài loại thảo d.ư.ợ.c dùng để cầm m.á.u trị thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-bao-thu-phuc-hac-dich-nu/chuong-285-kheo-qua-hoa-vung-10.html.]
Hạ Trì Uyển dám rời xa Lê Tự Chi quá lâu, sợ dã thú mắt thương.
May mà đang ở trong rừng núi, thứ khác thì , nhưng thảo d.ư.ợ.c khó tìm.
Sau khi xử lý đơn giản đám thảo d.ư.ợ.c, nàng đắp chúng lên những vết thương thấy Lê Tự Chi.
Dưới sự kích thích của t.h.u.ố.c, đôi mày của Lê Tự Chi bất giác nhíu .
Thấy vẫn còn phản ứng, Hạ Trì Uyển mới nhẹ nhõm hơn đôi chút. Ít nhất điều chứng tỏ tình trạng của lẽ tệ như nàng tưởng tượng.
Hạ Trì Uyển ghé sát bên tai , khẽ :
“Lê Tự Chi Lê Tự Chi, ngươi tuyệt đối c.h.ế.t . Nếu ngươi c.h.ế.t , ăn thế nào với bá tánh Đại Chu? Làm trả cho họ một vị thiếu tướng quân tài hoa thể bảo vệ Đại Chu đây?”
Kiếp , Lê Tự Chi vẫn luôn sống đến khi Thái t.ử đăng cơ.
Trong thời gian đó, lập nhiều chiến công hiển hách, tiêu diệt cường địch, bảo vệ biên cương Đại Chu.
Nếu còn Lê Tự Chi, thì những chuyện về cũng sẽ thể xảy nữa.
Ngay cả ngoại tổ nàng cũng từng , chính vì Lê Tự Chi mà biên cương Đại Chu yên hơn nhiều, bá tánh nơi biên giới mới thể sống những ngày tháng thái bình.
Hạ Trì Uyển nghĩ rằng Lê Tự Chi thể thấy , thấy trời vẫn còn sớm nên định tìm chút nước.
Dù nàng uống thì Lê Tự Chi cũng cần.
Điều Hạ Trì Uyển là, ngay lúc nàng xoay rời , ngón tay Lê Tự Chi khẽ động đậy.
Tuy đang hôn mê, nhưng cũng mất tri giác.
Trong ý thức mơ hồ của , thấy một giọng dịu dàng.
Ngoc Nguyen Ruby (Đá Quý Đỏ - 红宝石)
Giọng bảo c.h.ế.t. Ngoài điều đó , những thứ khác Lê Tự Chi đều nhớ rõ.
điều còn nhớ là, giọng mềm mại ghé bên tai , thở ấm áp mang theo hương thơm nhẹ nhàng phả tai, khiến cơ thể đầy thương tích của dường như cũng bớt đau vài phần.