Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 90: Điền Tĩnh, Chúng Ta, Từ Từ Thôi

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:43:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

... cứu...” Điền Tĩnh những lời của Cố Nguyệt Hoài, chỉ cảm thấy trái tim lạnh toát.

 

xuyên trong sách, còn kịp thi triển tài năng, thực hiện hoài bão trong lòng, thể c.h.ế.t ?

 

Cố Nguyệt Hoài nhàn nhạt Điền Tĩnh đang giãy giụa trong tay . Cô giống như một con kiến hèn mọn cầu xin, mà chiếc cổ thon dài bóp c.h.ặ.t trong tay mang đến cho cô một loại xúc động khát m.á.u, dường như chỉ cần dùng thêm chút sức lực nữa...

 

“Bé con! Con đừng chuyện dại dột!” Cố Chí Phượng và Cố Đình Hoài đuổi theo ngoài, hai thấy Cố Nguyệt Hoài bóp cổ Điền Tĩnh, đều sợ hãi biến sắc, quanh quất, chỉ sợ cảnh tượng đáng sợ khác thấy.

 

Cơ thể Cố Chí Phượng run rẩy, suýt chút nữa thì nước mắt giàn giụa.

 

Ông mới trải qua chuyện đau lòng con trai g.i.ế.c con gái, ngờ đối mặt với t.h.ả.m kịch con gái trở thành kẻ g.i.ế.c .

 

Nếu nó g.i.ế.c , còn thể sống ?

 

Cố Đình Hoài bước nhanh tới ngăn cản, nhưng đợi đến gần, Cố Nguyệt Hoài buông tay . Điền Tĩnh vì thiếu oxy mà ngã bệt xuống đất, ôm cổ thở hổn hển.

 

Có lẽ thấy động tĩnh, Điền Điềm từ trong nhà chạy .

 

Cô bé kinh hoàng Cố Nguyệt Hoài và chị gái , ngây tại chỗ một lúc lâu, v.út một tiếng chạy tót phòng, còn tiện tay đóng sầm cửa , dường như sợ Cố Nguyệt Hoài đuổi theo trong.

 

Cố Đình Hoài đến bên cạnh Cố Nguyệt Hoài, đưa tay kéo cô một cái, thấy Điền Tĩnh vấn đề gì lớn, khỏi thở phào nhẹ nhõm.

 

Cố Nguyệt Hoài nhếch khóe môi, mí mắt khẽ nâng lên, hé môi : “Điền Tĩnh, Cố Duệ Hoài bố đuổi khỏi nhà , còn là nhà họ Cố nữa. Về cô còn dựa để chuyện gì, thì khuyên cô nên bớt ảo tưởng .”

 

“Cô, cô...” Điền Tĩnh á khẩu, ngước mắt sự ung dung thấu tỏ trong vẻ bình tĩnh của Cố Nguyệt Hoài, cảm giác bất an vì thấu. Lớp da má cô khẽ run rẩy, ôm cổ cúi gằm mặt xuống.

 

Cố Nguyệt Hoài xổm xuống một nửa, Điền Tĩnh co rúm .

 

“Hôm nay chỉ là một bài học nhỏ, Cố Duệ Hoài thì thôi , cô mà còn vươn móng vuốt về phía nhà nữa, sẽ nương tay . Tin , hàng ngàn hàng vạn cách, thể khiến cô c.h.ế.t một tiếng động.”

 

Lời của cô khoác.

 

hiểu về d.ư.ợ.c lý, nếu cũng nhận Thất Phất Hoàn.

 

Giữa việc để Điền Tĩnh c.h.ế.t một cách sảng khoái và khiến cô sống bằng c.h.ế.t, cô chọn vế . Tối nay chỉ là ăn miếng trả miếng, món nợ của Cố Duệ Hoài, luôn trả, bảo cô bình bình tĩnh tĩnh chấp nhận việc suýt bóp cổ c.h.ế.t là điều thể.

 

Cô cho dù thực sự g.i.ế.c c.h.ế.t Điền Tĩnh, cũng sẽ tự tay.

 

G.i.ế.c Điền Tĩnh, cô đền mạng, đáng.

 

“Cô sợ đến đại đội báo cáo với bí thư ?” Điền Tĩnh ho khan vài tiếng, ngước mắt Cố Nguyệt Hoài, giọng mang theo sự phẫn nộ.

 

Cố Nguyệt Hoài mỉm , khó giấu vẻ trào phúng: “Cô cứ , xem bí thư tin cô tin .”

 

“Cố Duệ Hoài viện, Điền Tĩnh tận tâm chăm sóc, hai tình nghĩa sâu đậm, đáng tiếc trong nhà bỏ nổi một trăm tệ tiền sính lễ, nhưng Cố Duệ Hoài một mực đòi cưới Điền Tĩnh, cuối cùng đuổi khỏi nhà. Chậc, một câu chuyện tình yêu cảm động bao.”

 

“Cô xem, nếu Trần Nguyệt Thăng , cô đến huyện Thanh An để thăm chị gái lấy chồng, mà là vì Cố Duệ Hoài, sẽ nghĩ thế nào? Trước Nhậm Thiên Tường, Cố Duệ Hoài, cô còn thể trở thành phụ nữ quan trọng nhất trong lòng ?”

 

“Ồ, lẽ cô bận tâm, suy cho cùng cô cũng gả cho Trần Nguyệt Thăng.”

 

mà, phụ nữ mà, danh tiếng thối nát thì chuyện đều muộn màng, cô xem?”

 

Cố Nguyệt Hoài tủm tỉm , trong giọng điệu thậm chí còn mang theo ý trêu chọc.

 

Điền Tĩnh Cố Nguyệt Hoài, lưng khỏi rịn một tầng mồ hôi lạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-90-dien-tinh-chung-ta-tu-tu-thoi.html.]

 

ngay từ đầu sai , nhận thức sai .

 

Cố Nguyệt Hoài, nữ chính tiểu thuyết , là một kẻ ngu ngốc chiều hư?

 

rõ ràng là một kẻ điên! Một kẻ điên triệt để!

 

Mặc dù sớm Cố Duệ Hoài lời cô xong về nhà sẽ hành động, nhưng ngờ trực tiếp đuổi khỏi nhà. Có thể thấy sự việc hề nhỏ, nhà họ Cố đại loạn cô vui lòng chứng kiến, nhưng tên ngu ngốc tại kéo cô ?

 

Nếu việc cẩn thận, cũng sẽ để Cố Nguyệt Hoài nhắm , suýt chút nữa mất mạng!

 

“Bé con?” Cố Đình Hoài cẩn thận gọi một tiếng.

 

“Anh cả, về nhà thôi.” Cố Nguyệt Hoài dậy, thu nụ , từ cao xuống Điền Tĩnh. Đôi đồng t.ử tĩnh mịch trong trẻo đột nhiên trở nên sâu thẳm, ánh mắt đó khiến Điền Tĩnh nhịn rùng một cái.

 

“Chúng , từ từ thôi.”

 

Một giọng nhẹ nhẹ nương theo gió đêm lọt vành tai, khiến bàn tay Điền Tĩnh siết c.h.ặ.t, gắt gao c.ắ.n môi phát tiếng động.

 

“Bé con...” Giọng Cố Chí Phượng đầy đau đớn, an ủi con gái, nhưng nên gì.

 

“Bố, con , chúng về nhà thôi.” Sắc mặt Cố Nguyệt Hoài vẫn nhợt nhạt, nhưng khóe môi nở nụ nhạt, giống như đây, điều gì bất thường.

 

Cố Chí Phượng Điền Tĩnh một cái, lẳng lặng gật đầu.

 

Ba về đến nhà, Cố Tích Hoài đang ôm Yến Thiếu Đường lo lắng chờ đợi. Vừa thấy về, liền vội vàng hỏi: “Em ? Nguyệt Hoài, em...”

 

Cố Nguyệt Hoài lắc đầu: “Em , cơm nấu xong ?”

 

Nhất thời kích động, khi cảm xúc lắng đọng thì cảm thấy chuyện cũng chẳng là gì. Cố Duệ Hoài... cô tuy cố gắng bù đắp, nhưng kiếp tình cảm của đối với Điền Tĩnh càng sâu đậm, liệu đầu ai cũng chắc .

 

Cô chỉ hy vọng kiếp Cố Duệ Hoài thể sống , đừng trở thành con thí con đường thành công của Điền Tĩnh.

 

Cố Đình Hoài ậm ừ một tiếng, múc cháo trong nồi . Buổi tối đều là lót , ăn những loại lương thực cứng như bánh bao mì sợi. Cháo gạo nấu quá nhừ, nhưng dùng nước giếng gian trong ấm, mùi thơm cũng đậm đà.

 

Cố Nguyệt Hoài đút cho Yến Thiếu Đường ăn tối, cô bé ăn một lúc thì bắt đầu buồn ngủ.

 

Một bát cháo bụng, cô bé nhắm mắt ngủ .

 

Cố Nguyệt Hoài bật , bế Yến Thiếu Đường phòng. Vừa cởi quần áo cho cô bé, cô bé xoay , cuộn chăn ngủ say sưa. Nhìn tư thế , gió táp mưa sa cũng đ.á.n.h thức nổi.

 

Cố Nguyệt Hoài đắp chăn cho cô bé, khỏi phòng.

 

Ba Cố Chí Phượng, Cố Đình Hoài, Cố Tích Hoài giường đất, ai lời nào, nhưng bầu khí nặng nề, vượt xa bất kỳ lúc nào đây. Nếu thực sự lấy một chuyện so sánh, thì chỉ lúc Lâm Cẩm Thư bỏ chồng bỏ con mà thôi.

 

Cố Nguyệt Hoài rũ mắt, chút chán nản : “Bố, các , con ngủ đây.”

 

Những gì cần cô đều , Cố Duệ Hoài khăng khăng theo ý ai cũng cứu , thì cầu về cầu, đường về đường, tóm bớt một bận tâm, cũng là một chuyện .

 

Cố Chí Phượng gật đầu : “Ừ, ngủ , ngủ sớm .” Nói xong, hướng về phía em Cố Đình Hoài, Cố Tích Hoài : “Hai đứa cũng ngủ , ngày mai đều việc kiếm công điểm, thằng ba cũng .”

 

Cố Tích Hoài khựng , gật đầu.

 

Thực sách hơn, nhưng kiếm công điểm là việc tất cả đều , nếu trong nhà lấy gì ăn? Lấy gì uống?

 

 

Loading...