Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 88: Sao Mày Còn Chưa Đi Chết Đi?
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:43:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vậy .” Giọng Cố Nguyệt Hoài nhàn nhạt, ung dung thong thả, hề chút bối rối nào khi khác dùng lời lẽ ác độc nhắm .
“ chẳng là đang thành cho ? Nếu trong lòng Điền Tĩnh thực sự , thì cuốn gói đưa về ngay trong đêm . Anh hai, vẫn nghĩ thông suốt ? Cô căn bản bất kỳ dính líu gì với cả.”
“Điền Tĩnh , chê nghèo đấy! Anh tự hỏi lương tâm xem, điểm nào sánh bằng Trần Nguyệt Thăng?”
Cố Nguyệt Hoài xong, Cố Tích Hoài ở bên cạnh nhịn nín thở. Lời đối với Cố Duệ Hoài mà chẳng khác nào sét đ.á.n.h ngang tai.
mà, nếu thực sự , thì đúng là chẳng điểm nào sánh bằng Trần Nguyệt Thăng cả.
Gân xanh trán Cố Duệ Hoài giật giật, nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t, gắt gao chằm chằm Cố Nguyệt Hoài, giống như đang kẻ thù truyền kiếp nào đó.
Cố Tích Hoài thấy , nhịn bước lên chắn giữa hai , đóng vai trò hòa giải: “Nguyệt Hoài, em bớt vài câu .”
“Sự thật mất lòng, nhưng thể phủ nhận, đúng ?”
Cố Nguyệt Hoài nhún vai, dậy chậm rãi bước đến bên mép giường đất, từ cao xuống Cố Duệ Hoài. Thấy trong mắt ngùn ngụt lửa giận, hận thể vùng dậy tát cô một cái, cô nhịn khẽ một tiếng: “Sao? Chê lời khó ?”
“Cút!” Cố Duệ Hoài nghiến răng nghiến lợi, giọng như bật từ kẽ răng.
“Anh hai, lời Nguyệt Hoài tuy dễ , nhưng... chuyện của Điền Tĩnh, cũng nên suy nghĩ kỹ , đừng cô vài câu êm tai là hồ đồ theo.” Cố Tích Hoài bước lên hai bước, để dấu vết che chắn cho Cố Nguyệt Hoài ở phía .
Cố Nguyệt Hoài tấm lưng mỏng manh của Cố Tích Hoài, thần sắc khoảnh khắc ngẩn ngơ.
Cố Duệ Hoài thì hành động phòng sói của Cố Tích Hoài chọc tức đến nghẹn họng, ác thanh : “Thằng ba, mày đúng là mua chuộc .”
“Mày câm miệng cho ông!”
“Thằng hai! Mày đang cái gì ?”
Giọng của Cố Chí Phượng và Cố Đình Hoài đồng thời vang lên. Hai bước nhà, Cố Chí Phượng hai lời liền xông lên túm lấy tai Cố Duệ Hoài, những cái tát chút lưu tình giáng xuống lưng .
“Ông cho mày ăn hàm hồ, cho mày bậy! Mày còn chút lương tâm nào hả?”
“Cố Duệ Hoài ơi là Cố Duệ Hoài, sớm mày là một con sói mắt trắng, lúc mới sinh ông nên vứt mày xuống hố xí dìm c.h.ế.t cho xong! Bé con vì mày mà hy sinh còn đủ nhiều ? Mày tưởng tại mày giữ cái chân ?”
“Vì một đàn bà, lên núi bẫy thỏ, sói c.ắ.n, còn bắt nhà dọn dẹp tàn cuộc cho mày!”
“Cố Duệ Hoài, mày xem mày sống đáng thương ? Ông đây còn thấy đỏ mặt mày!”
Cố Chí Phượng dùng hết sức lực, đ.á.n.h mắng. Cố Duệ Hoài cũng mím c.h.ặ.t môi hé răng, bày bộ dạng cứng đầu cứng cổ.
Cố Nguyệt Hoài ngay từ lúc ông bắt đầu đ.á.n.h bảo Cố Tích Hoài bế Yến Thiếu Đường phòng trong.
Cô lẳng lặng Cố Duệ Hoài đang gân cổ lên mặc cho những cái tát vang dội giáng xuống . Anh hề chút hối hận nào, thậm chí vì Điền Tĩnh mà sinh lòng oán hận với chính cha ruột của . Tại chứ?
Cố Duệ Hoài của kiếp đối với Điền Tĩnh là sự thích thầm vô cùng kín đáo, từng cố chấp kiên định như .
Cố Nguyệt Hoài nghĩ đến điều gì, đột nhiên nhíu mày.
Biến cố của kiếp ít, trong đó thứ thể xúc tác thúc đẩy tình cảm của Cố Duệ Hoài, chỉ duy nhất chuyến trạm y tế .
Cố Duệ Hoài tự tri chi minh. Kiếp sở dĩ từng miệng, là vì Điền Tĩnh đối với chỉ như trai, hề biểu hiện sự yêu thích. Còn kiếp , cô bằng lòng chủ động đề nghị chăm sóc , đối với mà đây chính là một sự đột phá.
Anh thấy hy vọng, cũng tìm động lực để bản tiếp tục kiên trì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-88-sao-may-con-chua-di-chet-di.html.]
Giờ khắc , Cố Nguyệt Hoài chút dở dở .
Cô báo thù, lưỡi d.a.o nhọn tất nhiên đ.â.m xuyên qua Điền Tĩnh. hiện tại, hai của cô che chắn kín kẽ mặt Điền Tĩnh, điều nghi ngờ gì sẽ khiến việc báo thù của cô càng thêm gian nan. Chẳng lẽ bước ngoặt chỉ thể là Điền Tĩnh gả cho khác? Cố Duệ Hoài từ bỏ ý định?
Anh sẽ từ bỏ ý định ?
Cố Nguyệt Hoài Cố Duệ Hoài đang c.ắ.n răng, sống c.h.ế.t chịu cầu xin tha thứ, nảy sinh nghi vấn và hoài nghi.
Cuối cùng là Cố Đình Hoài nổi nữa, đưa tay cản : “Bố, sức lực nên dùng việc đồng áng, đ.á.n.h con trai dùng sức lớn như chẳng là lãng phí ? Thằng hai cơ thể còn khỏe, nhỡ đ.á.n.h hỏng nữa tốn thêm tiền?”
Cố Chí Phượng gân cổ lên : “Không đ.á.n.h nó nhớ lâu !”
Không là sinh phản cốt, là Điền Tĩnh ở trạm y tế gì với , Cố Duệ Hoài xong lời của Cố Chí Phượng đột nhiên lạnh một tiếng: “Vậy bố đ.á.n.h c.h.ế.t con ! Kiếp lấy Điền Tĩnh, con thà c.h.ế.t còn hơn!”
Lời thốt , như sấm sét bên tai, chấn nhiếp tất cả trong nhà.
Nghe , Cố Chí Phượng khựng , hình lảo đảo một cái.
Ông dám tin Cố Duệ Hoài mang vẻ mặt tàn nhẫn, ăn cả ngã về , đột nhiên cảm thấy từng quen đứa con trai . Nó thực sự là thằng hai miệng lưỡi độc địa, nhưng cảm giác tồn tại trong nhà ?
Cố Đình Hoài dựng lông tơ, kinh hãi : “Thằng hai, mày điên ?!”
Đồng t.ử Cố Duệ Hoài đỏ ngầu, lượt quét qua Cố Chí Phượng, Cố Đình Hoài và Cố Nguyệt Hoài.
Anh mà màng đến vết thương chân, lật chăn từ giường đất bước xuống!
Vóc dáng Cố Duệ Hoài tuy tính là vạm vỡ, nhưng dáng cao. Đôi mắt hẹp dài của nheo , ánh mắt sắc bén như d.a.o, nhưng sắc bén đến cũng bằng những lời thốt khỏi miệng , tuyệt tình đến cùng cực.
“ điên! Là các vì Cố Nguyệt Hoài, tất cả đều điên !”
“Vì nó ghét Điền Tĩnh, nhắm Điền Tĩnh, các liền giận lây sang cô , tước đoạt quyền theo đuổi hạnh phúc của ? Bà nội từng , con nếu tình yêu, thì sống còn giống một con nữa ?”
“ từ nhỏ các ngó lơ, cũng buồn chứ. Bây giờ cuối cùng cũng thấy , cũng một lòng một đối xử với cô , tại các chia rẽ chúng ? Tiểu Tĩnh rốt cuộc sai điều gì? Lại khiến các thành kiến lớn đến ?”
Những lời khiến trong nhà chìm tĩnh mịch như tờ.
Tuy nhiên vẫn xong, ánh mắt Cố Duệ Hoài đột nhiên khóa c.h.ặ.t Cố Nguyệt Hoài.
Giọng của lộ vẻ dữ tợn, thần sắc trong đồng t.ử dần dấu hiệu điên cuồng: “Cố Nguyệt Hoài, tại mày c.h.ế.t ? Nếu mày c.h.ế.t , sẽ còn ai cản trở tao và Tiểu Tĩnh nữa.”
Giờ khắc , hiện lên trong đầu Cố Duệ Hoài, là đôi mắt đẫm lệ như hoa lê trong mưa của Điền Tĩnh, cùng với những lời bi thương đến tột cùng.
“Anh hai Cố, chúng vẫn là đừng qua nữa. Chú Cố, cả Cố, ba Cố, họ đều lời Nguyệt Hoài, mà Nguyệt Hoài đối với em... Chúng tiếp tục qua , họ e rằng ngay cả cũng nhận nữa.”
“Em hiểu, vì em mà thương, em đến chăm sóc , rốt cuộc là sai ở ?”
“Vừa nãy Nguyệt Hoài với em, chỉ cần cô ở đây một ngày, thì tuyệt đối sẽ để em sống yên , em sợ lắm...”
“Xin hai Cố, bây giờ em sẽ đưa về, chúng lén lút cũng đừng gặp mặt nữa.”
“...”
Cố Duệ Hoài xong, còn đợi khác phản ứng , ngay giây tiếp theo, lê cái chân thương lao về phía Cố Nguyệt Hoài. Bàn tay to như chiếc quạt hương bồ bóp c.h.ặ.t lấy cổ Cố Nguyệt Hoài, đồng t.ử đỏ ngầu, giống như một con thú dữ mất lý trí!