Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 85: Cô Ta Hẳn Không Phải Là Người Trọng Sinh
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:43:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bí thư Công xã Hoàng Oanh?” Cố Đình Hoài sửng sốt một chút, ngay đó nghĩ đến điều gì, sắc mặt biến đổi.
Thần sắc chút phức tạp. Mặc dù cách ăn mặc của Lâm Cẩm Thư là cuộc sống của bà trôi qua tồi, nhưng ngờ bà gả cho đầu Công xã Hoàng Oanh. Lại liên tưởng đến một mảnh si tình của ông già ở nhà, nên phản ứng gì.
Điền Tĩnh lùi một bước. Thần sắc cô hoảng hốt, liên tục xua tay: “… , bí thư gì cả…”
Cố Nguyệt Hoài tiếp lời. Cô nhạt nhòa Điền Tĩnh mặt, trong đôi mắt nửa điểm cảm xúc.
Vừa nãy khi cô đột nhiên mở miệng mấy chữ “Bí thư Công xã Hoàng Oanh”, biểu cảm của Điền Tĩnh rõ ràng là khiếp sợ. đầu phủ nhận việc phận của Tần Vạn Giang, tại ?
Bởi vì nãy ở trong phòng bệnh, Tần Vạn Giang hề phận của ?
Vậy Điền Tĩnh đang khiếp sợ điều gì? Khiếp sợ cô thế mà phận của Tần Vạn Giang? Hay là khiếp sợ việc Tần Vạn Giang là Bí thư Công xã Hoàng Oanh?
Nếu là vế , nãy cô nên : Bí thư Công xã Hoàng Oanh? Cô là chú Tần nãy ?
Đây mới là phản ứng mà bình thường nên .
Vậy nên, là vế .
Cô đang khiếp sợ cô thế mà phận của Tần Vạn Giang. Dù cô và Tần Vạn Giang từng chạm mặt, với cá tính của Lâm Cẩm Thư, cũng giống như một sẽ khoe khoang với con cái chuyện tái giá trở thành quan phu nhân.
Hơn nữa, với cái tính lợi thì dậy sớm của Điền Tĩnh, nếu phận của Tần Vạn Giang, sẽ nhiệt tình đuổi theo ngoài như ? Lúc về còn vẻ mặt vui mừng, giống như chiếm món hời lớn gì ?
Cố Nguyệt Hoài chằm chằm Điền Tĩnh mặt, hồi lâu mở miệng.
Trong đầu cô ngừng vang lên những việc của Điền Tĩnh kể từ khi cô trọng sinh, càng nghĩ càng thấy kỳ quái.
Cô nghĩ, suy đoán của cô sai, Điền Tĩnh mắt thực sự là Điền Tĩnh ban đầu nữa .
Cô sân nhà họ Cố chôn bảo vật, nên mới hao phí nhiều tâm trí và sức lực như lên một gã đàn ông ưu điểm gì như Cố Duệ Hoài. Cô cũng phận bối cảnh của Tần Vạn Giang, nên mới tiếc công sức lấy lòng nịnh nọt như .
Cô cũng giống cô, trọng sinh ?
thể chứ?
Nếu cô thực sự là Điền Tĩnh của kiếp , hành sự ngó như ? Khúm núm như ?
Điền Tĩnh mà cô , rõ ràng là một phụ nữ sát phạt quyết đoán, nắm trong tay cả tiền lẫn quyền. Trước khi cô trọng sinh, Điền Tĩnh gần như đỉnh cao của giới thượng lưu Z Quốc, một hai. Nếu trọng sinh, … non nớt như ?
, non nớt.
Điền Tĩnh của giờ phút , non nớt hệt như một đứa trẻ. Mặc dù chút thủ đoạn, nhưng đối với một sống mấy chục năm như cô mà , đều nực giống như trò chơi đồ hàng . Cái gì mà dối vu khống, tin đồn nhảm nhí, chỉ là những mánh khóe tiện tay là thể phá vỡ mà thôi.
Thậm chí cô chỉ mỉa mai châm chọc vài câu, cô chút yên .
Cảm xúc bộc lộ ngoài, giống Điền Tĩnh - thành công đến cuối cùng ở kiếp .
Nói cũng , ngoài việc một chuyện nên , tất cả những gì cô thể hiện khác biệt mấy so với kiếp . Vậy nên, rốt cuộc là sai ở ? Cô rốt cuộc là ai?
Đôi mắt Cố Nguyệt Hoài tĩnh mịch sâu thẳm, chằm chằm khiến Điền Tĩnh rùng một cái.
Cô run rẩy đôi môi: “Nguyệt Nguyệt Hoài… cô gì mà , như ?”
Cố Đình Hoài cũng nhận cảm xúc của Cố Nguyệt Hoài đúng, chút lo lắng : “Bé con?”
Cố Nguyệt Hoài mím môi, nắm c.h.ặ.t mảnh vải hoa trong tay. Cô đè nén cảm xúc, nhạt giọng : “Không thì . Không cô chăm sóc hai , giao cho cô đấy, chúng về đây.”
Nói xong, Cố Nguyệt Hoài liền kéo Cố Đình Hoài rời khỏi trạm y tế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-85-co-ta-han-khong-phai-la-nguoi-trong-sinh.html.]
Điền Tĩnh nhíu c.h.ặ.t mày, trong lòng đột nhiên sinh một cỗ bất an mãnh liệt, nhưng cỗ bất an từ mà manh mối.
Cô c.ắ.n c.h.ặ.t răng bạc, đầu chuẩn trạm y tế, mới chợt phản ứng . Giao Cố Duệ Hoài cho cô ? Lời là ý gì? Không ai quản nữa ? Vậy cô giúp vệ sinh thế nào?
Điền Tĩnh tức giận đến mức sắc mặt trắng bệch, chạy vài bước đuổi khỏi trạm y tế, nhưng hai em nhà họ Cố mất hút .
Trên đường về nhà, Cố Nguyệt Hoài luôn im lặng .
“Bé con? Con ?” Cố Đình Hoài vẻ mặt lo lắng, em gái kích thích gì.
Cố Nguyệt Hoài hồn, lắc đầu nhẹ: “Không cả, chỉ là đang nghĩ về nhà chuyện của Lâm Cẩm Thư với bố thế nào thôi.”
Cố Đình Hoài thở phào nhẹ nhõm, bực tức : “Đây tính là chuyện lớn gì? Bố cũng nặn bằng bùn, bao nhiêu năm nay bố sớm quen . Đừng thấy bố thô lỗ, trong lòng hiểu rõ lắm, .”
Nói thì , nhưng cứ nghĩ đến việc Cố Chí Phượng bao nhiêu năm nay chỉ canh giữ mấy em bọn họ, còn Lâm Cẩm Thư thì tái giá, thậm chí còn những đứa con khác, trong lòng Cố Đình Hoài vẫn chút thoải mái, rõ .
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, hai rảo bước nhanh hơn.
Đợi khi về đến Đại đội sản xuất Đại Lao Tử, là bốn rưỡi chiều .
Cố Chí Phượng trong sân thò đầu ngó nghiêng, cảm xúc lo lắng hiện rõ mặt. Để an ủi ông, Cố Tích Hoài cũng bế Yến Thiếu Đường bên cạnh ông. Người thì vẻ tình , nhưng đối với trẻ con kiên nhẫn.
Yến Thiếu Đường cũng ngoan ngoãn rúc trong lòng Cố Tích Hoài, kể truyện cổ tích.
“Bố!” Cố Đình Hoài dáng cao, liếc mắt một cái thấy Cố Chí Phượng đang bồn chồn lo lắng.
Cố Chí Phượng “vút” một cái nhảy dựng lên từ ghế, vội vàng mở cửa sân đón lấy: “Về ? Sao ?”
Vốn dĩ Cố Đình Hoài định thành thật , nhưng dáng vẻ đầy mong đợi của bố, lời đều nghẹn ở cổ họng. Anh đột nhiên hiểu câu đó của Cố Nguyệt Hoài, chuyện của Lâm Cẩm Thư với bố thế nào.
Là bà sớm gả cho , hơn nữa đối phương còn là Bí thư Công xã Hoàng Oanh, là bà sinh con ?
Những lời đối với Cố Chí Phượng mà , chẳng khác nào thanh kiếm sắc nhọn đ.â.m tim.
Cố Nguyệt Hoài ném cho cả một ánh mắt “tự cầu phúc”, chuyển sang đón lấy Yến Thiếu Đường từ trong lòng Cố Tích Hoài. Cô bé thấy cô, đôi mắt dường như cũng sáng lên, còn đờ đẫn như ban đầu nữa.
Cố Nguyệt Hoài ở trong mắt, vui ở trong lòng: “Chị về , em ăn cơm đàng hoàng đấy?”
Cố Tích Hoài dậy xoa xoa đầu Yến Thiếu Đường, khuôn mặt xinh xắn của cô bé, trái tim cũng mềm vài phần: “Con bé đừng thấy nhỏ, khẩu vị nhỏ , đồ ăn em để bếp đều ăn sạch .”
Mắt Cố Nguyệt Hoài cong cong, khích lệ : “Thật ? Đi, về phòng thôi, chị nấu canh cho em uống ?”
Yến Thiếu Đường chớp chớp mắt, gì.
Cố Nguyệt Hoài cũng nản lòng, bế cô bé về phòng, ném bộ bài toán khó Lâm Cẩm Thư cho Cố Đình Hoài.
Cô đặt Yến Thiếu Đường lên giường đất, tự thì bận rộn bếp.
Canh rau trứng hoa, đơn giản bổ dưỡng, thích hợp nhất để bồi bổ cho trẻ con buổi chiều.
Lúc nấu ăn, trong đầu Cố Nguyệt Hoài vẫn ngừng nhớ chuyện của Điền Tĩnh, cuối cùng rút một kết luận.
Điền Tĩnh là trọng sinh, cô hẳn là ký ức của kiếp . Còn những gì cô , hình như chỉ là một chuyện bí ẩn, mà những chuyện bí ẩn , cô của kiếp , hẳn là cũng !
Cẩn thận nhớ , Điền Tĩnh của kiếp quả thực giống như thần linh giúp đỡ, giống như cá chép cẩm ly , mỗi đều thể “ vặn” nắm bắt cơ hội, nương theo thời thế mà lên!
Cô vốn tưởng kiếp Điền Tĩnh thể đào đồ cổ ở nhà là do mệnh . Bây giờ xem , gì mệnh nào, chẳng qua là ngoài cuộc chuyện cố ý nhập cuộc mà thôi.
Còn về việc cô mà , chuyện e là chỉ bản Điền Tĩnh mới .