Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 72: Cô Ta Còn Có Thể Hạnh Phúc Như Vậy Không?

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:43:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sắc mặt Cố Duệ Hoài ngay lập tức trắng bệch khi Cố Nguyệt Hoài những lời đó, bàn tay đặt chăn cũng khẽ run rẩy.

 

Anh thậm chí dám đầu sắc mặt của Điền Tĩnh, chỉ sợ thấy sự thất vọng gương mặt cô . , nhà bây giờ đừng là một trăm tệ tiền sính lễ, vì vết thương của gánh thêm hơn một trăm tệ tiền nợ nữa.

 

Anh lấy cái gì để thích Điền Tĩnh? Lấy cái gì để cho cô một cuộc sống ?

 

Điền Tĩnh thu hồi tầm mắt, về phía Cố Duệ Hoài. Khi ánh mắt lướt qua vẻ hổ, khó xử mặt , đáy mắt cô xẹt qua một tia khinh miệt. Nếu vì Cố Duệ Hoài là ruột của nữ chính, thực sự nghĩ cô sẽ bằng con mắt khác ?

 

Thực mục tiêu ban đầu của cô là Cố Tích Hoài, đáng tiếc đó là một tên mọt sách, đối với chuyện tình cảm cực kỳ mộc mạc, chậm chạp.

 

Nếu , đến lượt Cố Duệ Hoài - một kẻ ngu ngốc thể gọi là phế vật ?

 

Anh thậm chí còn bằng cả thật thà, cương trực của nhà họ Cố là Cố Đình Hoài.

 

Tuy nhiên, nghĩ thì nghĩ , mục đích hiện tại của cô là thông qua Cố Duệ Hoài để lấy mảnh đất trồng rau chôn bàn tay vàng. Những chuyện khác tạm thời bàn tới, tin rằng với sự yêu thích của Cố Duệ Hoài dành cho cô , đợi khi xuất viện, nhất định sẽ dốc hết sức giúp đỡ cô !

 

Nghĩ , Điền Tĩnh liền vươn tay nhẹ nhàng điểm lên cái đầu đang cúi gằm của Cố Duệ Hoài.

 

“Anh đó, dễ ảnh hưởng như ? Lẽ nào em là loại tham lam tiền bạc ? Em nguyện ý đến chăm sóc , vì một trăm tệ tiền sính lễ, cũng vì sự báo đáp của , mà là nhớ đến những điều dành cho em đây.”

 

“Anh đừng nghĩ nhiều nữa hai Cố, em chăm sóc, tin rằng sẽ nhanh ch.óng khỏe thôi.”

 

Điền Tĩnh dịu dàng nhỏ nhẹ, bưng cho một cốc nước.

 

Cố Duệ Hoài chút dám tin Điền Tĩnh: “Em… em thực sự để tâm ?”

 

Điền Tĩnh chỉ mỉm nhẹ với , gì.

 

Cố Duệ Hoài ngay lập tức nụ dịu dàng như nước chữa lành, chớp mắt quăng “một trăm tệ sính lễ” và “Trần Nguyệt Thăng” lên chín tầng mây.

 

nghĩ sai , Điền Tĩnh như , thể là loại trần tục chỉ đến vật chất như Cố Nguyệt Hoài chứ?

 

Lúc nhận lấy cốc nước, Cố Duệ Hoài thuận thế nắm c.h.ặ.t lấy tay Điền Tĩnh, ánh mắt chân thành, giọng điệu kiên định: “Tiểu Tĩnh, em yên tâm, đợi khỏe , nhất định sẽ kiếm tiền thật , nuôi em.”

 

Điền Tĩnh nhẹ nhàng rút tay , còn bộ tịch đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc bên má.

 

cong khóe môi, : “Kiếm tiền thế nào đây, dẫn em theo cùng ?”

 

“Đi chợ đ… …” Vốn dĩ Cố Duệ Hoài định chợ đen”, nhưng nghĩ đến chuyện thể cho ngoài , giọng liền im bặt. Trong mắt lóe lên một tia ảo não, cứ đối mặt với Điền Tĩnh là sự cảnh giác của đều bay biến hết.

 

Nhà họ thể kiếm tiền xây nhà ở chợ đen, tại thể?

 

Năm tháng , giống như Trần Nguyệt Thăng, mang đến cho Điền Tĩnh những điều nhất, thì chỉ thể tìm lối khác. Trần Nguyệt Thăng hậu thuẫn, ; Trần Nguyệt Thăng một tài giỏi, cũng . Tất cả thứ chỉ thể dựa chính .

 

Ánh mắt Điền Tĩnh khẽ lóe lên, đột nhiên tiến sát gần Cố Duệ Hoài, hạ thấp giọng : “Chợ đen ?”

 

Cố Duệ Hoài mím môi , nên tiếp lời thế nào.

 

“Anh tin em ? Em chắc chắn sẽ ngoài .” Giọng điệu Điền Tĩnh chút tủi . Dáng vẻ hoa lê đái vũ đó cùng với chút hương thơm phụ nữ bay mũi Cố Duệ Hoài, khiến rầu rĩ “ừ” một tiếng.

 

Điền Tĩnh lau vệt nước mắt nơi khóe mi, khẽ : “Em tin thể kiếm tiền.”

 

Đương nhiên là tin .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-72-co-ta-con-co-the-hanh-phuc-nhu-vay-khong.html.]

Trong tiểu thuyết, cả đại gia đình nhà họ Cố đều dựa chợ đen để kiếm tiền. Dưới vầng hào quang may mắn của nhà nữ chính bao phủ, nhiều năm qua từng bắt, thậm chí còn kiếm một khoản vốn khởi nghiệp khổng lồ, trở thành lứa hộ kinh doanh cá thể đầu tiên tích lũy khối tài sản hàng triệu tệ!

 

Trong tiểu thuyết, nhà chồng Cố Nguyệt Hoài quyền, nhà đẻ tiền, bản cô giai đoạn còn bàn tay vàng, cuộc sống trôi qua thuận buồm xuôi gió, khiến ghen tị. Cô chỉ là một bình thường, sống một cuộc sống hạnh phúc trong thời đại , chỉ thể bám c.h.ặ.t lấy cô.

 

Con ai chẳng ích kỷ, đúng ?

 

Không nếu gia đình Cố Nguyệt Hoài vì đầu cơ trục lợi ở chợ đen mà bắt, cô còn thể hạnh phúc như ?

 

Điền Tĩnh đột nhiên mỉm , chỉ là nụ chẳng chút nhiệt độ nào.

 

Cố Duệ Hoài trực giác thấy sống lưng lành lạnh, nhưng kỹ , cảm thấy gì khác biệt.

 

Anh trịnh trọng : “Tiểu Tĩnh em yên tâm , những gì khác thể cho em, đều thể cho!”

 

Cố Nguyệt Hoài khi rời , Cố Duệ Hoài Điền Tĩnh nắm thóp xoay mòng mòng.

 

Tuy nhiên, cho dù thì cô cũng chẳng biểu cảm gì thừa thãi. Dù thì lúc Cố Duệ Hoài mê hoặc tâm trí, trong lòng trong mắt ngoài Điền Tĩnh chứa nổi ai khác. Tác dụng hiện tại của chỉ thể một mồi nhử và lưỡi câu mà thôi.

 

Cô chỉ mong đến ngày bộ mặt thật của Điền Tĩnh phơi bày, Cố Duệ Hoài thể tỉnh táo một chút, đừng chĩa giáo nhà là .

 

Cố Nguyệt Hoài xách giỏ Hợp tác xã cung tiêu của Công xã Hoàng Oanh. Nhân viên bán hàng vẫn là nhóm gặp .

 

Trong đó, khiến cô ấn tượng nhất chính là nữ nhân viên tết tóc b.í.m, khí chất dịu dàng, hình như tháng sẽ kết hôn, tên gọi là Mỹ Lệ.

 

Hôm nay cô đến Hợp tác xã cung tiêu là mua chút vải may quần áo cho Thiếu Đường. Phiếu vải là thành phố Chu Lan, bố cô nhét cho, nhiều lắm, nhưng đủ để may cho Thiếu Đường một bộ quần áo mới.

 

Việc sử dụng và quản lý phiếu vải cực kỳ nghiêm ngặt, giả, tẩy xóa, mua bán, v. v., thậm chí phiếu vải còn ghi rõ thời hạn sử dụng.

 

Cố Nguyệt Hoài thẳng đến tìm nữ nhân viên tên Mỹ Lệ đó: “Chào cô, cô thể lấy giúp xấp vải ?”

 

Hôm nay cô vẻ thẫn thờ, cũng đan áo len, chỉ đó ngẩn . Cho đến khi Cố Nguyệt Hoài lên tiếng mới hồn, vội vàng dậy : “Được, ạ, phiền đồng chí đợi một lát.”

 

Diêu Mỹ Lệ dậy, với lấy xấp vải tủ.

 

“Ha ha, cô cẩn thận một chút, đừng rơi vải xuống, bẩn là đền đấy!” Nữ nhân viên thanh tú cạnh cợt, ánh mắt khá châm chọc, giống như đang một con phượng hoàng rụng lông .

 

Cố Nguyệt Hoài nhíu mày liếc cô một cái. Lần cũng chính là lải nhải ngừng, thật là ồn ào.

 

Uông Thanh chú ý tới ánh mắt của Cố Nguyệt Hoài, đầu trừng cô một cái: “Nhìn cái gì mà ?!”

 

Khi mặt Cố Nguyệt Hoài, sắc mặt cô khựng , trong mắt xẹt qua chút chua xót ghen tị. Ngay đó hình đẫy đà của cô, : “Thân hình của cô, may quần áo chắc tốn ít vải , cô mang đủ phiếu vải đấy?”

 

Diêu Mỹ Lệ lấy vải từ quầy xuống, đầu nữ nhân viên thanh tú, giọng nghiêm túc: “Uông Thanh, cô thể bớt vài câu ?”

 

Uông Thanh lạnh: “Cô tưởng cô vẫn là con dâu của Bí thư công xã chắc?”

 

Khi thấy mấy chữ “Bí thư công xã”, nét mặt Cố Nguyệt Hoài khựng , đáy mắt xẹt qua một tia sáng u tối.

 

Sắc mặt Diêu Mỹ Lệ trắng bệch, tay nắm c.h.ặ.t xấp vải, là đau lòng khó xử. Dáng vẻ lúng túng đó khiến một nhân viên bán hàng khác lọt mắt, liền lên tiếng bênh vực: “Được Uông Thanh, đều là đồng nghiệp, cô đừng nữa.”

 

Uông Thanh hừ lạnh một tiếng, trong giọng điệu khó giấu nổi sự hả hê: “ sai chắc.”

 

Cố Nguyệt Hoài đột nhiên bật nhẹ, từ cao xuống Uông Thanh, giọng điệu lạnh nhạt: “Hợp tác xã cung tiêu một nhân viên cay nghiệt như cô, đúng là xui xẻo, dựa mối quan hệ nào mà đây ?”

 

 

Loading...