Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 62: Vẻ Ngoài Thật Sự Không Chê Vào Đâu Được

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:43:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cố Nguyệt Hoài đắp chăn cẩn thận cho Yến Thiếu Đường, xuống cạnh bàn đếm tiền trong túi.

 

Tổng cộng là sáu trăm lẻ năm tệ năm hào. Lúc cô đến thành phố Chu Lan mang theo hai mươi tệ, mua vé xe tốn một ít, bố Cố Chí Phượng tiện tay nhét cho cô một xấp, mười tám tệ năm hào, cộng thêm một ít phiếu lương thực.

 

Từ cửa hàng ký gửi , thêm năm trăm bảy mươi tệ.

 

Linh tinh cộng , cũng coi như chút tiền tiết kiệm .

 

Cố Nguyệt Hoài đếm năm mươi lăm tệ năm hào nhét túi, năm trăm năm mươi tệ còn thì dùng giấy bọc kỹ.

 

dậy chốt cửa , Yến Thiếu Đường đang ngủ say một cái, tiến Tu Di Không Gian.

 

Tiền cất trong nhà tranh, cô lấy một ít táo đỏ và vải thiều, chuẩn lát nữa cho Yến Thiếu Đường ăn lót . Dọc đường theo hai tên buôn , chắc hẳn cô bé cũng ăn no, gầy đến mức sờ thấy cả xương.

 

Tình hình bên ngoài rõ ràng, Cố Nguyệt Hoài cũng ở trong gian lâu. Cô múc một ít nước giếng gian rời .

 

đồng hồ cổ tay, là bốn giờ chiều .

 

Giấc Yến Thiếu Đường ngủ ngon, ngủ trọn vẹn hai tiếng đồng hồ, đến sáu giờ mới tỉnh .

 

Cô bé giường, mở to mắt nhúc nhích. Cố Nguyệt Hoài tiến lên xoa đầu cô bé: “Thiếu Đường tỉnh , đây, dậy ăn chút gì , trái cây, ngọt lắm.”

 

Cố Nguyệt Hoài đỡ Yến Thiếu Đường dậy, đưa quả vải bóc vỏ đến bên miệng cô bé.

 

Cô bé tuy ngốc, nhưng cũng bụng đói.

 

Cô bé khịt khịt cái mũi nhỏ, ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào, há miệng c.ắ.n một miếng vải trắng ngần.

 

Vải thiều vị ngọt thanh, cùi dày mềm mịn nhiều nước. Cô bé ăn , khóe miệng cong lên, hai bên má cũng hiện hai lúm đồng tiền nhỏ nhắn đáng yêu.

 

Cố Nguyệt Hoài cô bé, thất thần.

 

Thiếu Đường sinh nét giống , nhất là lúc , mặc dù ít khi .

 

Gia đình bọn họ đến cái khác, chỉ riêng vẻ ngoài , thật sự chê .

 

Cố Nguyệt Hoài nhẹ, đưa tay chọc chọc lúm đồng tiền má Yến Thiếu Đường. Cô bé tính tình , cũng giận, vẫn cắm cúi ăn quả vải trong tay cô, nhét đầy hai má phồng lên, hệt như một con sóc nhỏ đang dự trữ thức ăn.

 

Chỉ một loáng, Yến Thiếu Đường ăn hết ba quả vải, hai quả táo đỏ.

 

Cố Nguyệt Hoài sợ cô bé ăn nhiều quá tối ăn cơm, liền cất hết trái cây .

 

Yến Thiếu Đường l.i.ế.m l.i.ế.m khóe miệng, cũng lóc ầm ĩ, cứ ngoan ngoãn giường, ngoan như một con b.úp bê vải.

 

Cố Nguyệt Hoài tiện tay đưa hạt và vỏ trái cây trong gian. Cẩn thận thừa, cô vì chút đồ mà khiến khác nghi ngờ, lợi bất cập hại.

 

Vừa xử lý xong đống đồ , cửa phòng gõ vang.

 

Cố Nguyệt Hoài tiến lên mở cửa, bên ngoài là một đồng chí công an và một nhân viên nhà khách, chính là đến kiểm tra giấy giới thiệu.

 

Cô lấy giấy giới thiệu , công an xem xong mới rời .

 

Cố Nguyệt Hoài suy nghĩ một chút, gọi nhân viên nhà khách : “Chào đồng chí.”

 

Nhân viên là một phụ nữ ba mươi tuổi, thủ tục đăng ký cho cô. Nghe tiếng gọi, vẻ mặt cô chút mất kiên nhẫn, nhưng vẫn dừng bước : “Chuyện gì? còn cùng công an kiểm tra giấy giới thiệu nữa! Có chuyện gì cô mau !”

 

Cố Nguyệt Hoài lấy từ trong túi năm hào, cùng một tờ phiếu lương thực: “Đồng chí, em gái ốm, thể ở một trong phòng. Chị xem, thể phiền chị giúp mua chút đồ ăn ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-62-ve-ngoai-that-su-khong-che-vao-dau-duoc.html.]

 

Lúc sắc mặt nhân viên chuẩn đổi, Cố Nguyệt Hoài : “ và em gái ăn nhiều, tiêu hết ngần . thấy đồng chí vất vả như , trong lòng cũng khâm phục những phục vụ nhân dân như chị, tiền còn coi như mời chị ăn cơm.”

 

Nghe , mắt nữ nhân viên sáng lên, gần như theo bản năng nhận lấy tiền và phiếu lương thực trong tay Cố Nguyệt Hoài.

 

Trên mặt cô nở nụ tươi như hoa, giọng điệu cũng ôn hòa hơn nhiều: “Đồng chí, cô thật sự khách sáo quá, ở đây khó khăn gì cứ ! Đợi kiểm tra xong giấy giới thiệu, sẽ mua cơm mang đến cho hai .”

 

Cố Nguyệt Hoài mỉm gật đầu. Sau khi đóng cửa , nụ mặt liền nhạt .

 

đầu Yến Thiếu Đường, liền thấy cô bé cũng đang cô. Mặc dù ánh mắt tiêu cự, nhưng dáng vẻ ngây ngốc đó thật sự khiến mềm lòng. Khóe môi Cố Nguyệt Hoài cong lên, cầm lấy nước giếng gian trong bình gốm bàn.

 

“Thiếu Đường, ngoan ngoãn uống chút nước .” Cô đưa nước đến bên miệng Yến Thiếu Đường, cô bé há miệng uống ngay. Có lẽ vị ngọt thanh của nước giếng khiến cô bé khá thích, ừng ực uống hơn nửa bình, cuối cùng vẫn là Cố Nguyệt Hoài ngăn , cô bé mới dừng.

 

Trong lúc chờ bữa tối, Cố Nguyệt Hoài kể cho Yến Thiếu Đường vài câu chuyện nhỏ.

 

Mặc dù cô bé hiểu, cũng lọt tai, nhưng chuyện với cô bé nhiều hơn luôn là điều .

 

Khoảng nửa tiếng , cửa phòng gõ vang. Cố Nguyệt Hoài tưởng là nữ nhân viên , ai ngờ mở cửa là công an, vẫn là kiểm tra giấy giới thiệu. Theo tần suất và tốc độ , một đêm ít nhất cũng kiểm tra hai ba mươi .

 

Sau khi Cố Nguyệt Hoài tiễn công an , nữ nhân viên cuối cùng cũng thở hồng hộc xách túi lưới .

 

Nữ nhân viên : “Đây, mua bốn cái bánh bao nhân thịt, còn một bát súp thịt viên. Hộp cơm là của nhà khách, hai cứ dùng , lúc nào chuyển thì trả cho .”

 

Cố Nguyệt Hoài mỉm , lên tiếng cảm ơn: “Vất vả , cảm ơn chị.”

 

“Không , cần gì cứ gọi !” Nữ nhân viên xua tay rời , mặt hớn hở. Một cái bánh bao nhân thịt sáu xu, bốn cái cũng chỉ hai hào bốn xu, cộng thêm một bát súp thịt viên sáu xu, cô còn dư hai hào!

 

Lấy hai hào đấy! Việc chạy vặt !

 

Cố Nguyệt Hoài đóng cửa , về bên giường, đưa bánh bao cho Yến Thiếu Đường, giọng dịu dàng: “Thiếu Đường ăn .”

 

Yến Thiếu Đường nhận, cứ thế c.ắ.n một miếng từ tay cô. Vỏ bánh bao mỏng nhân nhiều, bột bánh dai ngon, vô cùng đưa miệng.

 

Cô bé cũng tham lam, nhai xong đồ trong miệng mới gặm miếng tiếp theo. Một loáng , một cái bánh bao nhân thịt gọn trong bụng. Cố Nguyệt Hoài đút cho cô bé uống vài ngụm súp, thấy cái bụng nhỏ của cô bé căng lên mới dám đút tiếp.

 

“Thiếu Đường ăn no ?” Cố Nguyệt Hoài theo thói quen hỏi một câu. Cô bé vẫn ngây ngốc, phản hồi.

 

Cô cũng để ý, lau khóe miệng cho cô bé, mới xuống bàn ăn một cái bánh bao cùng súp thịt viên. Những cái bánh bao còn ăn, cất nhà tranh trong gian để giữ ấm, chuẩn sáng mai bữa sáng.

 

Tu Di Không Gian thể trồng trọt, thể chăn nuôi, thể lưu trữ, thể giữ nhiệt độ định, thứ đều , chỉ là lấy đồ tiện lắm. Cô thể tùy ý nhét đồ trong gian, nhưng lúc lấy trong mới lấy , nếu sẽ tiện hơn.

 

Cố Nguyệt Hoài nghĩ xong, lắc đầu. Có bảo bối như , thể đòi hỏi nhiều hơn?

 

Dọn dẹp bàn xong, Cố Nguyệt Hoài dùng nước trong phích rửa mặt, súc miệng cho Yến Thiếu Đường, mới lên giường nghỉ ngơi.

 

xuống, Yến Thiếu Đường liền vươn tay ôm lấy cánh tay cô.

 

Đôi mắt Cố Nguyệt Hoài cong cong, nhẹ nhàng điểm lên trán cô bé: “Yên tâm ngủ , chị ở đây.”

 

Cũng lời của cô tác dụng , Yến Thiếu Đường ban ngày ngủ lâu nhắm mắt mơ màng ngủ , nhanh phát tiếng thở đều đều của ngủ say.

 

Một lát , đèn điện trong phòng nhà khách vụt tắt.

 

Vào những năm 70 tụ điểm giải trí và cuộc sống về đêm, đều ngủ sớm. Nhà khách để tiết kiệm tiền điện, cũng tắt đèn từ sớm.

 

Cố Nguyệt Hoài nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Yến Thiếu Đường, nhắm mắt chìm giấc ngủ.

 

 

Loading...