Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 61: Họ Hàng?

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:43:18
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vị Hôn Phu

 

Cố Nguyệt Hoài đến đồn công an thành phố Chu Lan. Có lẽ cô cũng là nạn nhân, thái độ của đồng chí công an ôn hòa. Vừa xuống, họ còn rót cho cô một cốc nước nóng để trấn an.

 

Đồng chí công an : “Đồng chí, bên vài câu hỏi, phiền cô trả lời nghiêm túc một chút.”

 

Cố Nguyệt Hoài gật đầu: “ nhất định sẽ phối hợp với công việc của các .”

 

Các đồng chí công an : “Đồng chí cũng cần quá căng thẳng, phiền cô xuất trình giấy giới thiệu .”

 

Trong mắt Cố Nguyệt Hoài xẹt qua một nụ bất đắc dĩ, ngờ đến cuối cùng vẫn dùng đến giấy giới thiệu.

 

Cô lấy giấy giới thiệu từ trong túi đưa qua, đồng chí công an mở xem: “Huyện Thanh An, Đại đội sản xuất Đại Lao Tử?”

 

Cố Nguyệt Hoài gật đầu: “Vâng, đến đây để ký gửi đồ vật.”

 

Đồng chí công an hiểu , tiếp tục hỏi: “Cô và cô bé quan hệ gì? Cô bé bắt cóc từ đến? Tên là gì? Trong nhà còn những ai? Phiền cô rõ những thông tin .”

 

Cố Nguyệt Hoài cũng định dối, lượt trả lời: “Yến Thiếu Đường, em tên là Yến Thiếu Đường, là em gái của họ hàng nhà .” “Em bắt cóc từ Kinh thành đến thành phố Chu Lan. Nếu đoán lầm, chắc là bọn buôn thấy giao thông ở thành phố Chu Lan thuận tiện, chỉ là ngờ tình cờ đến cửa hàng ký gửi, lúc mới cứu em gái.”

 

“Nhà Thiếu Đường còn hai trai, một chị gái.”

 

Đồng chí công an ghi chép bộ thông tin, hỏi: “Vậy cô địa chỉ cụ thể nhà cô bé ?”

 

Đôi môi đỏ mọng của Cố Nguyệt Hoài mím nhẹ, rũ mắt : “Biết, ngõ Thương Lan ở Kinh thành.”

 

“Ngõ Thương Lan? Cô là huyện Thanh An, họ hàng ở Kinh thành? Là họ hàng như thế nào?” Đồng chí công an cũng dễ lừa gạt như , khi địa chỉ xuống, nhấn mạnh hỏi thêm vài câu.

 

cũng là trẻ em bắt cóc, cần sắp xếp thỏa, tìm kiếm nhà.

 

Ánh mắt Cố Nguyệt Hoài dừng một lúc, vẻ mặt thản nhiên : “Vị hôn phu, trai em là vị hôn phu của .”

 

Nghe , đồng chí công an kinh ngạc cô một cái.

 

Người Kinh thành sẽ lấy một phụ nữ ở đại đội nông thôn cấp huyện ?

 

Tuy nhiên, các đồng chí công an đôi lông mày xinh linh động, chút gợn sóng của Cố Nguyệt Hoài, cũng coi như tin lời giải thích . Dù một cô vợ xinh như , ai mà thích chứ?

 

Tiếp theo, công an hỏi gì, Cố Nguyệt Hoài trả lời nấy.

 

Không qua bao lâu, Yến Thiếu Đường tỉnh .

 

Ánh mắt cô bé mờ mịt, ngây ngốc, giống bình thường. Đồng chí công an sửng sốt, dường như sợ Yến Thiếu Đường hoảng sợ, cố ý hạ thấp giọng : “Cô bé?”

 

Cố Nguyệt Hoài im lặng một lúc, đưa tay xoa xoa đỉnh đầu Yến Thiếu Đường, giọng dịu dàng: “Thiếu Đường lúc nhỏ sốt cao, tổn thương não khiến em giống bình thường, cho nên mới bọn buôn nhắm tới.”

 

Đồng chí công an thở dài, định mở miệng, vẻ mặt Yến Thiếu Đường đột nhiên trở nên hoảng loạn.

 

“A a—” Cô bé vùng vẫy nhảy xuống khỏi đùi Cố Nguyệt Hoài. Cố Nguyệt Hoài sợ cô bé thương, vội vàng đưa tay kéo, ngờ cô bé cứ thẳng đơ ở đó quần.

 

Cô bé bốn tuổi, vì não tổn thương, ngay cả sinh hoạt cũng thể tự lo liệu.

 

Trong lòng Cố Nguyệt Hoài xót xa, đưa tay giúp cô bé vắt khô quần, cởi chiếc áo bông nhỏ đang mặc , quấn quanh chân Yến Thiếu Đường, ngẩng đầu đồng chí công an: “Đồng chí công an, chúng thể ?”

 

Yến Thiếu Đường vươn tay ôm lấy cổ Cố Nguyệt Hoài, khuôn mặt nhỏ nhắn áp mặt cô, dáng vẻ đầy ỷ .

 

Đồng chí công an thấy , suy nghĩ một chút, địa chỉ huyện Thanh An xuống: “Đồng chí, cô cứ tạm thời đưa cô bé về , đồn công an chúng sẽ liên lạc với nhà của cô bé. Đến lúc đó đợi nhà cô bé đến, sẽ đến huyện Thanh An tìm cô.”

 

Giấy giới thiệu thể là giả, địa chỉ chính xác, cũng sợ cô lừa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-61-ho-hang.html.]

 

Cố Nguyệt Hoài trầm ngâm giây lát, : “Anh trai em hơn một tháng nữa sẽ xuống nông thôn đến huyện Thanh An cắm đội.”

 

“Ồ?” Đồng chí công an sửng sốt một chút, gật đầu : “Đã , thì cô cứ đưa về .”

 

Cố Nguyệt Hoài gật đầu, lấy giấy giới thiệu, bế Yến Thiếu Đường lên, rời khỏi đồn công an.

 

Vốn dĩ cô còn đợi Trình Lăng ở đây, nhưng Yến Thiếu Đường tè dầm, sợ cô bé cảm lạnh, vẫn nên tìm một nhà khách ở , đợi sáng mai đến đồn công an hỏi địa chỉ của Trình Lăng.

 

Cách đồn công an xa một nhà nghỉ nhỏ, Cố Nguyệt Hoài cũng chê bai, bế Yến Thiếu Đường bước .

 

Nhà khách Cờ Đỏ Trương Các.

 

Cố Nguyệt Hoài xuất trình giấy giới thiệu, nhân viên nhà khách cũng khó, nhanh xong phiếu thu tiền trọ.

 

Trên tờ phiếu màu vàng sậm in chữ to màu xanh lá cây, đó họ tên hành khách, giới tính, tuổi tác, và phòng. Tờ phiếu trong tay cô dòng chữ tầng phòng 8 giường 3.

 

Đừng thấy chỗ nhỏ, ở đây một ngày hề rẻ, tốn những tám hào.

 

Tất nhiên, những nỡ ở nhà khách đều là công nhân công tác đơn vị thanh toán công tác phí. Những nỡ đa đều tá túc trong các đường hầm ngầm của thành phố, vài ngày cũng thể tiết kiệm ít tiền.

 

Nhân viên nhà khách cầm chìa khóa dẫn đường phía , đưa Cố Nguyệt Hoài đến phòng.

 

“Đây, cô ở phòng , buổi tối đừng khóa cửa, đồng chí công an bắt đầu kiểm tra giấy giới thiệu từ tối, một đêm kiểm tra mấy đấy, đừng ngủ say quá gọi mở cửa.”

 

Trong lúc chuyện, nhân viên đưa cho Cố Nguyệt Hoài một chiếc chìa khóa cửa.

 

Cố Nguyệt Hoài nhận lấy, gật đầu : “ .”

 

Nhân viên , Cố Nguyệt Hoài liền bế Yến Thiếu Đường về phòng. Đó chỉ là một căn phòng đơn bình thường, lớn, đặt một chiếc giường đơn và một cái bàn, gầm giường là một chậu nước, bàn còn một cái phích nước nóng.

 

Tuy nhỏ nhưng võ.

 

Cố Nguyệt Hoài đặt Yến Thiếu Đường xuống, cởi quần áo của cô bé kiểm tra một chút, thương.

 

Cô thở phào nhẹ nhõm, nhét cô bé trong chăn: “Em ở đây đợi chị, đừng chạy lung tung, chị lấy chút nước lau rửa cho em, giặt sạch quần cho em, ?”

 

Yến Thiếu Đường ngoan ngoãn giường cô, trả lời.

 

Tất nhiên, Cố Nguyệt Hoài cũng trông mong cô bé chuyện, cúi đầu hôn lên trán cô bé một cái, mới cầm chậu nước khỏi phòng.

 

Cô sợ Yến Thiếu Đường chạy lung tung, tiện tay khóa cửa .

 

Người ở trong nhà khách nhiều, phòng nước cũng mấy . Cố Nguyệt Hoài tiện tay giặt sạch quần của Yến Thiếu Đường, lấy nửa chậu nước lạnh mang về, chuẩn lau rửa cho Yến Thiếu Đường.

 

Cô về phòng, cô bé vẫn yên giường, hề nhúc nhích, ngoan ngoãn đến mức khiến đau lòng.

 

Cố Nguyệt Hoài mím môi, cầm phích nước nóng lên, đổ nước bên trong chậu, cảm thấy nhiệt độ mới nhúng ướt khăn mặt, nhẹ nhàng lau cho Yến Thiếu Đường. Sờ những chiếc xương sườn gầy gò của cô bé, Cố Nguyệt Hoài nhíu c.h.ặ.t mày.

 

Đợi lau xong, một chậu nước đều biến thành màu đen.

 

Cố Nguyệt Hoài bật , rẽ ngoài đổ nước . Lúc cô phòng, Yến Thiếu Đường ngủ . Cũng là do đường xóc nảy mệt mỏi, là tâm trạng thả lỏng, trông cô bé mệt mỏi.

 

Cố Nguyệt Hoài bên mép giường cô bé, đưa tay sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của Yến Thiếu Đường, trong lòng chút vui mừng vì tìm thứ mất.

 

Mặc dù cô từng gặp Yến Thiếu Đường, nhưng yêu ai yêu cả đường , cô đều thể tưởng tượng đợi khi đến Đại đội sản xuất Đại Lao Tử, thấy Yến Thiếu Đường sẽ vui mừng đến mức nào.

 

Ngày còn xa nữa .

 

 

Loading...