Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 60: Đứa Trẻ Này Là Người Có Phúc Lớn
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:43:17
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Nguyệt Hoài ôm c.h.ặ.t Yến Thiếu Đường, ngước mắt chằm chằm hai gã đàn ông vạm vỡ, ánh mắt lạnh lùng.
Ánh mắt gã đàn ông lóe lên, đồng bọn một cái, bước chân từ từ lùi về phía .
Cố Nguyệt Hoài đột nhiên lên tiếng: “Phiền trông chừng hai tên buôn , đợi công an đến cũng dễ bề ăn .”
Nghe , đám đông tự động chặn kín cửa . Ai nấy đều chán ghét hai gã đàn ông vạm vỡ, loại đáng lẽ tù, cả đời đừng hòng thả , nếu chính là tạo nghiệp!
Ánh mắt gã đàn ông trở nên tàn nhẫn, nghiêm giọng quát: “Một lũ vô dụng thích lo chuyện bao đồng! Cút !”
Nói , gã đưa tay định đẩy đám đông.
Xung quanh thiếu những kẻ sợ phiền phức, thấy bộ dạng hung thần ác sát của hai tên buôn , nhịn rụt cổ , trong lòng thầm nghĩ, dù đứa trẻ cũng mất, cản bọn chúng gì? Lỡ thương thì ?
Nghĩ như , đám đông liền xuất hiện lỗ hổng. Hai gã đàn ông vạm vỡ gằn một tiếng, nhấc chân định bước ngoài.
Người thợ già của cửa hàng ký gửi nhíu mày: “Lấy đồ nghề ! Chặn bọn chúng cho !”
Vừa dứt lời, mấy trong cửa hàng ký gửi liền nhịp nhàng lấy “đồ nghề” từ quầy , là những cây gậy to bằng cánh tay trẻ con. Hai gã đàn ông vạm vỡ thấy tình hình , co cẳng bỏ chạy!
Bọn chúng chạy ngoài, một gã một đàn ông trẻ tuổi ôm c.h.ặ.t lấy chân.
Gã đàn ông vạm vỡ gấp đến mức đổ mồ hôi hột, nắm đ.ấ.m như mưa rơi xuống lưng đàn ông: “Muốn c.h.ế.t ! Ông đây thành cho mày!”
Gã đàn ông còn khá nghĩa khí, mà chạy, còn sức bẻ cánh tay đàn ông . Tuy nhiên, chỉ chậm trễ một chút như , những trong cửa hàng ký gửi cầm đồ nghề chạy , bao vây hai gã .
“Lũ buôn các , đồ ung nhọt! Không chạy!” Sắc mặt đàn ông trẻ tuổi trắng bệch, đau đến mức tay cũng run rẩy.
Cố Nguyệt Hoài ôm Yến Thiếu Đường ngoài, liếc mắt một cái thấy đàn ông trẻ tuổi thấy việc nghĩa hăng hái nhưng đ.á.n.h tơi bời.
Vừa nãy nếu nhận hai gã đàn ông vạm vỡ là bọn buôn , sức hô hoán, cô cũng sẽ qua đó.
Nếu cô lầm, chính là bán đồng hồ trong cửa hàng ký gửi.
Những trong cửa hàng ký gửi vây , hai gã đàn ông vạm vỡ càng thể chạy thoát. Trải qua một phen vật lộn, cuối cùng cũng trói hai tên buôn , chỉ đợi công an đến trình bày rõ sự tình.
Người thợ già công việc định giá trong cửa hàng ký gửi là bụng. Thấy đàn ông trẻ tuổi mặt đất, cơ thể cong như con tôm, liền đích đỡ cửa hàng ký gửi nghỉ ngơi, còn rót cho một cốc nước.
Người đàn ông trẻ tuổi thở hắt , Cố Nguyệt Hoài, quan tâm hỏi: “Cô... cô bé đó chứ?”
Cố Nguyệt Hoài lắc đầu, rũ mắt Yến Thiếu Đường ngủ trong lòng . Trên mặt cô bé bẩn, quần áo cũng rách vài chỗ, thể thấy dọc đường chịu ít khổ cực.
Nếu tình cờ cô bắt gặp, sẽ bán .
Tuy nhiên, chắc chắn là một nơi hẻo lánh, hẻo lánh, nếu kiếp cũng sẽ mãi tìm thấy.
Cố Nguyệt Hoài ngước mắt đàn ông trẻ tuổi đang chiếc ghế đẩu nhỏ: “Cảm ơn đồng chí, nếu dũng cảm , em gái e là tìm . Anh tên là gì? Nhất định sẽ đến tận nhà cảm ơn.”
Người đàn ông trẻ tuổi chút ngại ngùng, nhếch khóe môi động đến vết thương, đau đến mức nhe răng trợn mắt.
Anh lắc đầu: “Không cần cảm ơn, là việc nên mà.”
Cố Nguyệt Hoài ngẩn , ngay đó mỉm : “Nếu ngay cả tên ân nhân cũng , chẳng là quá vô lương tâm ?”
Nghe thấy hai chữ “ân nhân”, đàn ông gãi đầu, ho nhẹ một tiếng, nhỏ giọng : “Trình Lăng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-60-dua-tre-nay-la-nguoi-co-phuc-lon.html.]
Cố Nguyệt Hoài gật đầu: “Đồng chí Trình, thật sự cảm ơn . tên là Cố Nguyệt Hoài, đây là em gái của họ hàng nhà , Yến Thiếu Đường. Thiếu Đường từ nhỏ sốt cao dẫn đến tổn thương não, ngờ kẻ tâm tư xa nhắm tới.”
Trình Lăng xua tay: “Đồng chí Cố cần khách sáo như , cũng chỉ tình cờ gặp thôi.”
Nói xong, liếc Yến Thiếu Đường, khẽ thở dài: “Thiếu Đường lớn lên trắng trẻo đáng yêu, là con nhà t.ử tế, thể theo hai ? thấy bọn họ kinh nghiệm chăm sóc trẻ con, động tác cực kỳ thô lỗ, lúc mới phát hiện manh mối. Có thể tìm đứa trẻ là vạn hạnh , nếu thật sự là...”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, ôm c.h.ặ.t Yến Thiếu Đường đang ngủ say sưa hơn một chút.
Người thợ già của cửa hàng ký gửi Yến Thiếu Đường, : “Đứa trẻ là phúc lớn.”
Tự nhiên là phúc lớn mạng lớn, nếu bán đến một xó xỉnh khỉ ho cò gáy nào đó, thật sự là kêu trời trời thấu, kêu đất đất chẳng . Thêm đó đầu óc cô bé bình thường, thể tự cứu , e là cả đời sẽ đày đọa.
Cố Nguyệt Hoài mím nhẹ môi, : “Thầy ơi, thể đòi bức ảnh của em gái cháu ạ?”
Người thợ già gật đầu, bước khỏi cửa hàng ký gửi. Bên ngoài, hai gã đàn ông vạm vỡ trói gô bao vây ba vòng trong ba vòng ngoài, những ngang qua đều chạy đến xem náo nhiệt.
“Hừ.” Người thợ già lấy bức ảnh từ trong túi gã , quên hừ lạnh một tiếng với tên buôn .
Cố Nguyệt Hoài nhận lấy bức ảnh thợ già đưa qua, công an đến.
Hai đồng chí công an đều mặc cảnh phục màu xanh lam đậm, đội mũ vành to, huy hiệu mũ là hình tròn nền sơn đỏ, chính giữa in nổi quốc huy.
Người thợ già ngoài giao thiệp với công an, một phụ trách hỏi, một phụ trách ghi chép. Một lát , đồng chí công an đến mặt Cố Nguyệt Hoài: “Đồng chí, vài chuyện cần hỏi chi tiết, phiền cô theo chúng về đồn công an một chuyến.”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu: “Được.”
Đồng chí công an Trình Lăng: “Đồng chí, là phát hiện hai tên buôn , cũng phiền một chuyến.”
Lúc Trình Lăng chuẩn lên tiếng, Cố Nguyệt Hoài : “Anh thương .”
Đồng chí công an sửng sốt, ngay đó dùng ánh mắt khâm phục Trình Lăng: “ là một đồng chí thấy việc nghĩa hăng hái . Thế , cứ đến bệnh viện tìm bác sĩ khám , đó, nếu vấn đề gì nghiêm trọng thì đến đồn công an lấy lời khai.”
Tay Trình Lăng khựng , lắc đầu: “ cần đến bệnh viện, thôi.”
Cố Nguyệt Hoài liếc , trong lòng hiểu rõ đang túng thiếu, tiết kiệm tiền khám bệnh ở bệnh viện.
Cô đồng chí công an, giọng điệu chút nặng nề: “Đồng chí công an, hai tên buôn đó đ.á.n.h thương, tiền đồng chí bệnh viện nên do bọn chúng trả mới đúng ? Nếu ai còn dám ngại gian nguy nữa?”
Trình Lăng chút kinh ngạc Cố Nguyệt Hoài, ngay đó trong mắt xẹt qua một tia cảm động.
Đồng chí công an trầm ngâm, đầu bàn bạc với đồng nghiệp một phen, : “Đồng chí, sẽ cùng đến bệnh viện, đồn công an dù thế nào cũng thể để đồng chí hùng việc chạnh lòng.”
Cố Nguyệt Hoài mỉm , giơ ngón tay cái về phía đồng chí công an: “Các đúng là công an kiểu mẫu của thành phố Chu Lan chúng !”
Cô dứt lời, xung quanh cũng vang lên tiếng hùa theo của quần chúng và những tràng pháo tay như sấm.
Đồng chí công an còng tay hai tên buôn , Cố Nguyệt Hoài nhặt giỏ của lên, cõng Yến Thiếu Đường theo, còn Trình Lăng thì cùng một đồng chí công an khác đến bệnh viện.
Sau đó, vụ án buôn bắt cóc bé gái còn lên trang nhất tờ báo ngày hôm đó của thành phố Chu Lan.
Nghe Cửa hàng ký gửi quốc doanh Thanh Liễu còn nhận một tờ giấy khen “Dũng cảm , sẵn sàng giúp đỡ khác” của đồn công an.
Tất nhiên, đây đều là chuyện , tạm thời nhắc tới.