Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 551: Được!

Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:06:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đồng Ý Với Cô!

 

Phùng lão nhất thời chút vui. Ông chắp hai tay lưng, đôi mắt chằm chằm Cố Nguyệt Hoài: “Cô nhóc, cô đang nghi ngờ ? Lão già một lời đáng giá cửu đỉnh, chỉ cần cô thể khiến Hữu Công tỉnh , thì kết nghĩa em!”

 

Giọng ông vang như chuông đồng. Tuy tuổi, nhưng mặc một bộ đồ Đường phẳng phiu, đều toát lên khí vận của cao nhân.

 

Cố Vĩ thấy Phùng lão vui, vội : “Phùng lão, quân y Cố năm nay mới mười chín tuổi, tuổi đời còn trẻ, từng va chạm xã hội, phận của ngài. Ngài tuyệt đối đừng chấp nhặt với cô .”

 

Nói xong, ông đến bên cạnh Cố Nguyệt Hoài, hạ giọng : “Quân y Cố, tính tình Phùng lão cố chấp, kết giao với khác bao giờ bận tâm đến phận địa vị. Cô cũng cần e ngại, cứ nhận lời là , hại gì cho cô .”

 

Nói xong, sợ cô gái nhỏ hiểu chuyện, hiểu ý tứ trong lời của ông.

 

“Thôi bỏ , vẫn nên cho cô . Phùng lão chính là Diêm Vương sống của Cái Bang lẫy lừng giang hồ. Môn đồ tam giáo cửu lưu trướng ông nhiều đếm xuể. Nếu thực sự kết nghĩa em với Phùng lão, thể ngang mà sống đấy, ?”

 

Cố Nguyệt Hoài ngạc nhiên: “Cái Bang? Đây là bịa đặt trong tiểu thuyết võ hiệp ?”

 

Phùng lão , râu tóc dựng ngược trừng mắt Cố Nguyệt Hoài: “Cô nhóc vắt mũi sạch thì cái rắm gì? Cái Bang là tưởng tượng! Sư tổ Cái Bang của chúng thể truy ngược về thời nhà Đường! Muốn gia nhập Cái Bang, đó là thực sự lập hương đường bày bài vị tổ sư đấy!”

 

Thấy Cố Nguyệt Hoài thực sự hiểu, Phùng lão khẽ hừ một tiếng, thuận miệng giải thích cho cô một phen.

 

như câu ba trăm sáu mươi nghề, ăn mày tuy cái ăn cái mặc chỗ dựa, nhưng cũng coi là một nghề.

 

Người đều tam giáo cửu lưu, cái gọi là hạ cửu lưu chính là thầy cúng, kỹ nữ, đào kép, bán dạo, chạy vặt, bà mối, ăn mày, thợ cạo đầu và đ.á.n.h mõ gác đêm. Bắt đầu từ thời nhà Đường, một ăn mày bản lĩnh hình thành sự liên kết, thành lập Cái Bang. Làm ăn mày ngưỡng cửa gì, nhưng gia nhập Cái Bang thì khác, cần văn võ, tức là "dẫn sư" giới thiệu, suy cho cùng "nghề nào quy củ của nghề đó".

 

Ăn mày là "cùng giáo hành", giang hồ gọi họ là " gậy".

 

Mọi cho rằng, ăn mày trải qua khổ nạn thế gian mà c.h.ế.t, thuộc về những "bát tự" cứng nhất, mạng lớn nhất.

 

Phùng lão nhanh chậm giải thích một phen về lai lịch của Cái Bang. Thấy vẻ mặt Cố Nguyệt Hoài phức tạp, ông khá đắc ý : “Bây giờ hiểu chứ cô nhóc, chuyện thế gian nhiều điều cô tình hình, học hỏi cho t.ử tế .”

 

“Phùng lão, chỉ giáo.” Cố Nguyệt Hoài khom , để tỏ lòng tôn trọng.

 

Kiếp nhốt trong l.ồ.ng giam do Điền Tĩnh thiết lập, thấy ánh mặt trời, cái gì cũng . Kiếp sống một đời, ngược chứng kiến nhiều sự bí ẩn ngoài nhận thức. Hàng đầu sư, Phong thủy sư, thậm chí cả giang hồ.

 

Thì , thế giới hề đơn giản như cô nghĩ.

 

Phùng lão hài lòng gật đầu: “Biết là . Thế nào, bây giờ nguyện ý kết nghĩa em với lão già chứ?”

 

Cố Nguyệt Hoài nhẹ giọng : “Có thể Phùng lão coi trọng, là vinh hạnh của , tự nhiên dám từ chối.” Nói xong, cô đầu Tần Hữu Công một cái, chần chừ : “Có thể mạo hỏi một câu, Phùng lão và lãnh đạo quan hệ gì ?”

 

Khóe miệng Cố Vĩ giật giật, nháy mắt hiệu với Cố Nguyệt Hoài. Đã lúc nào mà còn hỏi cái ?

 

Phùng lão ngược bận tâm, : “Hữu Công lúc trẻ từng giúp đỡ . Hiện giờ gặp nạn, tự nhiên cần . Nếu chúng quan hệ gì, thì là là thầy là bạn .”

 

Dứt lời, ông liếc Cố Nguyệt Hoài một cái: “Cô cầu xin chuyện gì? Bây giờ cũng thể thử.”

 

Cố Nguyệt Hoài thu nụ môi, giọng điệu chuyển sang nhạt nhẽo: “Là chuyện của Yến gia. Phùng lão chắc hẳn Yến gia chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-551-duoc.html.]

 

Yến Thiếu Ngu từ đầu đến cuối vẫn im lặng lên tiếng ở bên cạnh đột nhiên ngẩng đầu Cố Nguyệt Hoài. Yết hầu trượt lên xuống, ngờ điều cô cầu xin là chuyện . Yến gia vốn là trách nhiệm của , ngờ cuối cùng cô gánh vác.

 

Ánh mắt Phùng lão biến đổi, đầu Yến Thiếu Ngu một cái, trầm giọng hỏi: “Yến gia, thông đồng với địch phản quốc, tội thể tha.”

 

Tất nhiên ông Yến gia. Chỉ là, tội danh của Yến gia thành lập, lật ngược thế cờ một nữa là điều thể. Cũng ai mạo hiểm đắc tội với phe phái họ Khương để cứu Yến gia, bù mất.

 

Cố Nguyệt Hoài mím môi, năng dõng dạc: “Yến gia là vô tội, là phe phái họ Khương hãm hại.”

 

Phùng lão nhíu c.h.ặ.t mày: “Cô là vô tội thì là vô tội ? Chuyện liên quan rộng, lời của một thể chứng thực . Nếu cô để Hữu Công giúp Yến gia lật bản án, thì tính toán sai lầm .”

 

Cố Nguyệt Hoài với tư cách là quân y đến khám bệnh cho Tần Hữu Công, khi đến thế bối cảnh đều điều tra rõ ràng. Tất nhiên ông hiện giờ cô là con dâu của Yến gia, nhưng điều nghĩa là thể xằng bậy, lật bản án cho tội nhân.

 

Cố Nguyệt Hoài cong môi, ngẩng đầu thẳng Phùng lão: “Yến gia là như thế nào, Phùng lão, ngài chắc hẳn cũng rõ. Tại Yến gia vu oan thông đồng với địch, bố chồng tại tù, ngài thực sự ?”

 

Sắc mặt vốn trầm ngưng của Phùng lão một lát chuyển sang buồn bã, đó thở dài một tiếng.

 

Quần chúng Cái Bang rải rác khắp nơi, thông tin nắm giữ gần như là nhiều nhất. Yến Thú Chi là như thế nào, ai rõ hơn ông . ở vị trí cao, đôi khi cũng bất do kỷ, chuyện chốn quan trường do ông quyết định .

 

Cố Nguyệt Hoài gằn từng chữ: “Yêu cầu của cao, chỉ hy vọng khi lãnh đạo tỉnh , thể lật bản án cho Yến gia.”

 

Ẩn ý của cô rõ ràng: Một mạng , đổi lấy việc ông lật bản án cho Yến gia, vụ mua bán đáng giá.

 

Phùng lão chằm chằm Cố Nguyệt Hoài hồi lâu, chốc lát , hỏi: “Nếu từ chối, cô sẽ cứu Hữu Công ?”

 

Mí mắt ông khẽ sụp xuống, những ngón tay chắp lưng khẽ xoa , đang nghĩ gì.

 

Sắc mặt Yến Thiếu Ngu biến đổi. Vừa định bước lên chắn mặt Cố Nguyệt Hoài, liền cô dùng giọng điệu bình tĩnh : “Không, cho dù ngài từ chối , vẫn sẽ cứu tỉnh lãnh đạo. Đây chỉ là yêu cầu cá nhân của .”

 

Nghe , ngón tay Phùng lão khựng , đôi mắt như chim ưng âm thầm cô một cái: “Tại ?”

 

Khóe mắt Cố Nguyệt Hoài nhướng lên, thẳng thắn : “Làm gì tại nào? đến đây chính là để cứu . Nếu thể đạt tâm nguyện tự nhiên là nhất, thể thì đành đợi thêm . tin Thiếu Ngu một ngày nào đó sẽ quyền lên tiếng .”

 

Nói xong, cô vượt qua vai Phùng lão, về phía Yến Thiếu Ngu, trao cho một nụ rạng rỡ.

 

Tuy ngoài miệng , nhưng nguyên nhân thực nhiều. Tuy nhiên cần thiết với Phùng lão mà thôi.

 

Thứ nhất, cô là quân y, trách nhiệm chính là chữa bệnh cứu . Hơn nữa cứu còn bình thường, rút dây động rừng. Nếu cô dám lấy điều đe dọa, chỉ bản lợi lộc gì, mà còn thể liên lụy đến Yến Thiếu Ngu.

 

Thứ hai, nếu Tần Hữu Công tỉnh , c.h.ế.t , thì cục diện Kinh thành sẽ xảy biến cố lớn. Phe phái họ Khương một nhà độc tôn, bất luận là đối với Yến gia đối với dân thường mà , đều là tin tức lành gì.

 

Phe phái họ Khương thi hành chính sách nhân từ. Có một lãnh đạo như , đối với bộ nước Z mà đều là t.h.ả.m họa.

 

Phùng lão dùng ánh mắt chút phức tạp Cố Nguyệt Hoài, chốc lát , hừ lạnh một tiếng: “Hồ ly nhỏ, chẳng là ép lão già mềm lòng ? Còn quyền lên tiếng, cô ngược lòng tin với thằng nhóc Yến gia .”

 

Ông chuyển sang khuôn mặt hấp hối của Tần Hữu Công một cái, : “Hữu Công hiện giờ cách nào nhận lời cô, nhưng thể quyết định. Chỉ cần cô thể khiến khỏe , chuyện lật bản án cho Yến gia nhận lời .”

 

 

Loading...