Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 55: Giấy Giới Thiệu Và Phiếu Lương Thực

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:42:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Anh hai ghét Cố Nguyệt Hoài cũng chuyện một sớm một chiều.

 

Từ nhỏ, lúc phụ nữ đó còn , tin tưởng cả nhất, thích thằng ba nhất, còn hai kẹp ở giữa tiến thoái lưỡng nan, cả nhà, chỉ bà nội sẽ dịu dàng xoa đầu hai kể chuyện cho hai .

 

Đáng tiếc, bà nội cũng sống thêm mấy năm.

 

Sau khi phụ nữ đó , vốn tưởng rằng cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, trong nhà luôn chú ý đến hai .

 

Cố Nguyệt Hoài trở thành cục cưng trong lòng cả nhà, hai vẫn là phớt lờ, hơn nữa bố và cả thiên vị đến mức cực đoan, Cố Nguyệt Hoài đòi cho trăng, ngày tháng lâu dần, sự ghen tị và chán ghét đều chôn sâu trong lòng.

 

Cố Nguyệt Hoài lúc nhỏ lớn lên trắng trẻo đáng yêu, như cục bột, những xung quanh đều thích cô.

 

Anh hai cũng từng nghĩ đến việc đối xử với cô một chút, nhưng mỗi khi đến lúc , luôn thể cách giữa và cô, cô cần trai thừa thãi như hai đối xử với cô ? Không cần.

 

Ngày tháng dần trôi qua, Cố Nguyệt Hoài chiều chuộng sinh ích kỷ tư lợi, việc quan tâm đến cảm nhận của khác.

 

Cả gia đình bọn họ chịu đựng sự ghẻ lạnh giày vò của những khác trong đại đội, trở thành gia đình “lưu manh”, bộ là vì thỏa mãn “cuộc sống ” của cô ? dựa ? Đều là con cái nhà họ Cố, dựa đều đối xử với cô?

 

Cố Duệ Hoài nghĩ đến những chuyện , những cảm xúc ẩn giấu trong l.ồ.ng n.g.ự.c đều cuộn trào.

 

Anh hai chính là ghét Cố Nguyệt Hoài!

 

“Haiz.” Cố Đình Hoài liếc Cố Duệ Hoài một cái, chạm ánh mắt cố chấp của hai, thở dài một thật dài.

 

Anh cả rũ mắt bánh hoa tiêu trong hộp cơm, đưa cho Cố Duệ Hoài: “Em ăn .”

 

Trong cổ họng Cố Duệ Hoài giống như nhét một cục bông, khô chát.

 

Anh hai c.ắ.n mạnh một miếng bánh ngô, nhét đầy ắp trong miệng, trả bánh hoa tiêu cho Cố Đình Hoài: “Em trả tiền cho Cố Nguyệt Hoài, bánh ngô thể trả ít vài xu.”

 

Nói xong, hai liền đầu sang một bên, một bộ dạng sẽ bánh hoa tiêu khuất phục.

 

Cố Đình Hoài bật , lắc lắc đầu.

 

Bên , Cố Nguyệt Hoài khỏi trạm y tế, tảng đá ở cửa, hít sâu một ngụm khí lạnh.

 

Cô sợ cô nữa sẽ Cố Duệ Hoài chọc tức đến mức một Phật thăng thiên, hai Phật xuất thế.

 

Mặc dù sớm hai thích cô, nhưng kiếp quan tâm, kiếp quan tâm , mới thật sự sự thích sâu sắc đến mức nào, giống như sự chán ghét khắc sâu trong xương tủy.

 

mà, kiếp hai thể nhẫn nhịn sự chán ghét như , vì chăm sóc em gái là cô mà đến mức vợ con ly tán.

 

Cố Nguyệt Hoài tự giễu một tiếng, quấn c.h.ặ.t vạt áo.

 

Bây giờ cô mới tính toán với Cố Duệ Hoài rõ ràng muộn , suy cho cùng nhận ân tình hai, mà là cô của kiếp , kiếp , cô là đến để trả nợ.

 

Cố Nguyệt Hoài chớp chớp đôi mắt sáng ngời xinh , chuẩn ngày mai về đại đội tìm Chủ nhiệm Vương giấy giới thiệu, mượn chút phiếu lương thực, thời buổi xa, giấy giới thiệu, đó là .

 

Người dân trong nước lúc còn chứng minh thư là gì, khi khỏi nhà, bắt buộc tìm “chính quyền” cấp bản gốc chứng minh phận cá nhân, tức là giấy giới thiệu, đây là bằng chứng hợp pháp duy nhất để cá nhân công tác du lịch, đơn vị điều động ngoài.

 

Thậm chí là vợ chồng nhận giấy đăng ký kết hôn, ở trong nhà nghỉ, cũng giấy đăng ký kết hôn và giấy giới thiệu!

 

Cố Nguyệt Hoài ở cửa suy nghĩ kỹ càng về chuyện ngày mai, cho đến khi thấy giọng Cố Đình Hoài: “Bé con! Bên ngoài lạnh, mau đây!”

 

đầu Cố Đình Hoài đang ở cửa trạm y tế, ngược ánh đèn yếu ớt vẫy tay với cô, chợt mỉm .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-55-giay-gioi-thieu-va-phieu-luong-thuc.html.]

“Dạ! Con ngay!”

 

Cố Nguyệt Hoài theo Cố Đình Hoài về phòng bệnh, Cố Duệ Hoài ngủ .

 

“Bé con!”

 

Cố Nguyệt Hoài đầu, liền thấy Cố Đình Hoài vỗ vỗ tấm bìa cứng trải gầm giường, đó còn dùng áo khoác gấp gối.

 

tiên là sửng sốt, ngay đó bộ quần áo mỏng manh của Cố Đình Hoài, lắc đầu : “Anh cả ngủ , sáng mai về còn nữa, em một chút cũng buồn ngủ! Anh mau ngủ , cần lo cho em!”

 

Cố Đình Hoài tán thành cô, còn mở miệng, Cố Nguyệt Hoài ấn xuống tấm bìa cứng: “Mau ngủ !”

 

Anh cả thần sắc hung dữ xen lẫn vài phần quan tâm của em gái, trong lòng ấm áp, mím môi thêm gì nữa, vốn dĩ còn định một lát đổi cho Bé con ngủ, nhưng xuống ngủ .

 

Cố Nguyệt Hoài khẽ, liếc Cố Duệ Hoài đang ngủ say sưa giường bệnh, nghĩ nghĩ, vẫn kéo một nửa chăn đắp lên Cố Đình Hoài, mang đến chút ấm cho cả.

 

Cố Duệ Hoài động đậy, nhưng mở mắt.

 

Cố Nguyệt Hoài cũng để ý đến hai, xuống chiếc ghế đẩu nhỏ bên giường, gục bên mép giường nhắm mắt nghỉ ngơi.

 

Lúc Cố Duệ Hoài đột nhiên mở mắt, hai chiếc chăn chỉ còn một nửa, Cố Nguyệt Hoài đang gục bên mép giường, ánh mắt chút phức tạp, nửa ngày mới bĩu môi nhắm mắt .

 

Sáng sớm hôm , Cố Nguyệt Hoài tỉnh từ sớm.

 

nhà ăn mua bữa sáng, lúc về, liền thấy Cố Chí Phượng và Cố Tích Hoài.

 

“Bố thấy mày chính là con ranh Điền Tĩnh đó cho mê đến mức trời trăng gì !”

 

Cố Nguyệt Hoài bước phòng bệnh, thấy giọng nóng nảy tức giận của Cố Chí Phượng.

 

Một y tá đang truyền dịch cho bệnh nhân về phía Cố Chí Phượng, giọng điệu vô cùng bất mãn: “Vị nhà , trong phòng bệnh còn bệnh nhân khác đấy, đừng lớn tiếng ồn ào!”

 

Mặt Cố Chí Phượng đỏ lên, ngượng ngùng.

 

Cố Tích Hoài thì đầu hướng về phía y tá và đám đông bệnh nhân : “Xin , chúng sẽ kiềm chế âm thanh.”

 

“Bố, ba!” Cố Nguyệt Hoài bưng bữa sáng bước , thấy con gái, khuôn mặt đỏ đen của Cố Chí Phượng cuối cùng cũng dễ hơn một chút: “Bé con, hôm nay bố xin nghỉ một ngày, con cùng cả con về .”

 

Cố Nguyệt Hoài gật đầu: “Vâng, con về tìm Chủ nhiệm Vương mở giấy giới thiệu.”

 

Nhắc đến giấy giới thiệu, Cố Chí Phượng mới nhớ con gái thành phố một chuyến, lập tức mặt đen , Cố Duệ Hoài giường bệnh, thật sự là cũng thấy chướng mắt, nếu vì cái thứ nên , Bé con cần thành phố ?

 

Cố Đình Hoài sửng sốt một chút: “Giấy giới thiệu? Bé con ?”

 

Cố Nguyệt Hoài lắc đầu, nhẹ nhàng : “Không gì, chúng về cả, sắp kịp giờ !”

 

Lúc cô kéo Cố Đình Hoài rời khỏi trạm y tế, còn quên nhét hai cái bánh bao mua từ nhà ăn về, bánh bao nhân thịt vỏ mỏng nhân nhiều, đắt hơn bánh hoa tiêu một xu, một cái năm xu, mới lò, còn đang bốc khói nghi ngút.

 

Hai chân cẳng nhanh nhẹn đến mấy, từ huyện bộ về cũng mất gần một tiếng đồng hồ, hơn nữa về Cố Đình Hoài còn , công việc nặng nhọc cả ngày, Cố Nguyệt Hoài xót cả, đương nhiên thể trơ mắt cả bộ về.

 

Vừa khỏi huyện thành, chặn một chiếc xe bò con đường bắt buộc qua để về Đại đội sản xuất Đại Lao Tử.

 

Mỗi ba xu, tổng cộng sáu xu, tiện đường đưa hai về Đại đội sản xuất Đại Lao Tử.

 

Cố Đình Hoài chút , nhưng chạm ánh mắt cho phép phản bác của Cố Nguyệt Hoài, khổ một tiếng, lên xe bò, hai ngửi khí se lạnh của buổi sáng sớm, từng ngụm từng ngụm ăn bánh bao nhân thịt, một tư vị riêng biệt.

 

Cố Đình Hoài nhớ thương chuyện giấy giới thiệu, bánh bao gặm hai miếng : “Bé con, rốt cuộc em ?”

Loading...