Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 51: Bắt Buộc Phải Cứu Anh Ấy!

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:42:22
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thập niên 70, điều kiện của nhân viên y tế còn hạn chế, thiết y tế đều là sản phẩm cơ khí kiểu cũ, nhưng dù , giá cả cũng đắt đỏ, hơn nữa vì máy gây mê, máy theo dõi vân vân, phẫu thuật dựa kinh nghiệm của bác sĩ.

 

Huyệt thái dương của Cố Nguyệt Hoài phồng lên.

 

Vốn dĩ gánh khoản nợ bên ngoài một trăm bốn mươi đồng, nay thêm một khoản nợ từ trời rơi xuống một trăm ba mươi lăm đồng sáu hào.

 

Cô hít sâu một , hơn một trăm đồng, nhất thời cũng gom đủ, chỉ thể mượn.

 

mà, tìm ai mượn đây?

 

Đầu tiên nảy trong đầu là họ hàng nhà họ Cố, bác cả và cô hai đang việc trong nhà máy huyện, nhưng lúc xây nhà mở miệng mượn , nay vẫn trả, theo tính khí của bọn họ, chắc chắn sẽ cho mượn nữa.

 

Cô cả?

 

coi nhà họ Cố như cặn bã tránh kịp, thể khảng khái rút hầu bao?

 

Ngón tay Cố Nguyệt Hoài nắm c.h.ặ.t tờ viện phí, nửa ngày, một nhảy từ trong đầu.

 

Hạ Lam Chương!

 

Bất luận là kiếp , kiếp , cô đều kết giao bạn nào, nếu duy nhất khả năng , thì chỉ Hạ Lam Chương hôm qua vung tay đưa cho cô một tờ đại đoàn kết thôi.

 

Chỉ là, giao tình của hai sâu đậm, cho dù Hạ Lam Chương tâm địa lương thiện, cô thể mở miệng mượn nhiều tiền như ?

 

Cố Nguyệt Hoài chuyển sang nghĩ đến bốn rương bảo bối trong Tu Di Không Gian, một loại lo âu và hoang mang khi ôm núi vàng mà thể dùng.

 

Cố Nguyệt Hoài cúi đầu, cảm nhận áp lực to lớn, nhưng nghĩ đến Cố Duệ Hoài vẫn đang giường bệnh chờ đợi, cô hít sâu một , vội vã chạy khỏi bệnh viện, tìm Vương Bồi Sinh đang trông xe bò.

 

“Chủ nhiệm Vương! ... mượn chú chút tiền, vết thương của hai cần phẫu thuật, phí phẫu thuật cần hơn một trăm, bây giờ thật sự lấy nhiều tiền như , chú thể...” Cố Nguyệt Hoài c.ắ.n răng, một hết lời.

 

Vương Bồi Sinh khuôn mặt tái nhợt luống cuống của Cố Nguyệt Hoài, chút khó xử : “Tiểu Cố, chú nhiều như , thế , nhà chú còn hơn ba mươi đồng, cháu đợi đấy, chú về lấy cho cháu!”

 

Nói xong, Vương Bồi Sinh liền đ.á.n.h xe bò chạy về.

 

Cố Nguyệt Hoài bóng lưng ông, trong lòng tràn đầy cảm kích, tuy nhiên, hơn ba mươi đồng rõ ràng đủ, cộng thêm hơn hai mươi đồng cô, còn thiếu tròn tám mươi đồng!

 

Giữa hai lông mày cô nhíu c.h.ặ.t, chuẩn chuyện t.ử tế với bác sĩ, xem tiền còn thể thư thả vài ngày , phẫu thuật , vết thương thể chậm trễ quá lâu.

 

Cố Nguyệt Hoài xoay , liền thấy một bóng dáng xa lạ quen thuộc.

 

Đó là một phụ nữ hơn năm mươi tuổi, mặc một chiếc áo khoác quân đội màu xanh lục, chân còn đôi giày da bò, bà dáng cao ráo, khuôn mặt đoan chính, khóe mắt hằn những nếp nhăn chân chim lờ mờ thể thấy , chỉ nếp nhăn chữ xuyên giữa trán là thể tính khí bà .

 

Cô cả?!

 

Cố Nguyệt Hoài tính thế nào cũng ngờ, khi sống đầu tiên gặp là bác cả và cô hai, mà là cô cả.

 

Kiếp , gia đình bọn họ c.h.ế.t kẻ mất, bác cả và cô hai còn nể tình cảm một chút, gửi cho vài lương thực, cô cả thì quan tâm hỏi han, coi như môn thích là nhà cô.

 

cũng bình thường, gia đình bọn họ đắc tội là Điền Tĩnh, Điền Tĩnh lúc đó gả cho con trai Tỉnh trưởng, tương lai sắp cá chép hóa rồng, cô cả thể vì gia đình nhỏ bé đáng kể của bọn họ mà đắc tội Điền Tĩnh?

 

Chuyện kiếp vội vã lướt qua trong đầu, Cố Nguyệt Hoài cũng rảnh nghĩ nhiều, vì hai, chỉ thể nắm bắt cơ hội.

 

Cô bắt buộc cứu !

 

Cố Nguyệt Hoài bất chấp thể diện chạy tới, cản mặt Cố Kim Phượng: “Cô cả!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-51-bat-buoc-phai-cuu-anh-ay.html.]

Cố Kim Phượng sửng sốt, đợi rõ mặt Cố Nguyệt Hoài, mặt sầm , ánh mắt chán ghét : “Ai là cô cả của mày? Mày đừng gọi bậy!”

 

Con của thằng hai gọi bà một tiếng cô cả còn thể miễn cưỡng đáp lời, thằng tư... bà môn thích ?

 

Cố Nguyệt Hoài cũng để ý đến sự khinh bỉ chán ghét của bà , chỉ : “Đồng chí Cố, cháu...”

 

Cố Kim Phượng lùi M. L. Z. L. nửa bước, kéo giãn cách với Cố Nguyệt Hoài, lạnh lùng : “Đợi ! Tao họ Cố, tao tên là Nhiếp Bội Lan! Nếu mày mượn tiền, thì tao khuyên mày miễn mở miệng vàng, đừng cản đường, tránh !”

 

Cố Nguyệt Hoài đột ngột dừng bước, Nhiếp Bội Lan? Vì để rũ sạch quan hệ, bà mà ngay cả tên cũng đổi ?!

 

Tuy nhiên, lời đến nước , rõ ràng mở miệng mượn tiền nữa cũng là tự rước lấy nhục.

 

Nhiếp Bội Lan phủi phủi bụi cánh tay, vẻ chán ghét, vòng qua Cố Nguyệt Hoài bỏ .

 

Có lẽ là động tĩnh bên của bọn họ quá lớn, xung quanh vang lên vài tiếng xì xào bàn tán, Cố Nguyệt Hoài mím mím môi, nghĩ nhiều nữa, xoay chuẩn tìm bác sĩ.

 

Lúc , một giọng nam trẻ tuổi xen lẫn niềm vui sướng vang lên: “Đồng chí Cố?”

 

Cố Nguyệt Hoài đầu, liền chạm đôi mắt chân thành và trong veo của Hạ Lam Chương, cô khẽ mím môi, cho dù trải qua nhiều chuyện, khoảnh khắc , trong lòng cũng khỏi sinh chút cảm xúc trăm mối ngổn ngang.

 

“Đồng chí Cố, ở đây?” Hạ Lam Chương bước nhanh về phía cô, giọng vui vẻ.

 

...” Cổ họng Cố Nguyệt Hoài khô khốc, há miệng.

 

Hạ Lam Chương liếc mắt một cái liền thấy đôi mắt đỏ hoe của cô, cùng với tờ giấy nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay cô: “Cô gặp khó khăn gì ? Không , cô , thể giúp nhất định sẽ giúp!”

 

Cổ họng Cố Nguyệt Hoài nghẹn , ngẩng đầu khuôn mặt tuấn tú của Hạ Lam Chương, đột nhiên liền nhớ tới cái tên của bắt nguồn từ .

 

Hạ Lam Chương, là bạn của !

 

Cô từng tình cờ nhắc đến cái tên , chỉ hai là chiến hữu trong quân đội, quan hệ hề tầm thường.

 

Nghĩ đến đây, Cố Nguyệt Hoài hít sâu một , kìm nén ý lệ sắp trào nơi đáy mắt: “Đồng chí Hạ, trai sói c.ắ.n thương ở chân, cần phẫu thuật, phí phẫu thuật còn thiếu tám mươi, ...”

 

Hạ Lam Chương đôi mắt mèo xinh của Cố Nguyệt Hoài ngấn lệ, nhíu nhíu mày: “Đưa tờ giấy cho , nộp.”

 

Cố Nguyệt Hoài còn kịp phản ứng, rút tờ giấy trong tay cô, đến trạm y tá nộp phí .

 

Sơn cùng thủy tận ngờ hết lối, liễu ám hoa minh một làng.

 

Bờ vai tính là rộng rãi của Hạ Lam Chương, và bóng lưng tuyệt tình của cô cả giống như hai thái cực.

 

Rất nhanh, Hạ Lam Chương nộp phí xong, trả tờ giấy đóng dấu cho Cố Nguyệt Hoài: “Nộp xong , mau cầm , đừng lỡ phẫu thuật của trai cô.”

 

Cố Nguyệt Hoài nhận lấy tờ giấy, cúi với Hạ Lam Chương, trong giọng trong trẻo như suối nguồn mang theo sự cảm kích: “Cảm ơn đồng chí Hạ, nhất định sẽ nhanh ch.óng trả tiền cho ! Trả cả vốn lẫn lãi!”

 

Hạ Lam Chương ngẩn ngơ một chút, thâm tình ngắm Cố Nguyệt Hoài, do dự một chút, dịu dàng : “Mau .”

 

“Cảm ơn!” Cố Nguyệt Hoài một câu cảm ơn, dám chậm trễ nữa, xoay vội vã tìm bác sĩ.

 

Hạ Lam Chương bóng lưng cô xa, đột nhiên mím môi .

 

Lúc , bạn cùng Hạ Lam Chương tiến lên, một tát vỗ lên vai , về hướng đang vài cái, hồ nghi : “Lam Chương? Cậu gì đấy? Nhanh lên! Lão Thôi đang đợi chúng đấy!”

 

Hạ Lam Chương chợt hồn, che khuất ánh mắt của bạn , kéo bước nhanh lên lầu: “Ồ, , thôi!”

 

 

Loading...