Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 506: Kỷ Thanh Để Lại
Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:05:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chị dâu cả còn ngại ngùng nữa kìa?” Yến Thiếu Ly chớp chớp mắt, Yến Thiếu Ương: “Anh hai, chẳng lẽ em đúng ?”
Trên mặt Yến Thiếu Ương ngậm nụ : “! Nói sai, chị dâu nên sớm quen .”
Đối mặt với hai đứa em fan cuồng vô não của chị dâu, Lăng Gia thực sự chút kinh ngạc: “Anh ba, Thiếu Ương và Thiếu Ly như , chị dâu ba cho hai đứa nó uống bùa mê t.h.u.ố.c lú gì thế? Vậy mà ba câu thì hai câu rời cái của chị dâu ba?”
Yến Thiếu Ngu bưng chén lên uống một ngụm nước, giọng điệu vô cùng đương nhiên: “Không thể là vợ vốn dĩ ?”
Nghe , khóe miệng Lăng Gia giật giật, khỏi giơ ngón tay cái lên: “Có thể.”
Trong lòng khỏi nâng Cố Nguyệt Hoài lên cao hơn một chút. Quả nhiên, thể lọt mắt xanh của ba, là bản lĩnh thật sự.
Kỷ Vĩ Cần trong lòng nhiều vòng vo như , : “Anh ba, lúc thư về Kinh thành em còn giật nảy . Vốn tưởng bao giờ gặp nữa, ngờ rời Kinh thành hơn một năm, sắp kết hôn .”
Bên môi Yến Thiếu Ngu ngậm nụ , trong đôi mắt thon dài những tia sáng vụn vỡ: “Anh cũng ngờ tới.”
Anh từng nghĩ đến việc kết hôn, nhưng hiện tại ơn. Biết ơn cô một đời, nguyện ý tìm đến , cùng chung sống trọn kiếp khó khăn mới . Càng ơn bản chống đỡ nổi đạn bọc đường, cuối cùng lún sâu trong đó.
Yến Thiếu Ngu tuy nhiều, nhưng thần sắc mặt lên tất cả.
Lăng Gia và Kỷ Vĩ Cần liếc , trong lòng chân thành vui mừng.
Trong mắt Yến Thiếu Ương và Yến Thiếu Ly cũng tràn đầy niềm vui, cảm thấy vui mừng vì cả nhà thể tìm hạnh phúc của riêng .
Yến Thiếu Ly tiếng bàn tán ồn ào của các xã viên đại đội bên ngoài, mới nhớ tình cảnh phô trương lúc Lăng Gia và Kỷ Vĩ Cần đến, khỏi tò mò: “Anh Lăng Gia, Vĩ Cần, tiền lương của hai cao ? Đến thì đến còn mang nhiều quà thế?”
Vừa nãy cô bé đều thấy , xe đạp, đài phát thanh, máy may, cái gì cũng !
Lăng Gia ha hả, ngay đó liếc Yến Thiếu Ngu một cái: “Anh với hai đứa nó ?”
Yến Thiếu Ngu im lặng , mười ngón tay đan , một dáng vẻ nhàn nhã.
Yến Thiếu Ly hồ nghi: “Nói cái gì? Anh cả giấu chúng em gì ?”
Lăng Gia bưng cốc nước đầu , trả lời, rõ ràng là sự thật. Kỷ Vĩ Cần thì vẻ mặt khó xử, với Yến Thiếu Ngu: “Anh ba, chuyện cũng đừng giấu Thiếu Ương và Thiếu Ly nữa đúng ? Em cảm thấy vẫn nên để hai đứa nó về Kinh thành thì hơn.”
Tuy mộc mạc, nhưng Yến Thiếu Ly từ một cô gái mười ngón tay dính nước mùa xuân biến thành nấu cơm đun nước tự nhiên thành thạo, trong lòng cũng chút vị. Dù cũng là em gái từ nhỏ lớn lên, vẫn hy vọng cô bé thể sống hơn một chút.
“Về Kinh thành?! Chúng em thể về ?” Hai mắt Yến Thiếu Ly mở to, khẽ nín thở, thần sắc chút căng thẳng.
Yến Thiếu Ngu ngước mắt liếc cô bé một cái. Yến Thiếu Ương ở bên cạnh ngược tỏ bình tĩnh, dường như việc về Kinh thành đối với chẳng gì khác biệt. Cậu khẽ thở dài một , ngay đó hờ hững : “Là để .”
Yến Thiếu Ương và Yến Thiếu Ly , chấn động: “Mẹ? Mẹ để ?”
“Lúc đó sự việc xảy đột ngột, nhưng dường như dự liệu từ , để cho chúng một khoản tiền.” Mắt Yến Thiếu Ngu nheo , nghĩ đến tình cảnh lúc đó, đôi môi mím c.h.ặ.t, những ngón tay thon dài cũng siết .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-506-ky-thanh-de-lai.html.]
““Thiếu Ngu, nhà họ Yến gây thù chuốc oán quá nhiều, cục diện hội nghị dạo càng lúc càng căng thẳng, e là mưa gió sắp đến. Số tiền con cầm lấy, nếu nhà họ Yến xảy chuyện, con hãy dẫn các em rời khỏi Kinh thành, ?””
Trong mắt Yến Thiếu Ly nước mắt lưng tròng. Nghĩ đến , cổ họng trở nên nghẹn ngào.
Yến Thiếu Ương cũng dễ chịu. Tuy là con thứ hai trong nhà, nhưng nhà họ Yến luôn tin tưởng giáo d.ụ.c bình đẳng, từng ngó lơ. Kỷ Thanh cũng là một vô cùng cởi mở, sẽ tôn trọng sở thích và lựa chọn của họ.
Yến Thiếu Ngu im lặng một lát, tiếp tục : “Kinh thành quá nhiều nhắm nhà họ Yến, chỉ thể dẫn các em rời . Lúc đó nghĩ để tiền Kinh thành, đợi khi trở về cũng thể sắm sửa một chỗ ở, để các em trường học.”
Thực còn một suy nghĩ nữa, đó là để Thiếu Ương, Thiếu Ly hiểu rằng, nhà họ Yến quả thực sa sút . Cuộc sống thể nào nữa, nếu mang theo một khoản tiền và tem phiếu lớn về quê, hai còn thể trưởng thành ?
như lời Kỷ Thanh , nhà họ Yến gây thù chuốc oán quá nhiều. Yến Thiếu Ương và Yến Thiếu Ly cần nhanh ch.óng trưởng thành, độc đương một mặt. Nếu đợi khi trở về Kinh thành, sớm muộn gì cũng kẻ tâm tư nhắm . Anh cách nào mãi mãi che mưa chắn gió mặt họ.
Từ khoảnh khắc chọn chiến trường, khả năng da ngựa bọc thây .
Yến Thiếu Ly ôm mặt thút thít thành tiếng. Yến Thiếu Đường chị gái, cái miệng nhỏ nhắn mếu máo, cũng theo.
Kỷ Vĩ Cần mà trong lòng chua xót thôi, đưa tay lên mắt dùng sức lau lau. Cậu xách chiếc hộp sắt nhỏ đặt chân lên, đưa cho Yến Thiếu Ngu: “Này, ba, đồ lúc đưa em mang đến cho , thiếu thứ gì.”
Yến Thiếu Ngu gật đầu, giọng khàn: “Vất vả .”
Kỷ Vĩ Cần vẻ mặt vui: “Ây, vất vả gì với em? Giao tình của chúng mà cái là khách sáo đấy nhé!”
Lăng Gia trong lòng cũng khó chịu, chuyển sang dậy quanh căn nhà, : “Căn nhà mới xây đúng ? Thiết kế cũng khá , xem đồ dùng kết hôn đều trang trí xong . Em và lão Kỷ vẫn đến muộn, việc gì!”
Yến Thiếu Ly lau nước mắt, phì : “Anh Lăng Gia cũng đừng nản lòng, luôn việc mà.”
Đôi mắt cô bé sáng lấp lánh. Nghĩ đến sự sắp xếp từ của , trong lòng ấm áp, tinh thần cả đều phấn chấn hơn vài phần.
Lăng Gia lắc đầu, chắp tay : “Được, em sắp xếp gì nấy ? ba, Tống Kim An, Hoàng Thịnh bọn họ đều về quê ? Người ? Sao thấy?”
Theo lý mà đều là cùng đại viện, họ đến, lúc đáng lẽ sớm qua đây góp vui mới .
Yến Thiếu Ngu kịp lên tiếng, Yến Thiếu Ly chun mũi: “Hoàng Thịnh c.h.ế.t , ?”
Nghe , nụ mặt Lăng Gia thu . Kỷ Vĩ Cần cũng run tay, đ.á.n.h đổ cái cốc bàn, Hoàng Thịnh c.h.ế.t ?
Chuyện họ thực sự . Ngày thường đều ở Quân khu ngoại ô Kinh thành, thường xuyên về nhà. Lần cũng là nhận thư của Yến Thiếu Ngu mới khó khăn lắm xin nghỉ phép ngoài , thực sự xảy chuyện lớn như .
Yến Thiếu Ly định lên tiếng giải thích, bên ngoài vang lên tiếng ô tô chạy tới tắt máy.
Yến Thiếu Ngu cau mày, dậy sải bước ngoài. Lăng Gia và Kỷ Vĩ Cần cũng vội vàng theo.
Bên ngoài nhà, tất cả đều đồng loạt chiếc ô tô đỗ bên cạnh khoảnh sân nhỏ nhà họ Cố.
Vương Mỹ Hoa vẻ mặt nghi hoặc, giọng điệu cũng chua xót: “Hôm nay cũng thổi ngọn gió gì. Ngày thường lên huyện cũng thấy một chiếc ô tô, hôm nay đều chạy đến đại đội ? Lại đến tặng quà cho nhà họ Cố ?”