Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 449: Người Thân Kiếp Trước
Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:03:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chẳng , em xem xem, chút lương thực thì đủ gì?” Cố Tích Hoài ghét bỏ xách túi lương thực trong tay, nhẹ bẫng chẳng mấy phần trọng lượng. Chút đồ mang về, ngay cả tiền vé tàu hỏa của hai cũng đáng.
Nghe lời trẻ con , Cố Nguyệt Hoài khẽ một tiếng: “Nhiều bán lương thực như , xếp hàng thêm vài đội nữa chẳng là ? Bọn họ thể xác minh từng xem mua lương thực ? Hiệu suất tuy thấp một chút, nhưng chắc chắn thể mua nhiều hơn.”
Nghe , ánh mắt Cố Tích Hoài sáng rực lên, cảm thấy lý.
Anh gật đầu, nhét túi lương thực trong tay cho Cố Nguyệt Hoài: “Vậy , lương thực em cầm , tiếp tục mua!”
Cố Nguyệt Hoài cũng cản, mặc cho chạy khắp nơi mua lương thực. Ánh mắt cô lướt qua những bán lương thực trong đám đông, quả thực đều là đám trướng Hình Kiện. Chỉ là thấy Hình Kiện và Hổ T.ử , chuyện của Thái Lan - con trai Đao Ba xử lý thế nào .
Hai bôn ba ở phố lương thực cả một buổi sáng, trong tay cũng thêm bảy tám túi lương thực. Số lương thực mua , đủ cho cả nhà ăn ngon lành trong hai tháng. Cố Tích Hoài vỗ tay, : “Sao hả, dẫn trai em theo vẫn ích chứ?”
Cố Nguyệt Hoài bật : “Tìm một nhà khách ngủ một giấc, ngày mai đến mua một chuyến nữa là thể về .”
Cố Tích Hoài cảm nhận trọng lượng của túi lương thực xách trong tay, sửng sốt: “Vẫn mua nữa ?”
Nhà khách, mỗi một phòng đơn.
Cố Nguyệt Hoài chỉ túi lương thực: “Anh ba, ở đây trông chừng lương thực của chúng , em ngoài mua đồ ăn.”
Cố Tích Hoài nhíu mày, nghĩ đến sự hỗn loạn của thành phố Phong, : “Hay là để cho, em ở trong nhà khách .”
“Anh em yên tâm, , đừng nhảm nữa.” Cố Nguyệt Hoài bác bỏ , liền rời khỏi nhà khách. Cô còn tìm Hình Kiện, thời gian nhiều, khỏi cửa liền vẫy một chiếc xe taxi đỗ bên đường.
Thời buổi , thể xe taxi đều là tiền. Tài xế vứt điếu t.h.u.ố.c trong tay , thái độ vô cùng .
Cố Nguyệt Hoài báo địa điểm, chiếc xe taxi liền như mũi tên rời cung, đưa cô đến vùng nông thôn nơi thuê nhà.
Cô dọc đường tránh né đám đông, đến ngôi nhà thuê, cẩn thận kiểm tra một chút. Bên phủ một lớp bụi mỏng, xem thời gian ai đến đây. Như cũng , nhà kho quá nhiều chú ý cũng .
Cố Nguyệt Hoài lấy chìa khóa từ trong Tu Di Không Gian , mở cửa phòng bước , thả một đợt lương thực, trứng gà, thỏ và gà. Biết con phố chợ đen triển vọng, cô bày nhiều lương thực hơn, thể trụ một thời gian dài.
Rời khỏi nhà, khóa cửa cẩn thận, cô liền dọc theo con đường nhỏ đến sào huyệt của Hình Kiện.
Vì sợ Thái Lan tìm đến trả thù, cô đưa cho hai trăm tệ, bảo sắp xếp cho những trướng. địa chỉ cụ thể cô cũng , bây giờ tìm vẫn chỉ thể đến sào huyệt. Tuy nhiên, nghĩ với đầu óc của Hình Kiện, chắc chắn sẽ để .
Khi Cố Nguyệt Hoài đến sào huyệt, phần lớn những ngôi nhà bằng đất nện vườn nhà trống, một khung cảnh hoang tàn.
Tuy nhiên, cô vẫn thấy những tiếng động lờ mờ truyền từ ngôi nhà lợp tôn.
Nơi đây là chỗ Hình Kiện giam giữ những bắt cóc, vô cùng bí mật. Khi đến gần, Cố Nguyệt Hoài liền thấy tiếng phụ nữ “ư ư ư” bên trong. Không lớn, nhưng chút quen tai, giống như trói giam ở đây.
Động tĩnh chút bình thường, ánh mắt Cố Nguyệt Hoài trầm xuống. Lẽ nào Hình Kiện chống Thái Lan, vẫn đang cái trò ?
Cô chút bốc hỏa. Nếu bản tốn nhiều công sức như , dùng tiền lương thực nuôi một kẻ ác, thì tối nay, cô thể trừ hại cho dân . Nghĩ đến đây, Cố Nguyệt Hoài liền tung một cước đá văng cánh cửa tôn.
Động tĩnh bên trong im bặt. Vì là ban ngày, ánh sáng chiếu trong, một phụ nữ trói gập co ro trong góc rụt cổ , vùi đầu đầu gối, dáng vẻ run rẩy lẩy bẩy trông thật xót xa.
Trong mắt Cố Nguyệt Hoài tràn ngập sự lạnh lẽo. Cô bước lên vài bước, đưa tay chuẩn cởi sợi dây thừng cô , thì lưng đột nhiên truyền đến tiếng xé gió. Cô lăn một vòng tại chỗ, tránh cây gậy đang bổ thẳng về phía đầu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-449-nguoi-than-kiep-truoc.html.]
Khoảnh khắc tiếp theo, cô tóm c.h.ặ.t lấy cây gậy, đôi chân dài quét ngang qua, trực tiếp đá bay phụ nữ đ.á.n.h lén ngã lăn đất.
“Á — G.i.ế.c —” Người phụ nữ ôm đầu, gào thét khản cả giọng.
Cố Nguyệt Hoài lạnh một tiếng, cầm cây gậy chút khách khí phang lên phụ nữ đ.á.n.h lén. Khuôn mặt của cô quen mắt, chính là phụ nữ lúc cô ngang qua thành phố Phong để chuyển tàu, vì Hổ T.ử mà mềm lòng, bắt cô đến đây, hình như tên là Lý Tam Nương.
Kẻ mà vẫn đang cái chuyện tạo nghiệp , thật sự là trừng trị t.ử tế.
Cố Nguyệt Hoài tiếng lóc gào thét dần dần yếu của Lý Tam Nương, vứt cây gậy sang một bên, lạnh lùng : “Hình Kiện ?”
Lý Tam Nương kinh hoàng về phía Cố Nguyệt Hoài, khi rõ khuôn mặt cô, thần sắc biến thành khiếp sợ: “Là cô?”
Bà tuy mỗi ngày qua tay ít “hàng”, nhưng loại hàng cao cấp như thế thì chỉ một, trí nhớ rõ ràng. Vốn dĩ còn định giao cho ông chủ Thái, nhưng đầu Hình chạy mất .
Chuyện khiến bà bực tức một thời gian dài, dù loại hàng sắc nước hương trời chất lượng cao như thể bán giá cơ mà.
Cố Nguyệt Hoài nhíu mày, giọng càng lạnh hơn: “Hình Kiện ở ?”
Lý Tam Nương co rúm hai chân , giọng khàn khàn : “Anh Hình , ở đây nữa.”
Cố Nguyệt Hoài híp mắt , bừng tỉnh hiểu : “Bà là của Thái Lan?”
Nếu Hình Kiện rời , Lý Tam Nương nên ở đây mới . Hơn nữa bà vẫn đang cái chuyện thất đức bắt cóc , đủ để chứng minh đối tượng mà kẻ thực sự trung thành là Thái Lan. Hình Kiện , bà liền tiếp tục sử dụng nơi .
Lý Tam Nương run rẩy lẩy bẩy dám lời nào, chuẩn giả ngu giả ngơ đến cùng.
Cố Nguyệt Hoài đến mặt phụ nữ trói. Cô vẫn luôn dám ngẩng đầu lên, cũng xảy chuyện gì. Cố Nguyệt Hoài cởi sợi dây thừng cô , đến mặt Lý Tam Nương trói bà thật c.h.ặ.t.
Cô đầu liếc phụ nữ vẫn đang cúi gằm mặt, dáng vẻ như chim sợ cành cong, : “Kẻ trói , cô thể . Cẩn thận một chút, đừng để lừa nữa.”
Giọng của Cố Nguyệt Hoài trong trẻo, êm tai, ngược khiến phụ nữ bình tĩnh .
Một lúc lâu , cô cẩn thận ngẩng đầu lên. Mặc dù đáy mắt vẫn còn vương vệt nước mắt, nhưng vẫn thể rõ khuôn mặt xinh của cô .
Cố Nguyệt Hoài tùy ý liếc , khoảnh khắc tiếp theo, thần sắc liền cứng đờ, trong mắt cũng lóe lên một tia kinh ngạc.
Sao là cô ? Lúc cô nên ở Kinh thành ? Tại xuất hiện ở thành phố Phong?
Trong lòng Cố Nguyệt Hoài dấy lên ba câu hỏi liên tiếp. Thấy phụ nữ vùng vẫy dậy, cô khỏi bước tới đỡ một tay.
“Cảm, cảm ơn.” Người phụ nữ chút sợ hãi lùi một bước, nhưng đôi mắt linh động của Cố Nguyệt Hoài, trong lòng dâng lên chút tin tưởng và ấm áp. Cảm giác đến thật khó hiểu, đối với một mới thoát c.h.ế.t trong gang tấc như cô mà thì càng kỳ lạ hơn.
Cố Nguyệt Hoài hàng lông mày quen thuộc của phụ nữ, nhíu mày : “Sao cô ở đây?”
Mặc dù khuôn mặt của cô trẻ hơn nhiều so với lúc cô gặp ở kiếp , nhưng khí chất thanh tân như hoa lan thì đổi. Vừa là xuất từ gia đình giàu , cô tên là Lưu Úy Lam, Kinh thành.
Kiếp hai giao tình gì, nhưng kiếp bọn họ là — .