Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 44: Anh Hai Cố, Anh Thật Tốt!

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:42:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cố Đình Hoài cửa tìm .

 

Bên , Điền Tĩnh kìm nén một bụng lửa giận chuẩn về nhà, Cố Duệ Hoài đuổi theo cản .

 

Điền Tĩnh chút bực tức, hung hăng hất cánh tay Cố Duệ Hoài , lạnh lùng : “Làm gì!”

 

Cố Duệ Hoài sửng sốt, Điền Tĩnh mà hai từng thấy đây đều dịu dàng, điềm tĩnh, nhã nhặn, đây là đầu tiên thấy bộ dạng tức giận như của cô , nhất thời trong lòng phẫn nộ áy náy.

 

Phẫn nộ tự nhiên là đối với Cố Nguyệt Hoài, áy náy thì là đối với Điền Tĩnh.

 

Môi Cố Duệ Hoài mấp máy: “Xin... xin , mặt Cố Nguyệt Hoài xin em.”

 

Mặc dù trong lòng hai cũng lờ mờ cảm thấy việc lười biếng trốn việc là đúng, nhưng trong lòng ái mộ Điền Tĩnh bao nhiêu năm nay, cán cân đúng sai và ái mộ, hai chọn vế .

 

Điền Tĩnh khựng , lúc Cố Duệ Hoài rũ mắt xuống, ánh mắt trào phúng hai một cái.

 

Người trai của Cố Nguyệt Hoài sẽ thích cô , tự nhiên cũng nguyên nhân.

 

Lúc cô mới đến chân ướt chân ráo, đầu tiên nghĩ đến là tiếp cận nhà họ Cố, nhưng danh tiếng của cả gia đình bọn họ ở Đại đội sản xuất Đại Lao T.ử thật sự quá tệ, thời đại dư luận thể g.i.ế.c .

 

Hết cách, cô chỉ thể chọn một để công lược, tương lai chừng thể đóng vai trò quan trọng gì đó.

 

Mục đích của cô là cướp bộ cuộc đời của nữ chính Cố Nguyệt Hoài, chuyển dời lên , chính gọi là trăm trận trăm thắng, Cố Duệ Hoài chính là một quân cờ trong mắt cô , một quân cờ thậm chí còn bằng Trần Nguyệt Thăng.

 

Điền Tĩnh bộ dạng ảo não của Cố Duệ Hoài, ngọn lửa giận trong lòng vì Cố Nguyệt Hoài dần dần bình tĩnh .

 

“Em...” Đôi mắt Điền Tĩnh lóe lên, c.ắ.n nhẹ môi, chút ngượng ngùng nhỏ giọng : “Anh chứ? Vừa em tức giận, cố ý đẩy , cũng , ba mươi cân lương thực đối với nhà em...”

 

Nói đến đây, hốc mắt Điền Tĩnh đỏ hoe, ánh trăng chiếu rọi, đáy mắt ánh lệ lấp lánh.

 

Cố Duệ Hoài mà đau xót trong lòng.

 

Trong lòng hai, mặt Điền Tĩnh luôn nở nụ dịu dàng, cô nên lúc nào cũng , lập tức cần suy nghĩ, lời thốt : “Em đừng sợ! Ba mươi cân lương thực sẽ trả cho em!”

 

Điền Tĩnh chớp chớp mắt, đôi mắt ngập nước chằm chằm Cố Duệ Hoài, nhẹ giọng : “Thật ?”

 

Cố Duệ Hoài một cái, còn bận tâm gì khác, vội vàng gật đầu : “Ừ! Thật!”

 

Nghe , Điền Tĩnh nín mỉm : “Anh hai Cố, thật !”

 

Cố Duệ Hoài cũng rộ lên, ngốc nghếch gãi gãi gáy, một bộ dạng mê hoặc đến mức thần hồn điên đảo.

 

Đột nhiên, Điền Tĩnh dường như nghĩ tới điều gì, đưa tay vén lọn tóc xõa tai, chút ngượng ngùng : “Anh hai Cố, một chuyện thể giúp em ?”

 

Tinh thần Cố Duệ Hoài chấn động: “Giúp gì? Em ! Nếu chắc chắn sẽ từ chối!”

 

Anh hai vốn dĩ chút phiền não, nên dùng cớ gì để tiếp cận Điền Tĩnh, nay cô chủ động đưa yêu cầu, hai tự nhiên dốc hết sức lực mới !

 

Điền Tĩnh mím môi , khuôn mặt thanh tú dường như ngậm tình ý.

 

do dự : “Đại đội mấy ngày nay phê bình em, em nữa, thể nhường mảnh đất trống nhà cho em, để em trồng chút rau ?”

 

Nghe , Cố Duệ Hoài : “Anh tưởng chuyện gì, chuyện nhỏ, em cứ trồng thoải mái!”

 

Điền Tĩnh rạng rỡ, đưa tay lau vết nước mắt mắt, giọng điệu nhỏ nhẹ : “Vậy chúng định nhé!”

 

Hai .

 

“Thằng hai? Thằng hai!” Giọng Cố Đình Hoài đột nhiên truyền đến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-44-anh-hai-co-anh-that-tot.html.]

 

Cố Duệ Hoài đầu một cái, với Điền Tĩnh: “Được , em mau về , em nhà mới về.”

 

Điền Tĩnh gật đầu, nở một nụ rạng rỡ với hai, lúc mới bước những bước chân nhẹ nhàng về sân cách vách.

 

cửa, nụ mặt lập tức nhạt .

 

Có lẽ là thấy động tĩnh, trong phòng vang lên giọng của Điền Đại Hữu: “Mày còn đường về ? Đồ mất mặt! Nếu Đội trưởng Trần đồng ý nộp lương thực cho mày, tao đuổi mày khỏi nhà ! Cút ngủ !”

 

Tiếng mắng c.h.ử.i dần dứt, Điền Tĩnh tại chỗ nhúc nhích, một lát , trong phòng liền vang lên tiếng ngáy rung trời.

 

Điền Tĩnh lạnh lùng về phía phòng trong một cái, lúc mới về phòng .

 

và Điền Điềm ở chung một phòng, em gái ngủ say sưa .

 

Điền Tĩnh giường, nhắm mắt cẩn thận suy nghĩ về cốt truyện trong sách, cân nhắc bước tiếp theo nên như thế nào.

 

Còn hai tháng nữa nam chính sẽ xuống nông thôn cắm bản , đó, cô nhanh ch.óng cướp bàn tay vàng của nữ chính!

 

Trong sách, Cố Nguyệt Hoài gả cho nam chính Kinh thành, khi phu nhân quan lớn, nhà ở Đại đội sản xuất Đại Lao T.ử dỡ bỏ, từ phía sân nhà Cố Nguyệt Hoài đào một đống vàng bạc đồ cổ, một trong đó, chính là bàn tay vàng của cô!

 

Tuy nhiên, cô còn kịp xem bàn tay vàng rốt cuộc là cái gì thì xuyên .

 

nhớ trong sách cuối năm đại đội kết toán công điểm chia lương thực, sản lượng lương thực giảm đến sáu phần, cộng thêm nạn châu chấu năm , khiến mấy đại đội thị trấn lân cận trải qua hai năm nạn đói thực sự.

 

xuyên đến đây là để hưởng phúc phu nhân quan lớn, để chịu đói, chuyện cũng sớm trù tính.

 

Điền Tĩnh nhíu mày, chìm giấc ngủ trong những tâm tư sâu xa.

 

Bên , Cố Duệ Hoài Cố Đình Hoài gọi về.

 

Anh hai cửa ầm ĩ: “Cố Nguyệt Hoài! Cố Nguyệt Hoài mày đây cho tao!”

 

Mặt Cố Chí Phượng đen , hung hăng ném quả óc ch.ó trong tay về phía hai, quả óc ch.ó đập trúng đầu Cố Duệ Hoài, ngay đó rơi xuống đất vỡ đôi.

 

Cố Duệ Hoài kêu đau một tiếng, gầm thét: “Bố! Trong lòng bố chỉ con ranh Cố Nguyệt Hoài đó thôi!”

 

Cố Chí Phượng c.ắ.n c.h.ặ.t quai hàm, vẻ mặt thất vọng Cố Duệ Hoài: “Trong lòng bố chỉ Bé con, còn mày thì ? Trong lòng mày chỉ Điền Tĩnh? Bố cho mày Cố Duệ Hoài, chỉ cần bố mày còn sống, thì tuyệt đối cho phép mày rước Điền Tĩnh cửa!”

 

Bàn tay đang ôm đầu của Cố Duệ Hoài khựng , ngẩng đầu Cố Chí Phượng.

 

Dưới ánh đèn dầu vàng vọt, gân xanh cổ hai nổi lên, trong cổ họng phát tiếng thở như bễ rách.

 

Cố Chí Phượng lạnh một tiếng: “Làm gì? Vì Điền Tĩnh mà định đ.á.n.h cả bố mày ?”

 

“Thằng hai, em đừng bướng bỉnh với bố nữa.” Cố Đình Hoài nhíu mày, vẻ mặt tán thành Cố Duệ Hoài, bộ dạng lúc của hai thật đáng sợ, còn thật sự dấu hiệu đ.á.n.h bố.

 

Cố Duệ Hoài nhắm mắt , đột nhiên khàn giọng : “Lương thực Điền Tĩnh mang tới ?”

 

Anh hai thể tìm Cố Nguyệt Hoài gây rắc rối, nhưng lương thực trả cho Điền Tĩnh.

 

Bầu khí im lặng.

 

Cố Đình Hoài với vẻ mặt “mày điên ”, thất thanh : “Em gì? Em trả lương thực cho Điền Tĩnh?”

 

Cố Duệ Hoài cứng cổ rống lên: “Tại ? Vốn dĩ là Cố Nguyệt Hoài lý! Đại đội lao động bao nhiêu lười biếng trốn việc, dựa nó cứ nhắm một Điền Tĩnh? Ba mươi cân lương thực đấy, đủ cho cô ăn một tháng !”

 

“Cố Nguyệt Hoài rõ ràng là kiếm chuyện! Nó chính là ghen tị với Điền Tĩnh! Mọi thể đừng che mắt nữa ?”

 

 

Loading...